Bạch Nguyệt Quang Của Hầu Gia Lại Chính Là Ta

Chương 11



“Người còn đẹp hơn hoa.”

“Ngài thật sự rất đẹp.”

“Sau này mỗi sáng thức dậy đều được nhìn thấy ngài.”

“Chẳng phải vui đến bay lên trời sao?”

Nghe vậy, vành tai Thẩm Nguyên Trinh hơi đỏ lên.

Đám hạ nhân xung quanh lập tức lặng lẽ lui xuống.

Hắn nắm lấy tay ta.

Hỏi: “Tối qua vì sao đột nhiên chạy tới tìm ta?”

Ngửi thấy mùi hương trên người hắn.

Ta kiễng chân ngửi ngửi bên cổ hắn.

Thuận miệng đáp: “Ta nằm mơ thấy ngài bị thương nên tới xem thử.”

“Mùi hương này dễ ngửi lắm.”

“Cho ta dùng để xông y phục nữa nhé.”

Hắn đáp ngay: “Được! Cho nàng dùng.”

Thẩm Nguyên Trinh cúi đầu nhìn ta.

“Vì sao lại mơ thấy ta?”

Ngày nghĩ gì thì đêm mơ thấy thôi.

Ta đưa tay sờ mặt hắn.

Thẳng thắn nói: “Vì nhớ được hôn ngài.”

“Ngày nào cũng muốn hôn.”

“Tối qua ngủ cạnh ngài.”

“Cảm thấy rất yên tâm.”

“Sáng ra mới lén chạy về.”

“Kết quả bị tỷ tỷ bắt gặp.”

“Còn bị nàng đ.á.n.h một trận.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Vành tai Thẩm Nguyên Trinh càng đỏ hơn.

Yết hầu khẽ chuyển động.

Hắn thấp giọng nói:

“Ngày thành thân đã chọn xong rồi, là ngày gần nhất.”

Ta thật sự nhịn không nổi nữa.

Liền ghé lại gần muốn hôn hắn.



Thẩm Nguyên Trinh né tránh nụ hôn của ta, vẫn cố truy hỏi đến cùng:

“Rốt cuộc nàng thích con người ta, hay thích thân thể ta?”

“Lúc ta cầu thân, nàng đồng ý quá nhanh.”

“Trong lòng ta luôn bất an.”

“Rõ ràng trước đó không lâu, nàng còn một lòng muốn gả cho Ngũ đệ.”

Không cho ta hôn.

Ta liền lùi lại mấy bước, nghịch chiếc Cửu Liên Hoàn Nhị cô nương tặng, thờ ơ đáp:

“Tỷ tỷ mong ta thành thân thì ta thành thân thôi.”

“Đỡ để tỷ ấy ngày nào cũng lo lắng, không tốt cho hài t.ử.”

“Ngũ thiếu gia nhìn cũng thuận mắt.”

“Nếu gả cho hắn, cùng lắm một ngày hôn hắn một hai lần.”

“Nhưng gả cho ngài, một ngày ta muốn hôn ngài một hai trăm lần.”

“Khác biệt chỉ có vậy thôi.”

Thẩm Nguyên Trinh giật lấy Cửu Liên Hoàn trong tay ta.

Hắn hỏi:

“Nếu ta và tỷ tỷ nàng cùng rơi xuống nước, nàng cứu ai?”

Ta chỉ vào hắn.

“Cứu ngài.”

“Tỷ tỷ ta bơi còn giỏi hơn cả ta, không cần ta cứu.”

Thẩm Nguyên Trinh lại hỏi:

“Nếu nàng chỉ có một bát Lãnh nguyên t.ử.”

“Ta và tỷ tỷ nàng đều muốn ăn.”

“Nàng cho ai?”

Ta chỉ vào chính mình.

“Cho ta.”

“Tỷ tỷ thương ta, không nỡ tranh với ta.”

“Còn nếu ngài dám tranh.”

“Ta đ.á.n.h cho ngài rụng răng.”

Thẩm Nguyên Trinh còn muốn hỏi tiếp.

Ta lập tức bịt miệng ngài lại.

“Mau thôi.”

“Đừng hỏi nữa.”

“Ta đã đồng ý gả cho ngài, đương nhiên trong lòng cảm thấy ngài rất tốt.”

“Nhưng nếu ngài hỏi yêu hay không yêu.”

“Ta thật sự không trả lời được.”

“Ta mới sống có mười bảy năm.”

“Cơm còn chưa ăn đủ.”

“Làm sao nghĩ được nhiều như vậy.”

“Nếu ngài nhất định muốn biết.”

“Mười năm nữa hỏi lại ta đi.”

“Biết đâu khi ấy ta có câu trả lời rồi.”

Thẩm Nguyên Trinh bật cười.

Hắn kéo tay ta lại, chạm trán mình lên trán ta.

“Được.”

“Mười năm sau ta hỏi lại.”



Ba người là Nhị cô nương, Tứ thiếu gia và Ngũ thiếu gia đang quỳ trong từ đường ngẩn người.

Bọn họ vốn nghĩ đại ca thành thân rồi, tâm trạng tốt hơn, chắc sẽ không còn nghiêm khắc như trước.

Dù sao ngày trước đại tẩu gây họa, đại ca cũng thường mắt nhắm mắt mở bỏ qua.

Ai ngờ đến lượt bọn họ.

Nên phạt thế nào vẫn phạt thế ấy.

Tứ thiếu gia nghĩ mãi mới nghẹn ra được một câu:

“Rốt cuộc ta làm sai cái gì?”

“Chẳng qua lỡ miệng gọi thẳng tên đại tẩu thôi mà.”

Ngũ thiếu gia ủ rũ nói:

“Thế còn đệ?”

“Đệ lại làm sai cái gì?”

“Chẳng lẽ chỉ vì người trong lòng của đệ có chữ ‘Sanh’ trong tên?”

Đại ca thành thân đã ba năm.

Vợ chồng ân ái hòa hợp.

Những chuyện năm xưa từ lâu đã thành quá khứ.

Ai ngờ đại ca lại thù dai như vậy.

Nhị cô nương tức tối nói:

“Ta mới là người oan nhất!”

Tứ thiếu gia và Ngũ thiếu gia đồng thanh:

“Muội không oan chút nào!”

“Chính muội lôi đại tẩu đi xem mỹ nam đồ!”

Nhị cô nương trở về liền nảy ra ý xấu.

Đại ca ngày nào tan triều về cũng chẳng quan tâm chuyện gì.

Việc đầu tiên luôn là đi tìm đại tẩu.

Nàng nhất định phải dụ dỗ đại tẩu tới trang viện ở vài ngày.

Nhị cô nương tới Minh Nguyệt cư.

Còn chưa vào cửa đã bị chặn lại.

Bích Hà cười nói:

“Nhị cô nương ngồi chờ một lát.”

“Phu nhân vẫn chưa thức dậy.”

Nhị cô nương nhìn mặt trời trên cao, cạn lời.

Gia quy Hầu phủ rất nghiêm.

Đại ca sợ bọn họ lười biếng, từ nhỏ đã không cho phép ngủ nướng.

Đến lượt đại tẩu.

Ngủ tới tận giữa trưa lại thành chuyện thường ngày.

Trong Minh Nguyệt cư.

Trần Sanh Sanh giãy giụa muốn dậy.

Lại bị người ôm c.h.ặ.t đến không thể động đậy.

Thẩm Nguyên Trinh quấn lấy nàng, dỗ dành:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày.”

“Ngủ thêm một lát đi.”

Trần Sanh Sanh bực bội nói:

“Sáng sớm đã bị chàng hôn tỉnh.”

“Ngủ cũng không ngủ được.”

“Buông ra.”

“Ta còn phải đi chơi với Nhị muội muội.”

Nàng đá hắn.

Lại chỉ vào chén trà trên bàn nhỏ, ghét bỏ nói:

“Uống thêm vài ngụm đi.”

“Đừng hôn ta nữa.”

Thẩm Nguyên Trinh nắm lấy mắt cá chân nàng.

Cúi đầu hôn một cái.

Sau đó thấp giọng dụ dỗ:

“Sau bức tường hoa tường vi, ta dựng một chiếc lều.”

“Nơi đó kín đáo nhất.”

“Hôm trước nàng chẳng phải còn nói cảnh đẹp, gió mát.”

“Uống chút rượu rồi ngắm cảnh ở đó rất thích sao?”

Trần Sanh Sanh lập tức ngừng đá người.

Liếc nhìn hắn một cái.

Đó là chuyện của hai hôm trước.

Buổi tối hai người đi dạo ngang qua bức tường hoa tường vi.

Thẩm Nguyên Trinh mặc y phục màu xanh nhạt.

Đứng dưới ánh trăng hái hoa cho nàng.

Dáng người đẹp đến mức khiến người ta không dời mắt nổi.

Nàng nhất thời không nhịn được.

Liền ép người vào tường hoa hôn một hồi.

Hôn rồi lại kéo người vào trong rừng sờ mó.

Thẩm Nguyên Trinh không chịu ở ngoài trời.

Nhất quyết ôm nàng trở về.

Đang yên đang lành.

Sao giờ lại nhắc tới chuyện đó nữa.

Bên ngoài truyền tới tiếng Nhị cô nương gọi lớn:

“Tẩu tẩu!”

“Đừng ngủ nữa!”

“Đi muộn là không còn chỗ đẹp đâu!”

Trần Sanh Sanh vừa nghe.

Lập tức quyết đoán đẩy Thẩm Nguyên Trinh ra.

Nàng nhanh ch.óng rửa mặt thay y phục.

Không chút lưu luyến quay đầu bỏ đi.

Trong phòng ngủ lập tức yên tĩnh trở lại.

Thẩm Nguyên Trinh nhặt một sợi tóc còn vương trên gối lên.

Lại nhìn thấy chiếc yếm màu vàng lông ngỗng mà sáng nay chính tay hắn cởi xuống.

Hắn cúi đầu ngửi nhẹ.

Rồi tựa vào giường, lặng lẽ ngồi một lúc.

Nửa canh giờ sau.

Hắn  hỏi Diệp Trúc:

“Phu nhân đi đâu rồi?”

Diệp Trúc thầm nghĩ.

Câu này đời này hắn còn phải nghe bao nhiêu lần nữa đây?

Ở nha môn.

Giữa lúc xử lý công vụ.

Hầu gia cũng thường hỏi:

“Hôm nay phu nhân có ở nhà không?”

“Phu nhân ăn gì, mua y nguyên cho ta.”

“Tâm trạng phu nhân thế nào?”

“Hôm nay phu nhân mặc gì?”

Diệp Trúc chỉ có thể kiên nhẫn trả lời.

Trong lòng lại âm thầm nghĩ.

Chi bằng Hầu gia nhét luôn phu nhân vào túi mang theo bên người cho xong.

Nhưng hôm nay.

Câu hỏi này thật sự khó trả lời.

Diệp Trúc lúng túng đáp:

“Gần đây từ phía bắc có một đoàn múa tới.”

“Mấy ngày nay bên sông Vĩnh Định rất náo nhiệt.”

Thẩm Nguyên Trinh đặt quyển sách xuống.

Một chữ cũng không đọc nổi.

Hắn không nhịn được hỏi:

“Diệp Trúc.”

“Ngươi thấy phu nhân có yêu ta không?”

Diệp Trúc giả vờ điếc.

Không trả lời.

Phiền c.h.ế.t đi được.

Hầu gia đúng là quá phiền rồi.

Thẩm Nguyên Trinh cũng không thật sự muốn có đáp án.

Hắn ngồi không yên.

Liền ra ngoài.

Đứng trên lầu nhìn xuống.

Bên bờ sông Vĩnh Định đông nghịt người.

Mười mấy thanh niên cường tráng mặc áo mỏng nhẹ.

Đang múa trên thuyền hoa.

Người bên bờ liên tục reo hò.

Khăn tay và bạc không ngừng ném xuống thuyền.

Thị lực Thẩm Nguyên Trinh rất tốt.

Hắn nhìn thấy muội muội mình che mạng, kích động vỗ tay.

Cũng đang hò reo theo đám đông.

Còn phu nhân nhà mình thì kiễng chân nhìn đến mức chảy cả m.á.u mũi.

Thẩm Nguyên Trinh nhìn đám nam nhân đang múa kia.

Mặt không biểu cảm đ.á.n.h giá:

“Phóng đãng.”

“Thấp kém.”

Trần Sanh Sanh chơi tới rất muộn mới về.

Vừa bước vào Minh Nguyệt cư.

Nàng phát hiện không thấy một hạ nhân nào.

Nghe thấy tiếng đàn vọng lại.

Nàng tò mò đi theo tiếng đàn đến phía sau bức tường hoa tường vi.

Ngẩng đầu nhìn lên.

Dưới ánh đèn l.ồ.ng mờ ảo.

Thẩm Nguyên Trinh mặc y phục mỏng nhẹ.

Ngồi dưới trăng gảy đàn.

Trần Sanh Sanh lập tức bịt mũi.

Rồi lao tới.

Bức màn mỏng phía sau tường hoa khẽ rung lên.

Nhìn ánh mắt si mê của thê t.ử.

Trong lòng Thẩm Nguyên Trinh vô cùng mãn nguyện.

Trần Sanh Sanh nằm tựa trên vai hắn.

Đã chẳng còn sức lực.

Cánh hoa rơi đầy khắp nơi.

Mùi hương thoang thoảng quanh quẩn trong không khí.

Dính nước sương.

Những cánh hoa đều bị vò nát.

Thẩm Nguyên Trinh dùng ngoại bào bọc nàng lại.

Bên tai là tiếng nàng thì thầm vụn vặt.

Hắn nghĩ: Phu nhân à, đêm còn rất dài, trong miệng nàng, trong thân thể nàng, trong lòng nàng.

Đều phải chứa đầy tên của ta.

Được không?

Hết.