04
Sau đó là những ngày mặt trời mọc thì làm việc, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi.
Chúng ta cùng nhau kinh doanh một tiệm bánh bao.
Trước kia khi ta một mình lo liệu tiệm này, người đến mua bánh phần lớn là nam nhân.
Về sau sức khỏe hắn hồi phục đôi chút, tuy sắc mặt vẫn còn tái nhợt, nhưng đã có thể đi lại, liền học cách phụ giúp ta.
Tiệm vừa mở chưa được hai ngày, chuyện trong tiệm ta có một mỹ nam đã lan khắp cả trấn.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tiệm bánh bao ngày nào cũng đông nghịt khách, lúc đó ta mới biết trong trấn này, hóa ra cả tiểu cô nương lẫn đại cô nương đều nhiều đến vậy.
Ban đầu thường có các cô gái hào hứng đến hỏi quan hệ giữa hai chúng ta, vẻ mặt đầy mong chờ hỏi hắn có phải huynh trưởng của ta không.
Thực ra hắn nhỏ hơn ta một tuổi, nhưng dáng người cao ráo thon dài, còn cao hơn ta đến hai cái đầu, bị nhận nhầm là huynh trưởng cũng không lạ.
Lúc đầu nhìn ánh mắt mong chờ của các cô nương, ta nghĩ một năm sau hắn sẽ được tự do, không nên làm lỡ dở nhân duyên của hắn sau khi rời khỏi ta.
Thế nên ta gật đầu, đùa rằng hắn là biểu đệ xa của ta.
Tay hắn khựng lại, liếc ta một cái, dường như có chút không vui.
Về sau khi các cô gái hỏi thân phận của hắn, mặc kệ ta ra sao, hắn luôn lạnh mặt nói rằng mình đã có gia thất, thê t.ử mười chín tuổi, đang ở ngay bên cạnh.
Lúc này đám cô nương mới không cam lòng mà thất vọng rời đi.
Xuân qua thu tới, hoa nở hoa tàn.
Chớp mắt đã lại vào đông.
Nam Lăng tuy ở phương Nam, nhưng khi vào đông cũng có vài ngày lạnh đến mức khiến xương cốt người ta căng cứng.
Ta vốn tính qua loa đại khái, đối với kiểu thời tiết lúc ấm lúc lạnh này cũng không mấy để tâm, những năm trước bị bệnh thì nằm liệt trên giường vài ngày là qua.
Ta tiện tay mặc bộ đồ như thường ngày, đang chuẩn bị ra ngoài thì bị hắn kéo lại.
Hắn cởi sạch lớp y phục mỏng manh trên người ta, rồi nhét cho ta một đống áo bông dày đến mức mặc vào là đi cũng khó.
Ta cố ý trêu hắn giống bà mẹ già: “Ta cứ không mặc đấy, ngươi làm gì được ta?”
Hắn cũng không giận: “Tùy nàng, không mặc cũng được.”
Nụ cười ấy khó đoán đến mức khiến người ta không hiểu nổi.
Ta nửa tin nửa ngờ: “Thật sao?”
Hắn nhàn nhạt “ừ” một tiếng, bỗng nhiên buông màn giường xuống.
“Hôm nay trời lạnh, không thích hợp ra ngoài.”
“Vậy thích hợp làm gì?”
Hắn đáp ngắn gọn: “Sưởi ấm giường.”
Tay ta ôm đống y phục chợt cứng lại: “Ngươi… đang đùa phải không?”
Hắn lại ung dung bắt đầu tháo đai lưng.
“……”
Thấy tình hình không ổn, ta lập tức định bỏ chạy.
Nhưng lại bị hắn giữ c.h.ặ.t eo, không khách khí ép ta xuống giường.
Cằm hắn tựa bên cổ ta, hơi thở quấn quýt, đầu ngón tay hơi lạnh chậm rãi lướt trên vùng eo mềm mại của ta.
Da thịt chạm nhau, nóng bỏng mê hoặc.
Bên ngoài gió lạnh thấu xương, trong phòng lại lập tức như xuân về.
……
Mấy ngày sau đó, ta không dám mặc đồ mỏng nữa.
05
Quần áo mặc nhiều rồi cũng sẽ rách, vốn dĩ không phải gia đình giàu có gì, vứt đi thì thật đáng tiếc.
Nhưng ta lại không giỏi nữ công, quần áo thường ngày bị ta vá víu xiêu vẹo như giun bò, miễn cưỡng mặc cho qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn nhìn những đường kim mũi chỉ rối rắm kia, lông mày khẽ nhướng lên.
Ta còn tưởng hắn sẽ trách ta không giống một người vợ, ngay cả việc này cũng không làm tốt, đã chuẩn bị sẵn lời để phản bác.
Kết quả hắn chỉ thở dài một tiếng.
Ngược lại còn tự mình cầm kim chỉ, chủ động sang học nữ công với Vương đại nương bên cạnh.
Vương đại nương đã hơn sáu mươi tuổi nhưng vẫn thích ngắm trai đẹp nhất, thấy hắn đến thỉnh giáo, lập tức cười tươi như hoa cúc già, đương nhiên dốc hết sức dạy dỗ.
Hắn nhìn qua đúng là kiểu thư sinh yếu ớt, mười ngón tay chưa từng dính nước việc bếp núc.
Lúc mới học còn khá vụng về, mười ngón tay bị đ.â.m rách đến tám ngón, m.á.u chảy đầm đìa.
Nhưng chưa đến một tháng, tay nghề thêu thùa của hắn đã tinh xảo đến mức đáng kinh ngạc, đôi tay thon dài xỏ kim dẫn chỉ cũng có thể tạo ra những đường thêu tinh tế như Tô thêu.
Khiến ta nhìn mà phải trầm trồ thán phục.
Ta đùa rằng hay là hắn mở một tiệm dệt, đem những bộ y phục thêu ra bán ngoài phố, với gương mặt này của hắn, với tay nghề này, người muốn mua chắc chắn không ít.
Hắn không để ý đến ta, vẫn tự mình từng mũi kim đường chỉ vá lại chiếc váy cho ta.
Khâu xong lại dừng một chút, trên đó thêu thêm một cây lá vàng.
Chưa bao lâu lại thêu thêm một con gì đó nhỏ xíu, khó mà nhìn rõ, có chiếc đuôi dài bay lên…
“Ngươi làm gì mà thêu cho ta một con gà rừng đuôi dài vậy?” ta hỏi.
Hắn như nghẹn lại một chút, cây kim trong tay suýt nữa đ.â.m vào đầu ngón tay.
“… Đây là phượng hoàng.”
“Ồ.”
Một lát sau ta lại ghé đầu qua: “Vậy sao lại thêu cho ta một con phượng hoàng đuôi dài?”
Hắn thu lại đường chỉ, nhàn nhạt nói: “Hợp với nàng.”
06
Cô nương họ Tôn ở ba con phố bên kia mấy ngày sau xuất giá, ta kéo tay hắn sang uống rượu mừng.
Tân lang là một thầy đồ dạy học gần đó, rất giỏi âm luật.
Trong lúc trò chuyện, nghe người bên cạnh nói hắn là người duy nhất trong trấn ngoài vị thầy đồ kia biết đ.á.n.h đàn.
Lập tức có người mang cổ cầm trong nhà ra, hứng thú muốn hắn gảy một khúc.
Ta biết hắn vốn thích không gian thanh tĩnh khi đ.á.n.h đàn, ở chốn đông người mà đàn cho người khác thưởng thức, tuyệt đối không phải điều hắn thích.
Ta đang định từ chối thay hắn để giữ thể diện cho tân lang, lại bị hắn nắm lấy tay.
“Để ta.”
Ta hơi sững lại, rồi cũng mặc hắn.
Đêm đó vừa hay trăng tròn.
Ánh trăng đổ xuống như rót hết lên bộ bạch y của hắn.
Tiếng đàn u tịch tuôn ra như nước chảy từ chiếc cổ cầm đen nhánh, những ngón tay thon dài trắng muốt như đang múa, thủ pháp đẹp đến mức khiến người ta hoa mắt.
Âm thanh quấn quýt, lưu luyến.
Xung quanh lặng ngắt như tờ.
Vị thầy đồ kia nghe đến mức sững sờ.
Mà khi đ.á.n.h đàn, ánh mắt hắn lại hướng về phía ta.
Trong đôi mắt hổ phách thấp thoáng ánh sáng khó hiểu, trầm tĩnh mà sâu thẳm, khiến người ta không dám dò xét.
Khi ta nhìn về phía hắn, hắn lại không hiểu vì sao cúi mắt xuống, hàng mi dài che đi cảm xúc nơi đáy mắt.
Gió nổi lên, một lọn tóc đen bên má khẽ lay động, ta chợt thấy vành tai trắng nõn của hắn nhuốm một tầng đỏ nhạt.
Tựa như trên nền tuyết trắng lạnh lẽo, điểm xuyết vài cánh mai hồng.
Ta không biết đó là khúc nhạc gì, cũng không hiểu âm luật.
Chỉ là nhìn nghiêng gương mặt thanh tuyệt của hắn, bỗng cảm thấy dù là họa sĩ giỏi nhất trên đời, e rằng cũng khó vẽ ra được một phần vạn vẻ đẹp nơi mi mắt hắn.