“Đây là lễ mừng sinh thần dâng Thái hậu, mạo phạm Thái hậu lại thêm tội trốn thuế, Tống lão bản chán sống rồi sao?”
“Dân nữ vô tâm lỡ lời, không biết thì không có tội.” Ta cũng chẳng khách khí gì, “Huống hồ chân tướng vụ trốn thuế này, e rằng Vương gia còn rõ hơn ta rốt cuộc là ai làm.”
Tay hắn cầm b.út khựng lại, cũng không phủ nhận:
“Bổn vương quả thật biết.”
Ta càng tức giận, mắng: “Hèn hạ!”
Hắn nâng mí mắt liếc ta một cái, giọng không mặn không nhạt: “So với việc ai đó đã làm, e rằng còn chưa xứng với hai chữ hèn hạ.”
“Đã bái đường, đã động phòng, mượn ta m.a.n.g t.h.a.i xong liền quay lưng bỏ đi.”
“Chúng ta rõ ràng đã hẹn kỳ hạn một năm!”
Hắn cười lạnh: “Đã đến thời hạn chưa?”
“Chưa đến thì cũng sắp rồi!”
“Chưa đến thì vẫn là vợ chồng.”
“Chúng ta như vậy mà cũng gọi là vợ chồng sao, ngay cả giấy tờ quan phủ còn chưa làm!”
“Trước chưa làm, bây giờ làm cũng chưa muộn.”
Ta: “?”
Kỳ hạn một năm đã trôi qua sáu năm rồi, chúng ta cũng xa nhau sáu năm, chút tình cảm ít ỏi kia e rằng đã sớm phai nhạt.
Hắn còn muốn làm giấy tờ gì với ta nữa chứ?!
“Vương gia, ngài đang đùa sao?”
“Bổn vương khi nào từng đùa chuyện này?”
“……”
Hắn dường như thật sự không phải kiểu người sẽ đem chuyện này ra đùa.
12
Để tránh câu chuyện thật sự đi đến mức bàn xem khi nào làm giấy tờ quan phủ, ta vội vàng chuyển chủ đề:
“Trường An bị Vương gia sắp xếp ở đâu rồi?”
Thẩm Cảnh Hành lại trả lời không đúng trọng tâm: “Nó sống rất tốt.”
Ta tức giận: “Dân nữ đã nói từ sớm Trường An không phải cốt nhục của Vương gia, Vương gia hà tất phải cưỡng ép bắt đi con của người khác?”
Ngón tay cầm b.út của hắn bỗng siết lại, khớp xương hơi trắng lên, nhưng hắn vẫn không nói gì, thần sắc không đổi, tiếp tục vẽ.
“Vương gia thân phận tôn quý, muốn kiểu nữ nhân nào mà chẳng có? Muốn bao nhiêu con cũng được, cớ gì cứ nhất quyết bám lấy chúng ta không buông?”
Hắn vẫn không có phản ứng.
Chỉ thấy ngón tay khẽ động, con phượng hoàng trong tranh như sắp tung cánh bay lên, dường như hoàn toàn không nghe ta nói gì.
“Thẩm Cảnh Hành!!”
Ta tức đến mức quên cả lễ nghi, trực tiếp gọi thẳng tên hắn.
Hắn hơi nâng mí mắt, nhàn nhạt “ừ” một tiếng.
Giống như đá vào bông, khiến người ta không thể phát lực.
“Đó là con của ta, là đứa trẻ ta m.a.n.g t.h.a.i mười tháng vất vả mới sinh ra, xin ngươi trả lại cho ta!”
Hắn không biểu cảm đặt b.út xuống: “Huyết mạch hoàng gia tuyệt đối không thể lưu lạc ngoài dân gian.”
Quả nhiên hắn đến để tranh con với ta.
Tay chân ta lạnh toát.
“Vì sao Vương gia lại khẳng định đứa trẻ này nhất định là của mình? Ta rời xa ngươi không phải sáu ngày, không phải sáu tháng, mà là sáu năm! Sáu năm đó ta hoàn toàn có thể tìm nam nhân khác mà sinh con!”
Động tác cho bức tranh vào ống của Thẩm Cảnh Hành khựng lại, hàng mi dài khẽ run, môi mỏng mím thành một đường thẳng, khi quay đầu nhìn ta, ánh mắt không gợn sóng, nhưng lại vô cớ khiến người ta cảm thấy áp lực.
Hắn nắm cằm ta, ép ta ngẩng đầu lên: “Nếu bổn vương nói, bổn vương nhất định phải có đứa trẻ này thì sao?”
Ý hắn là gì?
Cho dù đứa trẻ không phải cốt nhục của hắn, hắn cũng chấp nhận sao?
Ta không thể tin nổi: “Cam tâm tình nguyện làm cha cho con của người khác, ngươi điên rồi sao?”
Đôi mắt hổ phách của hắn lúc sáng lúc tối.
“Tống lão bản chỉ có hai con đường. Hoặc là để lại đứa trẻ, tự mình rời đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hoặc là cùng đứa trẻ, quay về bên bổn vương.”
13
Ta càng ngày càng không nhìn thấu Thẩm Cảnh Hành.
Hắn một mực khẳng định đứa trẻ là của hắn, nhưng lại không chịu làm xét nghiệm huyết thống với Trường An, giờ còn muốn ta tái giá với hắn.
Người bạc tình, e rằng phần lớn đều ở chốn hoàng gia.
Nếu nói hắn đối với ta tình sâu như biển, ta tuyệt đối không dám tin.
Hiện tại Trường An không biết bị hắn sắp xếp ở đâu, ta chỉ có thể theo yêu cầu của hắn, bị ép ở lại trong vương phủ.
Hắn sau khi xử lý xong việc triều chính trong cung, thường ở lại thư phòng.
Ban đầu ta rảnh rỗi liền chạy đến thư phòng quấn lấy hắn, truy hỏi tung tích của Trường An.
Nhưng mặc cho ta nói gì, hắn vẫn bình thản đọc sách vẽ tranh.
Ta tức điên lên.
Ngồi phịch lên bàn của hắn, xem hắn còn có thể phớt lờ ta thế nào.
Tay cầm b.út của Thẩm Cảnh Hành khựng lại, ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt trong trẻo lạnh lẽo phản chiếu dáng vẻ giận dỗi của ta.
“……”
Hắn nhướng mày, b.út mực giấy nghiên bị hắn nhẹ nhàng hất rơi xuống đất.
?
Ta giật mình: “…… Vương gia đây là làm gì?”
“Nếu Tống lão bản thích trẻ con đến vậy, sao chúng ta không sinh thêm một đứa?”
Hắn nhíu mày, giữa hàng lông mày tụ lại một tầng lạnh lẽo mà ta không hiểu nổi, vòng tay siết lấy eo ta, cúi người ép ta xuống bàn.
Nhìn thế nào cũng không giống đang đùa.
Trong lòng ta chợt hoảng loạn: “Con của ngài… đương nhiên phải do chính thê của ngài sinh ra, sao lại đến lượt dân nữ?”
Hắn thu lại thần sắc nơi đáy mắt: “Nàng nói đúng, phải do thê t.ử của bổn vương sinh.”
Nhưng người đó không nên là ta.
Từ xưa đến nay, có vị vương gia nào không cưới tiểu thư danh môn làm vương phi, nào có ai cưới nữ t.ử xuất thân thương hộ làm chính thê?
Ta vốn nghĩ nói đến mức này, hắn nên buông tay để ta rời đi.
Ai ngờ đầu ngón tay hơi lạnh của hắn lại chậm rãi vuốt ve gò má ta, lướt qua khóe mắt, chân mày, rồi dừng lại nơi khóe môi.
Đôi mắt hoa đào vốn đã lạnh lẽo sâu thẳm, giờ lại nhìn thẳng như vậy, dường như có thể nhìn thấu lòng người.
Thật khiến người ta khó mà chống đỡ.
Tim ta đập dồn dập, theo bản năng muốn đẩy hắn ra.
Nhưng lại bị hắn siết c.h.ặ.t eo: “Đừng động.”
“Cho ta ôm một lát.”
Câu nói này hắn không dùng xưng hô.
Không biết có phải ảo giác không, ta lại bắt được trong đôi mắt vốn luôn bình lặng của hắn một thoáng… cô đơn thoáng qua.
Không rõ rệt, nhưng đủ khiến ta nhất thời quên cả việc đẩy hắn ra.
Cho đến khi trên môi truyền đến cảm giác ấm nóng.
Có thứ gì đó khẽ cạy mở môi răng ta, như gió đêm len lỏi, từng bước chiếm lĩnh.
Vừa dịu dàng tinh tế, lại xen lẫn vài phần mạnh mẽ xâm lấn.
Hương thơm thanh lạnh nhàn nhạt trên người hắn tràn vào đầu mũi.
Khi đôi môi tách ra, sống mũi cao của Thẩm Cảnh Hành khẽ chạm vào ta, hàng mi dày rũ xuống, che khuất ánh mắt.
“Nhưng thê t.ử của bổn vương, không phải ai cũng có thể làm.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Không phải ai cũng có thể…
Trong cơn mơ hồ, ta dường như lại thấy đêm đó, nến đỏ lay động.
Thiếu niên mười tám tuổi lần đầu hôn lên môi ta, vành tai ửng đỏ, dưới ánh nến gương mặt tuấn mỹ đến mức không thật.
Sau khi mây mưa vừa dứt, ta hỏi hắn vì sao không từ chối, lại dễ dàng đồng ý làm phu quân của ta như vậy.
Hắn hôn nhẹ lên vành tai ta, cúi xuống thì thầm bên tai:
“Nếu người thành thân là nàng, thì cũng không phải không thể.”