14
Ta ở lại Nhiếp chính vương phủ nghỉ ngơi bốn ngày.
Chuyện trốn thuế cuối cùng cũng có phán quyết từ quan phủ.
Kẻ vô cớ tố cáo ta bị đ.á.n.h năm mươi trượng, suýt nữa mất nửa cái mạng, lúc bị đưa ra khỏi nha môn chỉ còn thoi thóp.
Mấy vị quan vì làm việc không tốt hoặc nhận hối lộ bị tố cáo hành vi sai trái, bị giáng xuống làm dân thường, suốt đời không được làm quan nữa.
Ta nhìn Thẩm Cảnh Hành, như có điều suy nghĩ:
“Vương gia thật là… g.i.ế.c lừa sau khi xay xong, qua sông liền phá cầu, thủ đoạn đúng là đủ tàn nhẫn.”
Lúc đó hắn đang xử lý công vụ, nghe vậy liếc ta một cái, giọng điệu không mặn không nhạt:
“Chuyện trốn thuế này, Tống lão bản thay vì nghi ngờ bổn vương, chi bằng nghĩ xem trước đây mình đã làm gì.”
Ta đã làm gì sao?
Nếu nói là để kiếm tiền, đến kinh thành quả thật dễ phát tài hơn vì đông người, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là—
Người đó ở đây.
Những năm qua ta quả thực đã làm không ít chuyện.
Từng việc từng việc, tự cho là đã che giấu rất kín, không ngờ vẫn bị phát hiện.
Thực ra sớm nên nghĩ đến, đi đêm nhiều thì sớm muộn cũng gặp quỷ.
Chiều hôm đó, phò mã họ Cố của phủ Chiêu Dương công chúa đến cầu kiến Nhiếp chính vương.
Khi Thẩm Cảnh Hành đang bàn chuyện với hắn, ta bưng một chén trà bước vào, ánh mắt của Cố phò mã vừa nhìn thấy ta liền âm thầm phủ lên một tầng u ám.
“Thần thật không ngờ, Vương gia và Tống lão bản lại có quan hệ sâu sắc đến vậy.”
Thẩm Cảnh Hành nhấp một ngụm trà: “Tống lão bản tinh thông cầm kỳ thư họa, gần đây bổn vương rất hợp ý với nàng.”
Lời này khiến ta không khỏi hơi đỏ mặt.
Cầm kỳ thư họa gì chứ, mấy thứ phong nhã đó ta hoàn toàn không biết chút nào.
Thẩm Cảnh Hành đúng là mở mắt nói dối.
Cố phò mã nheo mắt, cười đầy ẩn ý: “Hóa ra Tống lão bản không chỉ kinh doanh phát đạt, mà cầm kỳ thư họa cũng đều tinh thông, đúng là một kỳ nữ.”
Khách sáo vài câu, bên ngoài có thị vệ vào bẩm báo, nói Thái hậu triệu Nhiếp chính vương vào cung.
Lúc này trời cũng đã tối, thời gian không còn sớm.
Giờ này Thái hậu gọi Thẩm Cảnh Hành làm gì?
Thẩm Cảnh Hành đặt chén trà xuống: “Thất lễ rồi, để hôm khác bàn tiếp.”
Cố phò mã cười tươi: “Chuyện của Thái hậu đương nhiên quan trọng hơn việc của thần, hôm khác Cố mỗ lại đến bái phỏng.”
Nhưng sau khi Thẩm Cảnh Hành rời đi, Cố phò mã lại không hề động.
Vẫn ung dung ngồi đó uống trà.
Xung quanh không còn ai, gương mặt vừa rồi còn cười hiền với Thẩm Cảnh Hành, lúc quay sang ta liền lập tức trầm xuống.
“Tống lão bản, đã lâu không gặp, không biết mẫu thân của cô dạo này vẫn khỏe chứ?”
Mẹ ta đã sớm qua đời vì hắn, hắn hỏi câu này chẳng qua là để chọc tức ta.
“Ta mỗi dịp lễ tết đều đốt cho bà rất nhiều tiền giấy, ở dưới đó hẳn cũng sống khá sung túc, vui vẻ,” ta cười tươi nói, “nguyện vọng duy nhất, đại khái là mong phò mã có thể xuống đó bầu bạn với bà.”
“Nghiệt súc! Có ai nói chuyện với cha ruột như ngươi không?”
Cố phò mã đập mạnh bàn, dáng vẻ dạy dỗ người khác bày ra đầy đủ.
“Phò mã đại nhân nói vậy là sao, bên ngoài đâu có ai biết chúng ta có quan hệ cha con gì.”
Ta mỉm cười: “Vị Chiêu Dương công chúa đã qua đời vì bệnh năm ngoái, liệu có biết không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tiện nhân.”
Hắn cười lạnh, “Đừng tưởng bám được vào Thẩm Cảnh Hành là có thể yên ổn cả đời, hắn giúp được ngươi một lần, chẳng lẽ giúp được cả đời sao? Sẽ có người trị được ngươi.”
Ta nhướng mày: “Ồ? Xin được nghe rõ hơn.”
“Ngươi tưởng vì sao đến giờ hắn vẫn chưa cưới vợ?”
Hắn khinh thường hừ lạnh: “Chẳng qua chỉ là kẻ dưới váy Thái hậu mà thôi, bên cạnh nếu có nữ nhân khác, ngươi nghĩ Thái hậu sẽ để yên sao?”
“Nghe đáng sợ thật đấy.” Ta bình thản nhấp một ngụm trà.
“Phò mã đúng là phò mã, hai mươi năm trước núp dưới váy công chúa mà làm mưa làm gió, nay công chúa mất rồi lại lập tức leo lên Thái hậu.”
Sắc mặt hắn trở nên khó coi: “Ngươi có ý gì?”
“Ý là, phò mã chẳng qua cả đời cũng chỉ là kẻ núp dưới váy phụ nữ, rùa rụt đầu mà thôi.”
Chuyện trốn thuế lần này đến dồn dập như vậy, rõ ràng là muốn dồn ta vào chỗ c.h.ế.t.
Sau khi Chiêu Dương công chúa qua đời, phò mã mất quyền thế, những năm qua các cửa tiệm dưới danh nghĩa hắn đều bị ta âm thầm chèn ép hết.
Mấy đứa con trai vô dụng của hắn lại càng chẳng đáng nhắc tới, chỉ cần dùng vài mỹ nhân dụ dỗ một chút là đã đem gia sản ruộng đất đi bán sạch.
Cả phủ công chúa rộng lớn sớm đã suy tàn, trống rỗng.
Không quyền không tiền, chỉ là cái vỏ rỗng, làm sao có thể khiến triều thần hay hoàng thất để tâm, lại càng không có năng lực sai khiến quan lại chèn ép các thương hộ trong kinh thành như vậy?
Hóa ra người đứng sau giúp hắn… lại chính là Thái hậu.
15
Cố phò mã c.h.ử.i bới vài câu rồi rời đi, trước khi đi còn ném cho ta một gói bột t.h.u.ố.c.
“Biết vì sao Thẩm Cảnh Hành không trả Trường An lại cho ngươi không?”
Tim ta chợt trầm xuống.
“Trường An của ngươi không ở trong tay hắn, ngươi bảo hắn lấy gì mà trả?”
Đôi mắt của phò mã âm độc nhìn chằm chằm ta: “Muốn đoàn tụ với Trường An, thì mỗi ngày cho hắn uống thứ này.”
Thật là thủ đoạn uy h.i.ế.p quá cũ kỹ.
“Ta vì sao phải tin ngươi?”
“Muốn Trường An sống, ngươi chỉ có thể tin ta.”
Ta chỉ cảm thấy buồn cười, “Thái hậu không phải thích Thẩm Cảnh Hành sao, sao lại muốn hắn c.h.ế.t?”
“C.h.ế.t thì không đến mức, nhưng thân thể sẽ ngày càng yếu, sau này chỉ có thể ngoan ngoãn bị giam bên cạnh Thái hậu, làm một món đồ chơi mà thôi.”
Ta nhìn gói t.h.u.ố.c kia rất lâu.
Rồi vẫn nhận lấy.
Thẩm Cảnh Hành trở về vào giờ Hợi.
Đêm thu gió lạnh, khi hắn mở cửa bước vào, vạt áo dài bị gió thổi bay, bạch y tóc đen, phong thái như ngọc.
Ta đích thân bưng một bát chè hạt sen đưa cho hắn.
Ánh mắt hắn lướt qua bát chè, rồi dừng lại trên mặt ta.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Đêm nay sao lại đổi tính?”
Ta bước đến, giúp hắn xoa vai: “Dân nữ chỉ là nghĩ thông rồi, so với việc đối đầu với Vương gia, chi bằng hòa thuận với ngài, nhẹ nhàng mà hưởng cả đời vinh hoa phú quý, chẳng phải tốt hơn sao?”
Hắn không tỏ rõ thái độ.
Ngón tay thon dài trắng sạch khẽ vuốt mép bát, hàng mi rũ xuống: “Vậy sao?”
“Đương nhiên.”
Ta nâng mặt hắn lên, nhìn thẳng vào đôi mắt nhạt màu ấy, chậm rãi hôn lên sống mũi cao của hắn.