Bạc Tình Sao Sinh Tương Tư

Chương 5



Lúc Trường An còn bé, thậm chí có thời gian còn tưởng hắn chính là cha ruột của mình, thường chạy theo sau, quấn quýt đòi bế.

 

“Mẫu thân, hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

Đôi mắt hoa đào giống ai đó của Trường An chăm chú nhìn ta, ánh mắt trong trẻo đầy lo lắng.

 

“Không có gì, chỉ là có người đến hỏi mẹ vài chuyện.” Ta xoa đầu mái tóc mềm mại của nó, “Nếu, mẹ nói là nếu thôi, cha ruột của Trường An tìm đến, con sẽ đi theo ông ấy, hay vẫn ở lại với mẹ?”

 

Khuôn mặt nhỏ của Trường An lập tức trở nên nghiêm túc: “Vậy người hôm qua đến chính là cha của con sao?”

 

Ta thở dài, có lúc con cái quá thông minh cũng không phải chuyện tốt.

 

“Người hôm trước chúng ta va phải xe ngựa, chính là cha của con.”

 

Trường An mở to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

 

Nó lại nghiêng đầu: “Vậy vì sao mẹ và cha bây giờ không thể ở bên nhau? Vì sao nhất định phải chia xa?”

 

Không phải là vấn đề có chia xa hay không, mà là có thể ở bên nhau hay không.

 

Với thân phận của Thẩm Cảnh Hành, sau này chính thê của hắn nhất định sẽ là một tiểu thư danh môn thế gia.

 

Còn một nữ t.ử xuất thân thấp kém như ta, đến vị trí trắc phi cũng không thể với tới, nhiều nhất chỉ có thể làm thiếp.

 

Nhưng ta không thể làm thiếp.

 

Càng không thể chịu được việc sau này Trường An trong nhà luôn thấp hơn con của người khác một bậc, còn phải cùng các huynh đệ của mình tranh đấu lẫn nhau.

 

Ta là một người mẹ, chỉ mong sau này nó có được một cuộc sống bình thường, ấm no và hạnh phúc.

 

Lúc này Trường An áp khuôn mặt trắng mềm vào lòng bàn tay ta, đôi mắt sáng long lanh, giọng nói non nớt:

 

“Trường An sẽ không đi theo bất kỳ ai. Mẹ ở đâu, Trường An ở đó.”

 

09

 

Ta từng dự định không lâu nữa sẽ rời khỏi kinh thành.

 

Nhưng giờ ta đã lộ diện, trong thiên hạ này đâu đâu cũng là đất của vua, dù chạy đến nơi nào, bị hắn tìm ra cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

 

Vì vậy ta dứt khoát từ bỏ ý định rời đi.

 

May mà trong kinh thành vẫn yên ả, không có sóng gió gì.

 

Thời gian trôi lâu, ta không khỏi nghi ngờ có phải tính tình của Thẩm Cảnh Hành đã tốt hơn rồi không, trở về sau đó cũng nguôi giận?

 

Đương nhiên cũng có khả năng là năm đó chúng ta ở bên nhau chưa đến một năm, cho dù hắn có tình cảm với ta, cũng chưa chắc sâu đậm đến vậy.

 

Cơn giận kia có lẽ cũng chỉ là nhất thời.

 

Giận qua rồi, làm gì còn tâm trí để quan tâm đến ta, một nữ t.ử bình dân, cùng đứa trẻ không biết có phải con ruột hay không?

 

Nghĩ như vậy, ta lại nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Lại qua nửa tháng, Trường An tròn sáu tuổi, cũng đến tuổi đi học rồi.

 

Ta nghĩ ở kinh thành, ngoài cung học ra, tốt nhất chính là Bạch Lộc học viện.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Liền dắt tay Trường An đến xin nhập học.

 

Nhưng viện trưởng thế nào cũng không chịu nhận, tránh mặt không gặp.

 

Ta sai người đi hỏi, chỉ nói học viện đã nhận đủ học sinh rồi.

 

Nhưng mấy vị phu nhân quen biết đến sau ta, vẫn vào được học viện.

 

Hóa ra không phải là đã tuyển đủ người, mà là chỉ “đủ” với nhà chúng ta mà thôi.

 

Nếu nói không có ai đứng sau sai khiến, đến ma cũng không tin.

 

Ta lại đi hỏi thêm mấy học viện khác trong kinh thành, tất cả đều lắc đầu từ chối, dù có bỏ bao nhiêu tiền cũng không nhận.

 

Hiện tại ngoài cung học ra, dường như không còn nơi nào có thể theo học.

 

Nhưng cung học thì chúng ta hoàn toàn không thể trông cậy, chỉ con cháu hoàng thân quốc thích hoặc quan lại quyền quý mới có tư cách vào học.

 

Con nhà bình dân căn bản không có hy vọng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thôi vậy, không vào học viện cũng chẳng sao. Nhà ta đâu thiếu tiền! Trực tiếp bỏ ra số tiền lớn mời danh sư về dạy kèm tại nhà!

 

May mà vừa phát tin, thật sự có hai người đến.

 

Một văn một võ.

 

Người mặc áo xanh là tú tài tên Dung Khanh, nho nhã thư sinh, giỏi văn chương, viết chữ vẽ tranh đều tinh thông.

 

Người mặc áo đen là hiệp sĩ tên Ngô Bân, trường kiếm xuất khỏi vỏ, khí thế như cầu vồng, từng chiêu từng thức khiến ta và Trường An hoa cả mắt.

 

Ta quan sát vài ngày, thấy hai người quả thật là nhân tài, liền giữ lại.

 

Về sau hai người cũng không phụ khoản học phí trăm vàng, tận tâm tận lực dạy Trường An, không hề lười biếng chút nào.

 

Ta cũng yên tâm.

 

10

 

Chuyện của Trường An vừa giải quyết xong, ai ngờ sổ sách của Lan Anh Các lại đột nhiên xảy ra vấn đề.

 

Khoản thuế vừa nộp cho quan phủ tháng trước bỗng bị người ta tố cáo, kẻ đó một mực khẳng định tiên sinh kế toán đã làm giả sổ, nói chúng ta âm thầm tham ô hơn nghìn lượng bạc.

 

Quan phủ lập tức mở cuộc điều tra.

 

Trốn thuế là đại kỵ, sơ sẩy một chút không thì tán gia bại sản, không thì mất đầu.

 

Ta bận đến quay cuồng, một bên ứng phó với quan sai, một bên triệu tập quản sự các cửa tiệm lại cùng bàn cách giải quyết.

 

Nhưng vừa dẹp chỗ này thì chỗ khác lại nổi lên.

 

Việc của Lan Anh Các vừa xong, các cửa tiệm khác lại xảy ra vấn đề.

 

Dù chúng ta đã đưa ra chứng cứ rõ ràng như núi, quan phủ vẫn chậm chạp không chịu phán quyết.

 

Cho đến một ngày ta xử lý xong công việc trở về nhà, vừa đẩy cửa đã thấy một đám quan binh mặc đồ đen chặn kín cả sân.

 

Tim ta chợt trầm xuống.

 

Ta hỏi vị quan đứng đầu: “Đại nhân làm vậy là có ý gì?”

 

Hắn chỉ nói: “Phiền Tống lão bản theo hạ quan đi một chuyến.”

 

“Đại nhân hôm nay dẫn theo nhiều người như vậy, ta cần xem trước con mình có bị dọa sợ không.”

 

“Tống lão bản không cần lo, lệnh lang chúng ta đã sắp xếp ổn thỏa.”

 

Trường An đã bị người của bọn họ bắt rồi sao?

 

Ta nghiến răng đến mức muốn vỡ ra.

 

Từ trước đến nay dân không đấu lại quan, không muốn đi cũng phải đi một chuyến.

 

Ai ngờ xe ngựa lắc lư suốt đường, nơi đến lại không phải nha môn như ta nghĩ.

 

Mà là một phủ đệ kín đáo.

 

Ta chỉ vào phủ đó: “Đây là cái gọi là ‘đi một chuyến’ của các ngươi sao?”

 

Vị quan kia cung kính đáp: “Vương gia muốn gặp cô.”

 

Những chuyện xảy ra mấy ngày nay quả nhiên đều là do Thẩm Cảnh Hành giở trò!

 

Gặp thì gặp, ta cũng muốn xem hắn rốt cuộc đang giở trò gì!

 

11

 

Ta nổi giận đùng đùng, một chân đạp tung cửa.

 

Quả nhiên thấy bên cạnh chiếc bàn gỗ kim ti nam có một nam t.ử cao lớn, dáng người thon dài.

 

Trên bàn trải giấy tuyên, người đó một thân bạch y không nhiễm bụi trần, thần sắc chuyên chú, tay cầm b.út lông đang tỉ mỉ vẽ gì đó.

 

Ta liếc nhìn một cái, là một bức “Bách điểu triều phượng đồ”.

 

Trong tranh, đủ loại chim vây quanh một con phượng hoàng ngũ sắc, đường nét vẽ phượng hoàng trôi chảy tinh tế, chỉ cần nhìn là biết tay nghề cực kỳ cao siêu.

 

Ta cười mà không cười nói: “Đây là ai vẽ cái ‘bách kê tranh sủng đồ’ vậy, trông cứ như gà nhà ta cào ra ấy, đúng là sống động như thật.”

 

Hắn nghe xong cũng chẳng có phản ứng gì, vẫn bình tĩnh tiếp tục vẽ.