Bạch Nguyệt Quang

Chương 67: Mỗi người có mặt ở đây, tôi đều dám giáo huấn



Ngô Lý đã đưa Úc Noãn Noãn trở lại đoàn phim " Hôm Nay Hướng Về Ánh Nắng ".

Để bày tỏ lời xin lỗi, Vân Mộ Kiều đã chuẩn bị một bữa trà sáng tinh tế cho toàn bộ nhân viên trong đoàn.

Cô còn đặc biệt yêu cầu Ngô Lý nhắc lại với họ về bữa tối mà cô mời họ tới "Tuế Yến" ăn tối.

Một đêm đủ để tất cả mọi người trong đoàn phim " Hôm Nay Hướng Về Ánh Nắng " biết rằng Vân Mộ Kiều chính là cổ đông thực tế của Kiều Mộc, và cũng đủ để họ hiểu được quy mô của "Tuế Yến".

Phần lớn mọi người đều thể hiện sự mong đợi đối với bữa ăn tối.

Có rất nhiều người nghĩ rằng bữa ăn tối này, họ được hưởng lợi nhờ có Úc Noãn Noãn, bắt đầu tìm cách lấy lòng cô ta, hy vọng cô ta sẽ giúp giới thiệu.

Lúc này, Úc Noãn Noãn đang hận Vân Mộ Kiều nhất.

Để cô ta được hưởng chút ánh sáng từ Vân Mộ Kiều, được đồng nghiệp trong đoàn đối xử tốt, còn khó chịu hơn là phải ngồi yên một chỗ.

Mà cô lại không thể từ chối thẳng thừng, làm mọi người căng thẳng.

Nếu làm vậy, sẽ chỉ khiến mình trở nên vô ơn.

Cô ta chịu đựng những lời nịnh hót xung quanh, nghe họ ca ngợi Vân Mộ Kiều, và phải làm ra vẻ thích thú.

Chỉ sau vài phút, cô ta cảm thấy kiệt sức, đau khổ vô cùng, không muốn nghe thêm một câu nào nữa.

Để tránh những người đó, cô ta chỉ đành lén lút đi vào nhà vệ sinh.

Nhưng khi vào đó, cô ta vẫn nghe thấy mọi người bàn tán, Úc Noãn Noãn tức giận bịt tai lại.

Cô ta không hiểu, Vân Mộ Kiều đã đạt được mục đích, họ đã cãi nhau, sao cô vẫn giữ lời hứa, đưa cô ta quay lại đoàn phim, để cô  ta tiếp tục đóng phim mà không có ai gây khó dễ, không tìm cách làm khó.

Nhưng linh cảm mách bảo cô ta rằng đây chính là âm mưu của Vân Mộ Kiều.

Cô ta không dám báo cảnh sát, không dám nói về chuyện bị Vân Mộ Kiều bắt cóc đêm qua.

Những gì xảy ra trên tàu đêm qua, cô ta còn sợ hơn là để ai đó biết.

Cô ta suy nghĩ mãi, rồi lặng lẽ tránh khỏi đám đông, tìm một góc khuất và gọi điện cho Thiệu Ứng Trầm.

Cô ta muốn tìm người để tâm sự, tìm một người an ủi mình, và có thể giúp mình nghĩ cách đối phó.

Thiệu Ứng Trầm đang gặp khách hàng, nhìn thấy cuộc gọi đến, nhanh chóng cân nhắc thiệt hơn sau đó quyết định từ chối.

Lần trước, qua sự giới thiệu của Úc Noãn Noãn, anh ta đã gặp Lục Cẩn và nhận vụ án của Đỗ Văn Khanh.

Anh ta nghĩ rằng với "tấm thẻ gia nhập", anh ta có thể thăng tiến nhanh chóng, nhưng không ngờ lại rơi vào bùn lầy.

Nếu không sớm có thành tích, e rằng văn phòng luật sẽ không còn chỗ cho anh ta rồi.

Nhìn cuộc gọi bị từ chối, Úc Noãn Noãn rơi vào trạng thái mơ hồ trong chốc lát.

Ngay sau đó, cảm giác ấm ức trào lên trong lòng, nước mắt rơi xuống không ngừng.

Cô ta không hiểu tại sao đột nhiên mọi người đều không quan tâm đến mình nữa.

Đầu tiên là Chu Dực Bá, giờ lại là Thiệu Ứng Trầm.

Cô ta cảm thấy mình như bị cả thế giới bỏ rơi.

...

Trong đoàn phim có nhiều người nịnh bợ Úc Noãn Noãn, cũng có không ít người không thể chịu đựng nổi sự đắc chí của cô ta.

Ví dụ như Tiền Oánh, còn có người bạn thân làm chuyên gia trang điểm trong đoàn của Đường Man Khê.

Vì Úc Noãn Noãn thay thế vai nữ thứ của Đường Man Khê, Đàm Du không có chút thiện cảm nào với cô ta, mỗi ngày đều bí mật quan sát động tĩnh của cô ta, và báo cáo cho Đường Man Khê.

Biết càng nhiều nhiều thông tin, thấy Úc Noãn Noãn sống càng tốt, Đường Man Khê càng căm hận trong lòng.

Cô ta hận, nhưng không thể trả thù.

Hận thù giống như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn, cô cũng càng rơi sâu vào vực thẳm hận thù.

Cũng giống như Đường Man Khê, Tiền Oánh cũng hận Úc Noãn Noãn.

Tiền Oánh tối qua không ở khách sạn, sáng nay trợ lý mới đi hỏi thăm thì biết được những gì đã xảy ra tối qua.

Dĩ nhiên cô ta không tin Vân Mộ Kiều là người tốt, nhưng cô ta không hiểu tại sao, sau khi Úc Noãn Noãn được Vân Mộ Kiều đưa đi một chuyến, cô ta lại càng được yêu thích hơn.

Nhìn thấy Úc Noãn Noãn được bao quanh bởi mọi người như vầng trăng sáng, Tiền Oánh tức giận đến mức nắm chặt hoa hồng đỏ trong đoàn phim, làm đổ hết tất cả các đồ trang điểm trên bàn.

Những ghen ghét đố kị tại đoàn phim " Hôm Nay Hướng Về Ánh Nắng " không phải là điều Vân Mộ Kiều quan tâm lúc này. Cô đang trên đường đến biệt thự Núi Ỷ.

Vừa mới sáng sớm, cô vừa về đến khu nghỉ dưỡng Tiên Vân, muốn ngồi xuống trò chuyện một cách thẳng thắn với Trì Tiện , thì ngay lập tức nhận được video từ Giả Nghịch.

Trong video, phòng khách biệt thự Núi Ỷ chật kín họ hàng Vân gia, ngồi chen chúc với nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Hơn hai mươi người, từ người già đến trẻ con, giống như bọn cướp, đang chiếm lĩnh biệt thự Núi Ỷ.

Họ vây quanh bà nội của Vân Mộ Kiều, Mạc Tú Mai, ai ai cũng đang tranh nhau mắng mỏ Vân Mộ Kiều là lòng lang dạ sói, bất hiếu, vô lương tâm, không xứng là con cái ở đây!

Còn quay video và nói với Giả Nghịch, Chân Thuận: "Đưa Vân Mộ Kiều về để nghe các trưởng bối răn dạy!"

Thấy cảnh này, Vân Mộ Kiều không khỏi mỉm cười. Cô không ngờ rằng, cô muốn buông tha cho Vân Cảnh Tiêu, mà Vân Cảnh Tiêu lại không đồng ý, cứ ép cô phải đối đầu với ông ta.

Cô cầm tay Trì Tiện , gọi điện cho Chu Dực Phong, nhờ anh tạm thời thuê 50 vệ sĩ cao lớn và mạnh mẽ từ công ty bảo vệ của anh.

Chu Dực Phong nghĩ Vân Mộ Kiều muốn đi tìm Lục Cẩn đối đầu, lo lắng nếu ít người thì không thắng nổi, nên còn sắp xếp thêm 10 người nữa.

Anh còn nói: "Đủ chưa? Nếu chưa đủ tôi sẽ đi cùng!"

Vân Mộ Kiều nhất quyết từ chối sự tham gia của Chu Dực Phong.

Mang theo 60 vệ sĩ vừa được thuê, lái một loạt xe đen, Vân Mộ Kiều quyết định quay lại biệt thự Núi Ỷ.

Khi cô đến nơi, đúng lúc nghe thấy Vân Cảnh Tiêu đang chửi mắng Chân Thuận, nói rằng Chân Thuận và Vân Mộ Kiều chẳng khác gì nhau, đều là những thứ vô dụng, không có mẹ dạy bảo!

"Thứ vô dụng sao? Ngài Vân quả thật rất hiểu bản thân." Vân Mộ Kiều vỗ tay đi vào.

Những người đang mắng chửi lập tức im lặng như những con gà bị nắm chặt cổ, không dám phản bác.

Vân Mộ Kiều làm như không thấy ánh mắt thù hận, tức giận, và căm ghét của mọi người, cô bước thẳng đến giữa phòng khách, ngồi xuống chiếc ghế do vệ sĩ mang tới, hai chân bắt chéo, mắt lạnh lùng quét qua hơn hai mươi người Vân gia.

Trì Tiện  đứng bên cạnh Vân Mộ Kiều, cùng với 60 vệ sĩ mặc vest đen và kính râm, cùng với Chân Thuận và Giả Nghịch đứng sau, tất cả đều đứng thẳng tắp, khí thế hùng hồn, khiến người khác phải sợ hãi.

Với sự hiện diện của họ, Vân Mộ Kiều không cần nói gì, chỉ một ánh mắt cũng đủ khiến những người đó im lặng.

Mạc Tú Mai, bà nội của Vân Mộ Kiều, run rẩy đứng dậy, chỉ vào Vân Mộ Kiều hỏi: "Vân Mộ Kiều, Cháu... cháu dẫn bao nhiêu người đến đây là có ý gì?"

"Bà nội mang bao nhiêu người đến nhà cháu như vậy là có ý gì, thì cháu cũng có ý đó thôi ạ." Vân Mộ Kiều cười nói, nhưng nụ cười không hề có sự vui vẻ.

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Dọa người mà thôi, ai chẳng làm được.

Mạc Tú Mai tức giận đến mức giậm chân tại chỗ: "Cháu... cháu! cháu thật là một đứa không biết xấu hổ!"

Trì Tiện nghe thấy, ánh mắt anh trở nên sắc bén, Vân Mộ Kiều lập tức nắm tay anh, ngăn cản anh hành động, để mặc Mạc Tú Mai tiếp tục nói.

Mạc Tú Mai không để ý đến hành động nhỏ của họ, tiếp tục mắng: "Những người cháu mang đến đây có thể so với ba mẹ cháu, chị em, chú bác trong nhà ta không?"

"Hôm nay mọi người đến đây là để bàn bạc chuyện gia đình, cháu mang nhiều người lạ đến thế này, có coi ta là bà nội cháu không?"

Nói xong câu này, ánh mắt Vân Mộ Kiều trở nên lạnh lùng hơn.

"Bà nội năm nay 83 tuổi rồi phải không? Lớn tuổi rồi, lỡ nói nhầm là chuyện bình thường, lần này cháu sẽ không tính toán với bà đâu.

"Nhưng nếu bà còn nói sai một lần nữa, khiến cháu thất vọng, cháu không ngại giúp bà nhớ lại những chuyện cũ đâu."

Mạc Tú Mai bị ánh mắt của Vân Mộ Kiều làm cho rùng mình.

Bà ta đã nhận ra mình lỡ dùng từ "ba mẹ" không đúng, khiến Vân Mộ Kiều tức giận.

Nhưng bà ta là trưởng bối, tuyệt đối không thể cúi đầu nhận lỗi với thế hệ trẻ.

Bà ta ngẩng cao đầu tiếp tục mắng: "Cháu thật là lớn gan, dám cãi lại ta, còn muốn dạy dỗ ta sao? Cháu chắc chắn là muốn ta dùng gia pháp đánh cho cháu một trận rồi!"

Vân Mộ Kiều cười khinh thường: “Cháu không chỉ dám dạy dỗ bà, mà bất kì ai có mặt ở đây đều dám dạy dỗ.”

Mạc Tú Mai tức giận đến mức cơ thể run lên, liên tục hô ba tiếng "Tốt, tốt, tốt! Hôm nay ta sẽ dùng gia pháp, dạy dỗ cho cái đứa cháu không ra gì như này!"

Vừa dứt lời, có người đưa lên một chiếc hộp gỗ tinh xảo.

Mở hộp gỗ ra, bên trong là một chiếc roi mây dài khoảng một mét, nhìn thôi cũng khiến người ta sởn tóc gáy, huống chi là đánh vào người.

Mạc Tú Mai cầm chiếc roi mây trong tay, trong ánh mắt mong đợi của mọi người Vân gia, bước tới gần Vân Mộ Kiều.

Vân Mộ Kiều không thèm ngẩng đầu lên: “Bà nội, cháu khuyên bà nên ngồi yên một chút thì tốt hơn, nếu không đừng trách cháu làm bà mất mặt.”

Mạc Tú Mai không tin vào điều đó.

Bà ta không tin Vân Mộ Kiều thật sự dám động thủ với bà ta.

Vì Vậy bước đến trước mặt Vân Mộ Kiều, nâng cao tay, chuẩn bị quất chiếc roi vào mặt Vân Mộ Kiều.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, sáu mươi ba đôi mắt đằng sau Vân Mộ Kiều đồng loạt nhìn về phía Mạc Tú Mai, như thể đang nhìn một thứ vô hồn.

Mạc Tú Mai không thể tiếp tục vung roi xuống, bởi bà ta cũng sợ chết.

Trì Tiện mặt không biểu cảm, giật lấy chiếc roi mây, gập nó thành hai đoạn, ném xuống dưới chân Mạc Tú Mai.

“Bà nội, cháu đã cảnh cáo bà rồi, sao bà không tin chứ?”

Vân Mộ Kiều lại lên tiếng, lần này giọng điệu càng thêm châm biếm.

 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com