“Được.” Tôn Ngộ Không quay người đỡ Miêu Miêu dậy, thoắt cái đã ra khỏi lao phòng, bỏ lại một câu, “Tự lo cho mình đi!”
Huyền Vưu không buồn liếc nhìn Bạch Tuyết thêm lần nào, lặng lẽ theo sau Dương Tuyết ra ngoài.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Dương Tuyết… ta có vài lời muốn nói với ngươi…”
“Không cần.” Nàng dứt khoát cắt ngang, “Giữa chúng ta không còn gì để nói. Bất kể là vì Bạch Tuyết hay Nguyệt Bạch, ta đều không muốn dính líu gì đến ngươi.”
Nàng bế đứa bé trong tay, chợt như nghĩ ra điều gì, giọng lạnh nhạt:
“Giờ ta mới hiểu, vì sao Nguyệt Bạch thà nhận nuôi một đứa trẻ, cũng không muốn sinh con của ngươi… bởi vì ngươi không xứng.”
“….” Những lời tàn nhẫn ấy, lại chính miệng người hắn cố chấp yêu thích nói ra, Huyền Vưu gân xanh nổi đầy trán.
“Ta khuyên ngươi nên sống cho t.ử tế.” Dương Tuyết chậm rãi nói tiếp, “Đời còn dài, ngươi không thể cứ vô tâm vô tình như vậy mãi.”
Nàng dừng lại một chút, rồi nói thêm:
“Ta vẫn cảm thấy… nếu ngươi thật sự biết quay đầu, chỉ một lòng đối tốt với Nguyệt Bạch, thì nàng ấy… vẫn sẽ tha thứ cho ngươi.”
“……” Lần này đến lượt Tôn Ngộ Không cứng họng. Hắn khinh khỉnh nhổ toẹt một tiếng:
“Phi! Tha thứ cho loại nam nhân trăng hoa như vậy, cả đời Nguyệt Bạch cũng đừng mong sống yên ổn. Ta khuyên nàng nên dạy dỗ lại linh khế yêu của mình đi, đừng có còn lưu luyến thứ cặn bã như thế. Sống sót đã là không dễ, còn tiếp tục dây dưa với hắn thì đúng là sống uổng!”
“Ha ha ha, Đại Thánh nói phải, là ta suy nghĩ nông cạn rồi.” Dương Tuyết bật cười, kiễng chân ôm lấy mặt hắn, “chụt” một cái lên má, “Đi thôi, còn một con xà yêu cần xử lý nữa.”
…
Tiểu Nhu và Miêu Miêu đứng trước tiểu viện thuộc về riêng mình, ngoài cửa còn có một mảnh đất nhỏ, bên ngoài hàng rào là vườn cây ăn trái và hoa cỏ, cả hai gần như không dám tin vào mắt mình.
“Tỷ tỷ… Đại Thánh… đây… thật sự là nơi sau này chúng ta sẽ sống sao?” Đứng giữa sân rộng, Tiểu Nhu xúc động đến rơi nước mắt, nhìn cũng không rõ Dương Tuyết nữa.
Nàng không ngừng lau nước mắt, nhưng càng lau càng nhiều.
Bỗng bên cạnh xuất hiện một chiếc khăn tay trắng sạch sẽ.
“Ngốc quá, từ nay các muội là một gia đình rồi. Ba người sao có thể không có một tiểu viện riêng chứ? Đại Thánh nói nơi này vốn định để sau này dưỡng già, giờ tặng lại cho các muội.”
“Đa tạ Đại Thánh! Ân đức của hai người, Miêu Miêu cả đời không quên, xin nhận của ta một lạy!” Miêu Miêu sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đau quỳ xuống.
Dương Tuyết vội đỡ hắn dậy:
“Làm gì vậy? Khi ta khó khăn nhất, chính các đệ đã giúp ta.”
“Ừm… nếu các ngươi gọi Dương Tuyết là tỷ tỷ, mà bây giờ chúng ta lại là phu thê, vậy ngươi nên gọi ta là gì?”
Tôn Ngộ Không bị câu “phu thê” kia chọc đúng chỗ ngứa, ngẩng cằm đầy kiêu ngạo, chờ câu trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dương Tuyết bật cười, nhưng cố nhịn, giữ thể diện cho hắn.
“Tỷ phu?” Miêu Miêu vội sửa lời, “Tỷ phu, xin nhận của ta—”
“Được rồi được rồi.” Tôn Ngộ Không khoát tay, hài lòng ra mặt, “Mau về nghỉ đi. Thuốc men, đồ ăn sẽ có người đưa đến. Từ nay ngọn núi này chính là nhà của các ngươi. Ta không quấy rầy nữa.”
Nói xong, hắn khoác vai Dương Tuyết, kéo nàng đi ra ngoài.
“Tỷ… tỷ phu đi thong thả.” Tiểu Nhu ôm đứa bé, đứng tiễn họ xuống núi.
Miêu Miêu vòng tay ôm lấy nàng, khẽ nói:
“Đi được đến hôm nay, cũng coi như khổ tận cam lai. Tất cả là nhờ tỷ ấy cứu chúng ta.”
“Ừm… tỷ ấy thật sự khác Bạch Tuyết. Có thể xem như cha mẹ tái sinh của chúng ta.” Tiểu Nhu lau khô nước mắt, ôm đứa trẻ đang ngủ say, “Đi thôi, ngày tháng còn dài, rồi sẽ có cơ hội báo đáp họ.”
…
“Tiểu Tuyết, bản Đại Thánh rất thích trẻ con, phải làm sao đây?” Tôn Ngộ Không nắm tay Dương Tuyết, đứng trên tầng mây, hiếm khi bay chậm lại.
Dương Tuyết chớp mắt:
“Vậy thì phải xem Tiểu Nhu có muốn cho chàng thường xuyên đến thăm con họ không đã.”
“Cũng không nhất thiết phải xem con của người khác…” Tôn Ngộ Không lẩm bẩm: “Dù sao cũng là con nhà người ta, nhìn vẫn không thân bằng con của mình.”
“….” Ra là hắn đang chờ câu này.
Dương Tuyết giả vờ ngây thơ chớp mắt:
“Ồ, trên núi không phải có rất nhiều tiểu hầu t.ử sao? Dễ thương như vậy, chàng ôm chúng trước cũng được mà.”
“Tuyết nhi…” Tôn Ngộ Không ôm eo nàng, cằm tựa lên cổ nàng: “Nàng nói xem… con của chúng ta sẽ trông như thế nào?”
Dương Tuyết quay đầu c.ắ.n nhẹ tai hắn, hung hăng nói:
“Còn chưa bái đường thành thân, đã nghĩ đến chuyện bắt ta sinh con, đúng là dụng tâm hiểm ác!”
“Ái!” Hắn hít một hơi, vội vàng nhận sai: “Nếu nàng không muốn sinh thì thôi. Nghe nói sinh con rất đau, nương t.ử chắc không chịu nổi. Chúng ta cứ nhận nuôi thêm mấy tiểu hầu t.ử, rồi xuống nhân gian cứu thêm vài đứa trẻ cũng được.”
“Ừm… cũng không phải là không muốn sinh.” Dương Tuyết đẩy đầu hắn ra, lẩm bẩm không vui: “Qua vài năm… à không, vài trăm năm nữa đi.”
Nàng bỗng phụng phịu:
“Sao tự nhiên lại bàn đến chuyện cưới xin thế này? Đại Thánh còn chưa theo đuổi ta đàng hoàng, chúng ta cũng chưa thật sự yêu đương t.ử tế, mà đã muốn bước vào hôn nhân… ta không vui.”
“Vậy thì…”
“Khụ khụ, giữa thanh thiên bạch nhật, hai vị cũng thật có hứng nhỉ.” Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau: “Mây trên trời cũng in dấu hai người ôm nhau rồi. Nếu không tiết chế chút, e là cả thiên hạ đều biết trên trời có thần tiên đang… ân ái mặn nồng đấy.”