Ngón tay Thẩm Cảnh Hành nhẹ nhàng vuốt dọc theo mép hộp son bạch ngọc, nửa cười nửa không:
“Đứa trẻ bốn tuổi… đã lớn đến vậy rồi sao?”
“Đứa trẻ này từ nhỏ đã ham ăn, dân nữ cũng luôn chiều theo ý nó.”
“Vậy sao?”
Hắn khẽ cong môi, ý cười lại lạnh lẽo.
Bàn tay nâng cằm ta lên, ép ta phải ngẩng đầu, đôi mắt hoa đào màu hổ phách lạnh nhạt nhìn thẳng vào biểu cảm trên mặt ta.
“Chủ tiệm có nửa lời dối trá nào không?”
Ta miễn cưỡng nở nụ cười: “Không có.”
Ý lạnh nơi khóe môi hắn lại càng sâu hơn.
“Bổn vương có Kim Lân bài do tiên đế ban, thấy bổn vương cũng như thấy thiên t.ử.”
“Tội khi quân liên lụy cửu tộc này, chủ tiệm nên nghĩ kỹ rồi hẵng mở miệng.”
Ta: “……”
02
Ta và Thẩm Cảnh Hành quả thực từng có một đoạn quá khứ.
Ngày gặp hắn đúng vào tiết Thanh Minh, mưa lớn xối xả, đường núi lầy lội trơn trượt.
Ta hái t.h.u.ố.c xong, đeo giỏ gỗ, cầm một chiếc ô giấy dầu đang đi xuống núi, bỗng thấy giữa đường có một công t.ử nằm đó, toàn thân dính đầy bùn đất.
Nam nhân ven đường không nên nhặt, đó là chân lý muôn đời.
Ta coi như không thấy, nhấc chân định bước qua người hắn.
Ai ngờ ngay sau đó cổ chân lại bị nắm lấy.
Ta cúi mắt nhìn xuống, người dưới đất tuy áo trắng đã lấm lem bùn, nhưng da lại trắng đến lạ, đôi mắt hổ phách màu nhạt, hóa ra là một mỹ nhân tuấn tú đến mức không tả nổi.
Lòng yêu cái đẹp ai mà chẳng có.
Cuối cùng ta vẫn như bị ma xui quỷ khiến, đem hắn về nhà.
Hắn nói mình tên là Thẩm Tam, trong nhà đứng hàng thứ ba.
Người nhà hắn bốn năm trước đã c.h.ế.t hết trên đường lưu vong, giờ chỉ còn mình hắn may mắn sống sót.
Đúng là người đẹp thì mặc đồ tang cũng vẫn đẹp, trước đó còn bẩn thỉu là thế, giờ thay bộ y phục trắng sạch ngồi trên giường, mái tóc đen dài như nước đổ xuống.
Sống mũi cao, mày mắt như vẽ, nhìn không giống người phàm, ngược lại như một vị tiên bị đày xuống trần gian.
“Ta đã cứu ngươi, ngươi phải báo đáp ta, biết chưa?”
Ta bưng bát t.h.u.ố.c đến cho hắn, đi thẳng vào vấn đề:
“Ta đã cứu ngươi, ngươi phải báo đáp ta.”
Sắc mặt hắn vẫn còn chút tái nhợt vì bệnh, nghe vậy liền gật đầu: “Được.”
“Ta nói điều gì, ngươi cũng đồng ý?”
Hắn cúi mắt: “Mạng là do tiểu thư cứu, đương nhiên phải lấy mạng báo đáp.”
Không ngờ lại là người biết ơn như vậy.
Ta nói: “Ta không cần mạng của ngươi, chỉ cần con người ngươi. Làm phu quân của ta, thời hạn một năm.”
Hàng mi dài của hắn khẽ run, ngẩng đầu nhìn ta: “Vì sao nhất định phải là phu quân?”
“Ta năm nay mười chín, đã qua tuổi cập kê, nên gả rồi.”
“Chỉ một năm?”
“Không muốn giữ ngươi quá lâu, một năm sau ta sẽ thả ngươi tự do.”
Hắn im lặng một lát, môi mỏng khẽ mím, cuối cùng nói: “Được.”
Vì sao ta cứu hắn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không vì điều gì khác, chỉ vì hắn sinh ra trắng trẻo sạch sẽ, lại mang dáng vẻ nho nhã của một thư sinh.
Rất thích hợp… mượn giống.
Mẹ ta từ nhỏ đã nói với ta rằng, nam nhân trong thiên hạ phần lớn đều phụ bạc bạc tình, mà nữ nhân một khi sa vào tình ái thì khó lòng thoát ra.
Gặp phải người không tốt, chữ “tình” đối với nữ nhân chẳng khác nào một liều t.h.u.ố.c độc, trăm hại mà không một lợi.
Năm đó mẹ ta cũng từng cứu một kẻ bạc tình như vậy.
Bà lương thiện, trên đường gặp một nam nhân bị mã tặc cướp bóc, cả người đầy m.á.u, liền đưa về nhà, ngày đêm chăm sóc không rời.
Không bao lâu sau, hai người nảy sinh tình cảm, vốn tưởng sẽ là một mối tình tốt đẹp, cho đến khi hai năm sau ta ra đời.
Hắn nắm tay mẹ ta, lời lẽ chân thành nói muốn về kinh gặp cha mẹ, sau này sẽ mang sính lễ cưới hỏi đàng hoàng đón bà về.
Nhưng ai ngờ hắn đi rồi không trở lại.
Mẹ ta cứ nghĩ hắn đã c.h.ế.t, nhưng sống phải thấy người, c.h.ế.t phải thấy xác, bà tích góp lộ phí suốt bốn năm, lặn lội ngàn dặm đến kinh thành, lại vừa hay bắt gặp hắn dắt vợ con đi dạo phố.
Hóa ra hắn không hề c.h.ế.t, mà sớm đã leo lên được công chúa nơi kinh thành.
Còn mẹ ta, người vợ tào khang, bị hắn vứt bỏ như giày rách, còn ta, đứa con ngoài ý muốn, cũng bị hắn mặc kệ.
Kẻ đó sợ mẹ ta dây dưa, ban đầu vừa thật vừa giả uy h.i.ế.p bà.
Thấy mẹ ta không hề lay chuyển, hắn lại quỳ xuống cầu xin, van nài mẹ ta đừng nói chuyện của hai người cho công chúa biết, còn cố nhét cho bà một khoản tiền bịt miệng.
Mẹ ta không nhận tiền, tát hắn một cái thật mạnh, chỉ yêu cầu hắn theo mình trở về.
Người đó thấy mẹ ta mềm cứng đều không ăn thua, liền đ.ấ.m đá bà, còn sai người dùng gậy đ.á.n.h đuổi bà ra khỏi kinh thành.
Đối ngoại lại nói mẹ ta chỉ là một thôn phụ nơi sơn dã, thấy kinh thành phồn hoa liền vọng tưởng leo lên giường phò mã để cầu vinh hoa phú quý, thật là không biết liêm sỉ.
Mẹ ta là người phụ nữ chịu ảnh hưởng tư tưởng “phu vi thê cương”, tính tình vốn mềm yếu, nay sáu năm chân tình trao nhầm người, lại bị trượng phu phản bội, uất khí dồn nén trong lòng, trở về liền đổ bệnh không dậy nổi.
Sau đó vì lo nghĩ quá độ, bà treo ba thước lụa trắng lên xà nhà, sớm rời khỏi nhân thế.
Về sau ta được Tôn nương ở đầu làng nhặt về nuôi.
Chồng bà mất sớm, dưới gối không con, đối đãi với ta như con ruột.
Một năm sau bà bắt đầu làm ăn buôn bán, một nữ t.ử yếu đuối cũng có thể gây dựng sự nghiệp hưng thịnh.
Cho nên ngươi xem, thay vì trông cậy vào nam nhân, chi bằng nữ nhân tự mình trở nên mạnh mẽ.
Đến lúc đó, cái gọi là tình yêu kia, cũng chỉ là điểm tô thêm cho cuộc sống mà thôi.
Ta không muốn nam nhân, chỉ muốn nuôi một đứa con của riêng mình.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Mà Thẩm Tam này, lại đúng ý ta.
Làm phu thê một năm, cũng đủ để ta mang thai.
Sau đó bỏ cha giữ con.
Vì chỉ là phu thê tạm thời, ta không muốn làm giấy tờ với quan phủ, cũng không muốn bái đường gì cả.
Nhưng hắn lại có vài phần cố chấp.
Ngầm hiểu với nhau không nhắc đến giấy tờ quan phủ, nhưng nhất định phải cùng ta bái đường.
Đôi mắt màu nhạt của hắn nhìn thẳng vào ta, giọng điệu không cho phép nghi ngờ:
“Dù chỉ là phu thê một năm thì cũng là vợ chồng, nhất định phải danh chính ngôn thuận.”
Ta hỏi: “Nếu danh không chính, ngôn không thuận, không bái đường mà cứ tùy tiện ở bên nhau thì sao?”
“Vậy không gọi là thê, mà gọi là thiếp.”
Chữ “thiếp” nghe thật chẳng dễ chịu chút nào.
Huống hồ ta cũng không cãi lại được hắn.
Nghĩ rằng bái đường thì bái đường thôi, coi như cho nhau một danh phận, sau này đứa trẻ sinh ra cũng không đến mức bị coi là con hoang.
Chúng ta cứ thế bái đường thành thân.
Ngoài chuyện đêm động phòng hoa chúc, vì cả hai đều là lần đầu nên có phần lúng túng khó xử.
Hắn vụng về, ta cũng đau đớn ngoài dự liệu một lúc lâu, những chuyện khác thì đều thuận lợi.