Ta vừa bước vào.
Đã nghe một giọng nói ngạo mạn vang lên:
“Tổ mẫu cũng thật là.”
“Lại để một nha đầu tới làm nhục chúng ta.”
“Các ngươi cứ chờ xem.”
“Lát nữa ta sẽ b.ắ.n xuyên cây trâm trên đầu nàng ta.”
“Dọa nàng ta khóc lóc cầu xin tha thứ.”
Nghe vậy, ta mấy bước đạp lên cành cây, leo thẳng lên đầu tường.
Nhắm chuẩn kẻ vừa buông lời ngông cuồng.
Ta giương cung kéo tên.
Vút một tiếng.
Mũ vàng khảm ngọc trên đầu hắn lập tức bị xuyên thủng.
Tóc hắn xõa tung xuống.
Hắn sợ đến mức hét lớn:
“Có thích khách!”
“Có thích khách!”
Ta phi thân tới.
Một cước đá hắn ngã khỏi ngựa.
Sau đó ngồi lên lưng ngựa của hắn, dùng cây cung kề vào cổ hắn, cười hỏi:
“Nào.”
“Khóc lóc cầu xin ta tha mạng đi.”
“Ta sẽ tha cho ngươi.”
Tứ thiếu gia gạt tóc ra, tức giận nói:
“Ngươi chỉ là kẻ đến ăn nhờ ở đậu nghèo hèn, vậy mà dám động thủ với ta?”
Ta nhìn hắn, bỗng thấy có chút quen mắt.
Quan sát kỹ hơn.
Đây chẳng phải chính là vị quý công t.ử mà ta từng cứu sao?
Ta đang định mở miệng.
Ai ngờ hắn đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u đen rồi ngất xỉu.
Bắc viện lập tức náo loạn.
Đến lúc ấy ta mới biết.
Sau khi gặp thủy phỉ, Tứ thiếu gia đã trúng độc, thân thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Triệu Dung Tĩnh lại kê một đơn t.h.u.ố.c, ôn hòa nói:
“Loại độc này xuất phát từ Thương Châu.”
“Ta quen thuộc nhất.”
“Lý phu nhân cứ yên tâm.”
“Ta nhất định sẽ điều dưỡng thân thể cho Tứ thiếu gia thật tốt.”
Ta nhìn Triệu Dung Tĩnh một cái.
Trong lòng thầm nghĩ.
Ngày đó Tứ thiếu gia và Ngũ thiếu gia chỉ bị hạ mê d.ư.ợ.c, làm gì có độc chứ?
Lý phu nhân thì sợ đến trắng bệch cả mặt.
Bà liên tục cảm tạ Triệu Dung Tĩnh không ngớt.
…
Tứ thiếu gia tựa trên đầu giường uống t.h.u.ố.c, lớn tiếng nói:
“Mẫu thân, nếu không có biểu muội Dung Tĩnh, con với Ngũ đệ đã c.h.ế.t dưới tay thủy phỉ từ lâu rồi.”
“Con mặc kệ, người phải đối đãi với nàng như con gái ruột.”
“Người nhìn y phục nàng mặc xem, còn chẳng thể diện bằng hạ nhân trong phủ.”
Triệu Dung Tĩnh ôn nhu nói:
“Phu nhân đã thưởng cho ta rất nhiều y phục đẹp.”
“Hôm nay ta tới thiện đường ở phía tây thành khám bệnh cho bọn trẻ, sợ làm bẩn y phục nên mới không mặc thôi.”
Mấy lời này của nàng nói thật khéo léo.
Ngay cả Lý phu nhân vốn hay soi xét cũng nở một nụ cười.
Ngũ thiếu gia ngồi bên cạnh cũng được bắt mạch.
Vận khí hắn tốt, không trúng độc.
Ngược lại, ta đứng ở một bên, trông chẳng khác gì tội nhân.
Tỷ tỷ nắm tay ta, cùng ta đứng chịu phạt.
Ta nhìn bụng nàng đã nhô cao, liền kéo ghế cho nàng ngồi xuống, lại rót cho nàng một chén nước.
Lý phu nhân nghe thấy động tĩnh, cười lạnh:
“Hai tỷ muội các ngươi đúng là thản nhiên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Hôm nay nếu nhi t.ử ta có chuyện gì bất trắc, ta sẽ không để các ngươi yên đâu!”
Lý phu nhân xuất thân cao quý, tính tình lại nóng nảy.
Tỷ tỷ bị bà mắng như vậy cũng chỉ có thể tái mặt nhẫn nhịn.
Ta chủ động bước lên nhận lỗi.
“Lão phu nhân bảo ta tỷ thí võ nghệ với các thiếu gia.”
“Ta nghĩ các thiếu gia từ nhỏ đã có danh sư chỉ dạy, đều là cao thủ cho nên mới dốc toàn lực.”
“Không ngờ ra tay nặng nhẹ không biết chừng mực, làm bị thương Tứ thiếu gia.”
Lý phu nhân nghe xong, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, nhất thời không còn mặt mũi để tiếp tục trách mắng ta.
Dù sao cũng là nhi t.ử bà học nghệ không tinh.
Tứ thiếu gia tức đến chỉ thẳng vào mặt ta.
“Ý ngươi là ta tài nghệ không bằng người, đáng đời phải không?”
Tính khí hắn vốn nóng nảy.
Vừa nói đã muốn đứng dậy tỷ thí với ta lần nữa.
Đúng lúc ấy, thị vệ thân cận của Hầu gia tới nơi.
Người nọ cung kính nói:
“Thuộc hạ truyền lời của Hầu gia, mời Tứ thiếu gia tới từ đường quỳ một canh giờ.”
Tứ thiếu gia uất ức hỏi:
“Dựa vào cái gì chứ?”
“Người bị thương là ta mà!”
Thị vệ lại nói:
“Hầu gia còn dặn, nếu Tứ thiếu gia hỏi nguyên do thì phạt thêm một canh giờ.”
Tứ thiếu gia lập tức ngoan ngoãn như chim cút, không dám hé răng nữa.
Tuy Hầu gia không tận mắt nhìn thấy cảnh ta đá Tứ thiếu gia ngã ngựa, nhưng cũng đã nghe kể lại đầu đuôi.
Bởi vậy mới phạt hắn vì học nghệ không tinh thông.
Có Hầu gia đứng ra xử lý, tỷ tỷ cũng thở phào nhẹ nhõm.
…
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Trở về viện.
Ta lấy hai khối ngọc bội kia ra, kể cho tỷ tỷ nghe chuyện cứu người.
Vừa nghe xong, tỷ tỷ lập tức muốn đi bẩm báo với lão phu nhân.
Nàng tức giận nói:
“Triệu Dung Tĩnh vậy mà dám mạo nhận ân tình!”
“Theo lời A Sanh kể, tám phần là nàng ta vì muốn ở lại Hầu phủ nên mới hạ độc Tứ đệ!”
“Đúng là biết người biết mặt không biết lòng.”
Tỷ phu giữ nàng lại, điềm tĩnh nói:
“Đừng nóng vội.”
“Nàng ta nói mình cứu Tứ đệ và Ngũ đệ cũng không hoàn toàn sai.”
“Dù sao cũng chính nàng ta dùng t.h.u.ố.c làm hai người tỉnh lại.”
Tỷ tỷ tức đến nghiến răng.
“Đó gọi là b.út pháp xuân thu.”
“Rõ ràng là A Sanh cứu người lên bờ, gọi người tìm đại phu.”
“Kết quả công lao lại thành của Triệu Dung Tĩnh.”
“Đáng giận hơn là nàng ta còn cố ý dẫn dắt mọi người nghĩ rằng bọn cướp đã nhân lúc nàng đi lấy t.h.u.ố.c mà trộm mất ngọc bội bên người của Tứ đệ và Ngũ đệ.”
Tỷ phu cũng thở dài.
“Đúng vậy.”
“Cho nên lúc này nàng đi nói mới càng khó phân rõ phải trái.”
“Triệu Dung Tĩnh âm thầm không tiếng động, đã chặn hết đường lui của A Sanh rồi.”
Tỷ tỷ càng nghe càng tức.
Nàng trừng mắt nhìn ta.
“Còn ăn nữa!”
“Ân tình tới tay cũng mất rồi!”
Ta đang gặm viên đầu sư t.ử kho tàu, hoàn toàn không để bụng.
Cứu người vốn chỉ là tiện tay làm thôi.
Có người báo đáp thì tốt.
Không báo đáp cũng chẳng sao.
Tỷ tỷ lo lắng cho hôn sự của ta.
Còn ta lại lo chuyện ăn uống.
Ta tiếc nuối nhìn chiếc đĩa đã sạch trơn.
Người quyền quý trong kinh ăn uống thật keo kiệt.
Mỗi món chỉ có một ít.
Nếu ở Nam Châu, viên thịt này ít nhất cũng phải to bằng hai nắm tay.