Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu

Chương 150



Dương Tuyết nói vậy khiến Tôn Ngộ Không vô cùng hài lòng, tâm trạng tốt hẳn lên, cũng không thèm so đo với bọn họ nữa. Hắn túm lấy Huyền Vưu, bàn điều kiện: chỉ cần giao Miêu Miêu và Tiểu Nhu ra nguyên vẹn, hắn sẽ không truy cứu tiếp.

 

Sắc mặt Huyền Vưu trầm xuống, trầm ngâm một lát rồi nói:

 

“Với thủ đoạn của Bạch Tuyết… e là không thể giao người nguyên vẹn đâu.”

 

“Ý ngươi là gì?” Dương Tuyết quay đầu nhìn Bạch Tuyết đang nằm dưới đất, ánh mắt lạnh đi, trực tiếp nhấc nàng ta lên không trung: “Nếu hai người họ có chút thương tổn nào, ta nhất định lột da ngươi!”

 

“Nương t.ử, chúng ta nên nhanh đi xem tình hình của họ. Biết đâu giờ này họ đang bị t.r.a t.ấ.n.”

 

Tôn Ngộ Không hiểu rõ những thủ đoạn này. Hắn biết Dương Tuyết chưa từng trải, nên muốn đến kịp lúc, có lẽ vẫn còn cứu được.

 

Quả nhiên, khi họ chạy tới địa lao, cảnh tượng trước mắt khiến người ta lạnh sống lưng.

 

Miêu Miêu nằm trên mặt đất, thoi thóp như sắp tắt thở. Còn Tiểu Nhu bị treo trên giá, toàn thân đầy vết thương.

 

Dương Tuyết không kịp nghĩ nhiều, lập tức ra tay chữa trị cho họ.

 

Vết thương của Miêu Miêu quá nặng, trong thời gian ngắn khó lòng hồi phục, phải nhanh ch.óng đưa về tĩnh dưỡng.

 

Còn Tiểu Nhu chủ yếu là ngoại thương. Có Thiên Thư trong tay, chẳng bao lâu sau vết thương ngoài da đã khép lại. Nhưng những cực hình đã chịu quá nặng, khiến nàng vẫn đau đớn đến tận xương tủy.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“Tỷ tỷ… cứu… cứu con của ta…” Tiểu Nhu nằm trong lòng Dương Tuyết, câu đầu tiên thốt ra lại là vậy.

 

Dương Tuyết kinh ngạc:

“Con… sao?”

 

Chẳng lẽ mấy năm không gặp… họ đã có con rồi?

 

May mà Tôn Ngộ Không phản ứng rất nhanh, lập tức bắt lấy hai tên tiểu yêu canh giữ, tra hỏi rõ ràng, rồi sai chúng đem đứa bé đến.

 

“Con của ta…” Tiểu Nhu gượng dậy, vừa nghe thấy tiếng khóc của con liền lao tới.

 

Tôn Ngộ Không đang bế đứa bé, trong lòng đầy tò mò, cúi xuống nhìn kỹ. Đứa trẻ mới vài tháng tuổi, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, trong veo như nước.

 

“Đại Thánh… con của ta…” Tiểu Nhu quỳ xuống, hai tay đưa ra, run rẩy muốn đón lấy đứa bé.

 

Tôn Ngộ Không lúc này mới hoàn hồn, cẩn thận trao đứa bé lại cho nàng.

 

Ánh mắt hắn vẫn dõi theo không rời, nhìn đôi mắt non nớt ấy, nhìn đôi tay bé xíu đang khẽ động.

 

Dương Tuyết có chút bất ngờ, bước tới bên cạnh hắn, khẽ hỏi:

 

“Đại Thánh… chàng thích trẻ con sao?”

 

Nàng hỏi dò, bởi thấy hắn dường như rất để tâm đến đứa bé.

 

“Ừm… khó nói lắm.” Tôn Ngộ Không hạ giọng, như sợ làm đứa bé giật mình: “Nhỏ thế này… sao nuôi lớn được nhỉ? Cái đầu còn chưa bằng nắm đ.ấ.m của ta.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn vừa nói, vừa không rời mắt khỏi đứa bé trong lòng Tiểu Nhu.

 

“Oa… oa…” Đứa bé vừa được trở về vòng tay mẹ, liền bật khóc nức nở.

 

Tiểu Nhu vội vàng quay người, vén áo lên cho con b.ú.

 

Huyền Vưu đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn cảnh tượng trong địa lao chật hẹp, hai đôi hữu tình đoàn tụ, mà hắn lại dừng chân ngoài ngưỡng cửa.

 

Miêu Miêu tuy yếu ớt, nhưng nghe tiếng khóc của con, vẫn cố gắng gượng dậy từ mặt đất, từng chút một bò về phía đứa trẻ.

 

Dương Tuyết quay đầu, lạnh lùng trừng mắt nhìn Huyền Vưu:

 

“Có đan d.ư.ợ.c không? Các ngươi hành hạ cha của đứa bé thành ra thế này, chẳng lẽ không định bù đắp chút gì? Định để hắn trong tình trạng này mà bế con sao?”

 

Huyền Vưu nhất thời cứng họng, nhưng vẫn móc từ trong n.g.ự.c ra một viên đan d.ư.ợ.c.

 

Bạch Tuyết bỗng từ xa lao tới, chộp lấy tay hắn:

 

“Không được! Đây là chuẩn bị cho ta, sao có thể để con tiện nhân này hưởng lợi!”

 

Dương Tuyết khẽ giơ tay, trực tiếp đ.á.n.h Bạch Tuyết văng vào vách đá đối diện, rồi đưa tay nhận lấy viên đan d.ư.ợ.c, đặt vào tay Miêu Miêu.

 

Huyền Vưu quay đầu nhìn Bạch Tuyết đang nằm dưới đất, ánh mắt lạnh nhạt như nhìn một kẻ xa lạ, giọng nói không chút tình cảm:

 

“Ngươi tự gây nghiệt, còn muốn đan d.ư.ợ.c? Hai người này vốn được ta tiếp đãi như khách quý, ngươi vừa đến đã làm ra chuyện tàn độc như vậy!”

 

“Nhưng họ là người của ta, dựa vào cái gì…”

 

“Chỉ dựa vào cái tâm địa độc ác, tàn nhẫn như rắn rết của ngươi.” Huyền Vưu lạnh giọng cắt lời: “Chẳng trách bọn họ phản bội ngươi.”

 

Nói xong, hắn quay mặt đi chỗ khác, dường như sợ nhìn thêm sẽ bẩn mắt:

 

“Ngươi đi đi. Từ nay đừng xuất hiện trước mặt ta nữa. Đã không thể thay thế nàng ấy, giữ ngươi lại chỉ thêm chướng mắt.”

 

“Huyền Vưu! Không… ta không đi! Ta kém nàng ta ở điểm nào? Chẳng qua nàng ta gặp may thôi…”

 

“Ngươi thật sự muốn ta nói rõ ngươi kém nàng ấy ở đâu sao?” Huyền Vưu bật cười lạnh, như nghe phải chuyện nực cười.

 

“Câu này để bản Đại Thánh trả lời thì thích hợp hơn.” Tôn Ngộ Không bước ra khỏi thạch môn, vai lướt qua Huyền Vưu, đứng trên cao nhìn xuống Bạch Tuyết.

 

“Tôn Ngộ Không…” Bạch Tuyết nghiến răng: “Ngươi mù rồi sao, lại coi nàng ta như bảo vật…”

Nàng ta phun ra một ngụm m.á.u, lòng đầy đố kỵ và oán hận.

 

“Ngươi đương nhiên không thể so với nàng ấy.” Tôn Ngộ Không ngẩng cao đầu, giọng lạnh nhạt: “Thứ không đáng kể nhất chính là dung mạo. Nhưng gương mặt ấy, ở trên người nàng ấy lại thuận mắt hơn ngươi. Còn ngươi… bộ dạng nanh nọc, làm ác không chừa thủ đoạn, đúng là uổng phí lớp da này.”

 

“Nếu không phải sợ nương t.ử không vui, bản Đại Thánh đã sớm hủy đi cái vỏ ngoài đó của ngươi rồi.” Hắn khẽ lắc đầu, “Nhìn kỹ mới hiểu, cái gọi là ‘tâm sinh tướng’. Dù dung mạo giống nhau, ta cũng tuyệt đối không nhận nhầm hai người các ngươi.”

 

“Ngươi nói bậy…” Bạch Tuyết cố gắng phản bác, nhưng chỉ ho sặc sụa, “Khụ… khụ…”

 

“Được rồi, đi thôi.” Dương Tuyết đỡ Tiểu Nhu đứng dậy, “Đại Thánh, giúp một tay.”