Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu

Chương 50



Sau khi Dương Tuyết thức dậy mới phát hiện, trời đã tối, nàng vậy mà ngủ suốt cả ngày.



Nhưng Tôn Ngộ Không từng nói sẽ đợi bên ngoài. Giờ đã qua nửa canh giờ, mà vẫn chưa thấy bóng dáng hắn đâu.



Nàng ngồi bên cửa sổ, lòng rối như tơ vò, vừa chua xót vừa bất an.



Lần này thật đúng là xui xẻo…



Nàng sao lại bất cẩn đến mức đè cả Đại Thánh ngã xuống đất, lại còn… ngồi ngay lên người người ta?!



Tôn Ngộ Không — cái tên ngây thơ chưa từng trải sự đời đó, gặp cú sốc như vậy chắc chẳng khác nào bị sét đánh ngang đầu.



Hắn ấy à, nắm tay con gái còn chưa quen nữa là!

Vậy mà nàng lại cho hắn một phát “đụng chạm vật lý toàn thân” như thế, đã không lật tung mái nhà là quá xuất sắc rồi.



Nghĩ đến cái cảnh đó, Dương Tuyết bỗng cảm thấy thương Đại Thánh… là sao nhỉ?



“Haizz…”



Nàng thở dài, lòng lẩm bẩm:



“Chắc con khỉ kia sợ không dám quay về gặp mình nữa rồi…”



Lần sau phải nhẹ tay nhẹ chân, đại thánh phải từ từ dụ, mạnh quá thì… c.h.ế.t oan.



“Haizz cái gì mà haizz? Không vô phòng nghỉ ngơi, cũng chẳng chịu ăn cơm, ngồi đây than thở làm gì? Bị trúng tà rồi hả?”

Hạt Dẻ Rang Đường



Chủ quán Hoa Nhi từ phòng đi ra chuẩn bị ra nhà xí, vừa thấy vẻ mặt u sầu của Dương Tuyết, không nhịn được trêu một câu.



“Còn nghiêm trọng hơn bị trúng tà.”



Dương Tuyết ôm đầu gục lên bàn, giọng uể oải:



“Hoa tỷ à, tỷ nói xem nếu ta… vô tình trêu chọc hơi mạnh tay với một nam nhân thuần khiết, ta nên làm sao để vớt vát đây?”



Ngay lúc ấy, Tôn Ngộ Không đang ngồi trên mái nhà, điều chỉnh hơi thở định xuống, nghe thấy câu này thì lập tức không chịu nổi nữa.



”…Nam nhân…”



Cái từ này, cái cách gọi này… sao nghe lại khiến người ta đỏ mặt thế nhỉ?!



Hắn cứng đờ, ngồi như tượng đá trên nóc nhà, không nhúc nhích nổi.



Câu này vừa ra miệng, chủ quán Hoa Nhi liền cười khoái trá, cười như mèo thấy mỡ, sát lại bên nàng, lườm mắt hỏi nhỏ:



“Thế muội có dùng loại ‘Họa Cốt Nhu’ mà ta cho không? Thằng nhóc đó mà ăn diện lên thì cũng coi được đấy, đúng là nam nhân hơn tên Thần Tài kia chút xíu, khó trách muội đổ liền.”



“Không có! Ta chỉ… chỉ vô tình đè ngã người ta thôi mà…”



Dương Tuyết mặt đỏ như trái cà chua, lắp bắp nói:



“Hắn trước giờ chắc không gần nữ sắc, loại thuốc kia ngàn vạn lần không dám dùng. Ta chỉ cần… được gặp hắn thường xuyên là đủ mãn nguyện rồi.”



“Đồ ngốc!”



Hoa Nhi nghiêm mặt lại như trưởng bối chỉ dạy kẻ hậu bối:



“Tên đó làm nghề gì còn chưa rõ, lỡ ra bên ngoài còn nuôi ong nuôi bướm thì sao? Nữ tử phải cảnh giác, không thể chỉ nhìn vẻ ngoài!”



“Tỷ không hiểu…”



Dương Tuyết bật cười, “Hắn… làm ăn xa, đi đường suốt, không có thời gian mà lăng nhăng.”

Còn nuôi khỉ thì có… khéo là cả trăm con.



“Càng vậy càng phải cẩn thận!

Bên ngoài yêu ma quỷ quái đủ cả, gặp phải mấy con hồ ly tinh thì đừng trách ta không nhắc muội sớm!

Tranh thủ chủ động đi, để lâu đêm dài lắm mộng, mất rồi đừng có hối hận!”



Nhắc đến chuyện xưa của mình, Hoa Nhi bỗng nổi cơn “mẹ chồng”, giận thay không nên chuyện.



“Không cần vội, ta hiểu hắn… mạnh tay quá sẽ dọa hắn chạy mất.”



Dương Tuyết khẽ cúi đầu cười.



Tôn Ngộ Không: …



Lão Tôn là kiểu người bị hù là bỏ chạy à? Không đúng, lão Tôn sao có thể là loại yếu vía như vậy?!



Hắn ngồi trên mái nhà, tiều tụy cúi đầu, phải thừa nhận mình đúng là… hơi thiếu bản lĩnh.



Không được. Có khi nên đi hỏi thử Ngưu Ma Vương?



“Muội vẫn còn non lắm.”



Hoa Nhi lắc đầu, định nói tiếp:



“Theo ta thấy, tốt nhất là gạo nấu thành cơm trước đi rồi tính. Gạo nấu thành cơm, muộn quá rồi lại hối cũng không kịp.”



“Được rồi được rồi!”



Dương Tuyết giật mình, vội vàng bịt miệng Hoa Nhi lại.



Nếu lỡ Tôn Ngộ Không đang gần đây, nghe xong mấy câu này… khéo lại bốc hơi mấy ngày.



”…”



Tôn Ngộ Không hóa đá tại chỗ.



Cái gì là… Họa Cốt Nhu?!



Còn… gạo nấu thành cơm?!!



Tâm lý hoàn toàn chưa chuẩn bị xong!!



Sư phụ ơi, cứu mạng!!!



“Cô nương xinh đẹp như muội, mà hắn còn có thể làm Liễu Hạ Huệ ngồi yên bất động, đừng trách ta không nói trước, có khi hắn… không làm ăn được!”



“Hay là… gọi đại phu kiểm tra một chút đi!”



“Keng!”



“Rầm!”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trên mái nhà truyền ra một tràng động lớn, mấy viên ngói vỡ tan rơi xuống sân.



Dương Tuyết nhắm tịt mắt:



Xong rồi. Đại Thánh… đúng là ở bên ngoài!



Hoa Nhi ngáp dài:



“Thôi được rồi được rồi, không cho nói thì ta đi ngủ đây. Mèo quái gì phá ngói nhà ta thế không biết.”



Dương Tuyết vội vã phụ họa:



“Vâng vâng, chắc là… mèo hoang đánh nhau ngoài kia ấy mà.”



“Cũng phải ha, thời tiết này chó mèo phát tình, đêm đến là leo nóc nhà gào rú, làm người ta chẳng ngủ được!”



Hoa Nhi vừa lẩm bẩm vừa quay về phòng.



Dương Tuyết sụp đổ. Ôm đầu gào thét trong lòng: Xin đừng nói nữa mà tỷ tỷ!!!



Tôn Ngộ Không trợn mắt há mồm:



“Mấy người ở đây… sao nói chuyện lại… lại kiểu vậy hả?!”



Lại nửa canh giờ trôi qua, Dương Tuyết ăn cơm xong rồi về phòng nghỉ. Nàng nghĩ chắc Đại Thánh sẽ không đến nữa.



Nàng thu dọn bát đũa mang vào bếp, xoay người chuẩn bị về phòng.



“Két—”



Cánh cửa được mở ra từ bên ngoài.



Dương Tuyết ngoảnh đầu lại:



“Đại Thánh?”



"Ừ."



Tôn Ngộ Không đáp nhàn nhạt, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh:



“Nàng ăn xong rồi à? Có rượu không?”



“À, có. Để ta lấy cho ngài.”



Dương Tuyết nhìn hắn đầy nghi hoặc, ánh mắt lướt qua hai lượt:



“Đại Thánh… sao quần áo ngài ướt thế? Bên ngoài đang mưa à?”



“Không… ta lỡ rơi xuống sông.”



Hắn không dám ngẩng đầu nhìn Dương Tuyết, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường, thậm chí có chút lạnh lùng cao quý:



“Lấy cho ta bình rượu, ta có chuyện muốn nói. Hiện giờ Thần Tài đang biến thành ta để chăm sóc sư phụ, đợi nàng ngủ rồi, ta sẽ rời đi.”



Hắn với Thần Tài từ khi nào quan hệ thân đến mức thay nhau tăng ca?



Hay là đánh không lại, nên bị ép thế thân chứ gì?



Dương Tuyết không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ mang hai bình rượu ra.



“Đại Thánh, ngài không cần thường xuyên đến gặp ta đâu. Chờ ngài lấy kinh xong rồi quay lại với ta cũng được.”



Dù nàng có hơi tính toán qua… với tốc độ hiện tại, đến được Linh Sơn chắc cũng phải… bảy tám năm nữa.



Tôn Ngộ Không lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt có phần phức tạp.



Lại nhớ tới chuyện ban nãy Hoa Nhi dám nghi ngờ hắn… không làm ăn được!



Dám nghi ngờ bản Đại Thánh không làm ăn được, giờ đều vào đất hết rồi!



Kim Cô Bổng từ trong tai hắn bật ra, phát ra tiếng “ong ong” khe khẽ, như đang phản ứng với cơn giận chủ nhân.



“Đại Thánh, gậy… gậy của ngài sao lại…”



Dương Tuyết bị dọa hết hồn, chỉ tay vào cây gậy chỉ to cỡ chiếc đũa, giờ đang dựng thẳng đứng ngay trước mặt nàng.



Giọng nói nàng có chút run rẩy.



“Không sao, nó ra ngoài hít gió chút thôi.”



Tôn Ngộ Không lạnh mặt, nhanh chóng túm lấy Kim Cô Bổng, nhét lại vào tai.



“Ồ…”



Chẳng lẽ… ngài ấy thật sự nghe thấy rồi?!



“Ta sẽ thường xuyên đến gặp nàng. Sư phụ bên kia, ta dùng một sợi lông hóa thân thay thế là được.”



Phải luôn xuất hiện trước mặt nàng, kẻo lại bị Thần Tài chiếm thế thượng phong.



Quan trọng nhất là… không thể để người khác nghi ngờ hắn… không làm được gì!



“Thật ra không cần đâu, lỡ bị phát hiện thì sẽ ảnh hưởng đến việc thỉnh kinh của ngài … đến lúc đó không thể được phong thần…”



“Bản Đại Thánh không quan tâm. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là đã nể mặt bọn họ lắm rồi.”



Nói xong, hắn đột nhiên đưa tay ra:



“Nàng lại đây.”



“Hả?”



Dương Tuyết sửng sốt, nhìn bàn tay lớn đang duỗi ra kia, đây là… muốn nắm tay sao?



Giây tiếp theo, Tôn Ngộ Không đứng dậy, kéo tay nàng đến ngồi bên cạnh mình.



Lòng bàn tay chạm nhau, cảm giác nóng rực truyền khắp toàn thân.



Một luồng ngứa ngáy kỳ lạ lan dọc theo từng sợi thần kinh.



Đầu như tê dại, tim như muốn nhảy vọt khỏi lồng ngực.



Là lần đầu tiên họ nắm tay nhau, lại còn là Đại Thánh chủ động.