Bạch Nguyệt Quang Của Hầu Gia Lại Chính Là Ta

Chương 10



Ung dung nói:

“A Sanh ở kinh thành vẫn là A Sanh ở Nam Châu.”

“Thẩm Nguyên Trinh còn nhìn rõ chuyện này hơn tỷ tỷ.”

“Được rồi.”

“Đừng lo nữa.”

“Muội chẳng hiểu gì cả.”

“Hôn sự còn phải nhờ tỷ tỷ giúp lo liệu.”



Tin tức ta sắp gả cho Thẩm Nguyên Trinh chẳng khác nào một tiếng sét giữa trời quang.

Lập tức làm cả Hầu phủ chấn động.

Triệu Dung Tĩnh tới từ biệt ta.

Lúc ấy ta mới biết.

Hầu gia đã sai người đưa nàng trở về Thương Châu.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Nàng không thể tiếp tục ở lại nữa.

Nàng nhìn ta với ánh mắt phức tạp.

“Trần Sanh Sanh.”

“Hóa ra ngươi mới là người tâm cơ sâu nhất.”

“Âm thầm không tiếng động mà lại câu được cả Hầu gia.”

“Con người đúng là… haiz, sự đều do số mệnh.”

“Ta tính toán đủ điều thì có ích gì.”

“Cuối cùng vẫn chỉ là công dã tràng.”

Ta gật đầu.

“Đúng.”

“Số ngươi đúng là không được tốt.”

“Còn số ta thì khá tốt.”

“Mau đi đi.”

“Hầu phủ có mấy hiệu t.h.u.ố.c ở Thương Châu.”

“Nếu ngươi muốn thì có thể tới đó làm đại phu.”

“Nếu không muốn thì coi như ta chưa từng nói gì.”

Triệu Dung Tĩnh nghe vậy, mắt ngấn lệ hỏi ta:

“Ngươi không hận ta sao?”

Ta khó hiểu nhìn nàng.

“Ta hận ngươi làm gì?”

Nàng nhảy nhót tưng bừng một hồi, cuối cùng chẳng làm tổn hại gì tới ta cả.

Ngoại trừ việc khiến ta lỡ mất phần Lãnh nguyên t.ử.

Triệu Dung Tĩnh nghe ra ý trong lời ta, càng khóc dữ dội hơn.

Nàng hỏi:

“Ta tới Hầu phủ, chuyện gì cũng cẩn thận dè dặt, vậy mà chẳng được lòng ai.”

“Còn ngươi chẳng câu nệ điều gì, ngược lại lại có kết cục tốt đẹp.”

Ta mất kiên nhẫn nói:

“Đừng có ngày nào cũng khóc lóc nữa.”

“Ta có gì phải dè dặt chứ?”

“Quy củ Hầu phủ quả thật nhiều, nhưng ta cũng đâu phải kẻ ngốc.”

“Cứ làm theo là được.”

“Nếu lỡ phạm phải sai sót gì, người trong Hầu phủ cũng chẳng chấp nhặt.”

“Lần sau chú ý đừng phạm nữa là xong.”

“Chúng ta vốn đâu phải thiên kim tiểu thư của thế gia đại tộc.”

“Bình thường sống thế nào thì ở Hầu phủ cũng sống như vậy.”

“Chính ngươi nghĩ quá nhiều.”

“Ai rảnh suốt ngày đi bàn tán, đi nhìn chằm chằm vào ngươi?”

“Được rồi.”

“Câm miệng.”

“Mau đi đi.”

Triệu Dung Tĩnh khóc đến mức run như cầy sấy.

Trông càng giống như hận ta hơn.

Nàng đột nhiên hét lớn:

“Trần Sanh Sanh!”

“Miệng ngươi đúng là độc thật!”

“Ý ngươi là ta quá coi trọng bản thân mình đúng không?”

Nói xong, nàng vừa khóc vừa bỏ đi.

Ta đứng đó chẳng hiểu gì cả.



Tiễn Triệu Dung Tĩnh đi rồi.

Ta mở thư của cữu cữu ra xem.

“A Sanh, con đừng thấy Hầu gia đẹp trai mà bị mê đến đi không nổi.”

“Ta nói cho con biết.”

“Nam nhân đều đầy mưu mô.”

“Làm đương gia chủ mẫu không dễ dàng gì.”

“Nếu con hối hận thì trở về Nam Châu.”

“Nam Châu mỹ nam nhiều lắm.”

“Ta sẽ chiêu rể cho con.”

“Chiêu liền mười tám người cũng được.”

Đoạn sau đổi sang nét chữ của cữu mẫu.

“Đừng nghe cữu cữu con nói bậy.”

“Nhưng A Sanh à.”

“Con từ nhỏ đã thích người đẹp.”

“Ta nghe nói Hầu gia là mỹ nam t.ử số một.”

“Có phải hắn dụ dỗ con không?”

“Quy củ kinh thành nhiều.”

“Cữu mẫu sợ con chịu ấm ức.”

Hai người viết dài kín cả lá thư.

Nói đi nói lại cũng chỉ sợ ta chịu thiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tỷ tỷ ghé tới đọc, vừa cười vừa mắng:

“Hai người này thật chẳng đứng đắn.”

“Toàn nói linh tinh.”

Nàng nhìn quanh một vòng rồi hạ thấp giọng:

“Ta cũng hơi hối hận.”

“Có khi để muội ở Nam Châu chiêu rể còn tốt hơn.”

“A Sanh.”

“Chưa thành thân vẫn còn kịp đổi ý.”

Ta thầm nghĩ.

Đổi ý cái gì chứ.

Hôm qua Thẩm Nguyên Trinh còn gọi ta tới xem sính lễ.

Không hiểu thế nào.

Xem một lúc, ta đã ngồi trên đùi hắn hôn tới hôn lui một hồi.

Thanh danh của hắn đã bị ta làm mất không biết bao nhiêu lần.

Nếu ta bỏ chạy, hắn không đ.á.n.h gãy chân ta mới lạ.

Ta nói với tỷ tỷ: “Tỷ tỷ yên tâm.”

“Muội sẽ không chịu ấm ức đâu.”

“Mau uống canh đi.”



Tỷ tỷ vừa đi khỏi.

Mẫu thân của Tứ thiếu gia, Lý phu nhân lại tới.

Bà nhìn ta từ trên xuống dưới.

“Haiz.”

“Hầu gia mắt cao hơn đầu.”

“Cuối cùng lại chọn trúng ngươi.”

“Ngươi rốt cuộc có điểm nào tốt chứ?”

Ta cười híp mắt.

“Ta tay chân đầy đủ.”

“Có mũi có mắt.”

“Dung mạo cũng không tệ.”

“Đánh người còn rất đau.”

“Thẩm thẩm, ta thấy chỗ nào của ta cũng tốt.”

“Hầu gia rất có mắt nhìn.”

Lý phu nhân nghe xong, nhất thời không biết nói gì.

Một lúc sau mới bật cười.

“Lão phu nhân nói không sai.”

“Ngươi đúng là đứa trẻ rộng rãi, lại thông minh.”

“Nguyên Trinh nhiều năm quản lý gia đình.”

“Bên ngoài lại gánh vác đủ loại trách nhiệm.”

“Tâm tư quá nặng.”

“Cưới được một người lòng dạ rộng mở như ngươi cũng là chuyện tốt.”

“Haiz.”

“Tất cả đều là duyên phận.”

Bà để lại một đống lễ vật rồi rời đi.

Ta khó hiểu nhìn Bích Hà.

“Sao ai cũng tới tặng quà cho ta vậy?”

Bích Hà cười nói:

“Là Hầu gia căn dặn.”

Ta suy nghĩ một lát rồi bừng tỉnh.

“À.”

“Giống như nộp danh trạng ấy nhỉ.”

“Không thích ta cũng phải nhịn.”

Bích Hà cúi đầu nhịn cười.

“Nhị cô nương thông minh.”

“Tạm coi là ý đó đi.”

“Hầu gia đã hạ lệnh từ sớm.”

“Tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai trong phủ khiến người chịu nửa phần ấm ức.”



Không bao lâu sau, Nhị cô nương cũng tới.

Nàng vui vẻ chúc mừng ta:

“Tốt quá rồi!”

“Ta đã nói mà.”

“Cô nương tốt như ngươi nhất định sẽ gả được cho lang quân như ý.”

“Đại ca ta tuy dữ dằn.”

“Nhưng nếu thật sự thích một người.”

“Ngay cả trái tim cũng sẽ nâng tới trước mặt người đó.”

“Vừa rồi ta đi ngang Minh Nguyệt cư nhìn thử.”

“Đại ca nhất định đã bỏ rất nhiều tâm tư vào đó.”

Nàng nói một tràng lời may mắn.

Lại tặng ta vô số lễ vật.

Ta vỗ vai nàng.

“Nào.”

“Để ta nâng ngươi đi hái hoa.”

Nhị cô nương cười hì hì xách váy lên.

Đứng thẳng trên vai ta.

Hai chúng ta giống như đang biểu diễn tạp kỹ.

Chạy khắp sân viện.

Thẩm Nguyên Trinh vừa bước vào.

Còn chưa kịp nói gì.

Nhị cô nương đã nhảy xuống, chạy mất dạng như thỏ.

Đủ thấy nàng thật sự rất sợ vị đại ca này.

Ta cài đóa hoa Nhị cô nương vừa hái lên bên tai Thẩm Nguyên Trinh.

Ngắm nghía hắn vài lần rồi cảm thán: