Bạch Nguyệt Quang Của Hầu Gia Lại Chính Là Ta

Chương 4



Thứ nhỏ xíu thế này mà cũng dám gọi là đầu sư t.ử.

Đổi tên thành đầu mèo còn hợp hơn.

Tỷ tỷ dùng khăn tay lau nước sốt bên miệng ta, nghiêm mặt nói:

“Ta sẽ không gọi thêm thức ăn cho muội đâu.”

“Mấy ngày nay tiền cơm nước của viện chúng ta đã tăng gấp ba.”

“Người sáng mắt đều biết là do muội ăn.”

“Để người ta sau lưng cười nhạo muội là con Thao Thiết nhỏ.”

Nào phải ta ăn nhiều.

Rõ ràng là bọn họ ăn quá ít.

Ta sờ bụng, cũng không dám nói mình chưa no.

Quy củ Hầu phủ rất nghiêm.

Ăn món gì, ăn bao nhiêu, phòng bếp đều ghi chép rõ ràng.

Nghe nói các cô nương và thiếu gia trong phủ nếu thèm ăn vặt, sẽ sai tiểu tư hoặc nha hoàn ra ngoài mua.

Ta sờ túi bạc vụn trong người, trong lòng lập tức có tính toán.

Tỷ phu đang nhẹ giọng khuyên giải tỷ tỷ.

“Nhìn Triệu Dung Tĩnh xem.”

“Nàng ta hao tâm tổn trí mạo nhận ân tình, kết quả lại khiến cả nhà đều đề phòng.”

“Ai cũng sợ nàng ta lấy ân báo đáp.”

“Ngày mai ta sẽ nói rõ chuyện của Triệu Dung Tĩnh với tổ mẫu và đại ca.”

“Để bọn họ giúp A Sanh có chút thể diện.”

“Rồi tìm vài gia đình tốt trong kinh thành cho A Sanh gặp mặt.”

“Ân cứu mạng coi như dùng cách đó để báo đáp.”

Tỷ tỷ nghĩ một lúc, thấy cũng có lý.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Cuối cùng nàng mới chịu thả ta về nghỉ ngơi.



Ta nhanh như chớp thay một bộ nam trang, men theo chân tường lén chuồn ra ngoài.

Những quán ăn ngon trong kinh thành, ta đã dò hỏi rõ từ lâu.

Thịt bò kho tương và giò heo kho của Lục Vị Trai.

Bánh lạnh Băng Tuyết Nguyên T.ử và mứt vải ở phố Tây.

Bánh thịt của Tào bà bà ăn cùng canh cay Hồ Lạt.

Đi ngang qua viện của Hầu gia.

Ta nhìn thấy thị vệ của hắn đang vội vã dẫn theo một vị đại phu.

Ta lập tức nấp vào bụi hoa.

Đại phu thở dài:

“Ngoại thương của Hầu gia gần như đã khỏi.”

“Nhưng tâm bệnh tích tụ, hao tổn tâm thần, tổn thương phế phủ, đây mới là thứ khó điều dưỡng nhất.”

“Diệp Trúc, ngươi thành thật nói cho ta biết.”

“Hầu gia có phải từng chịu tổn thương tình cảm không?”

“Trước khi đi Nam Châu, ngài ấy rõ ràng đã xem mắt đích nữ phủ họ Thôi.”

“Thế mà sau khi trở về, chuyện đính hôn lại chẳng đi đến đâu.”

“Ta chữa được thân thể của ngài ấy, nhưng không chữa nổi trái tim của ngài ấy.”

Tin động trời!

Ta lập tức dựng thẳng lỗ tai lên.

Ngay cả cơn đói cũng quên mất, sợ bỏ sót một chữ nào.

Diệp Trúc trầm giọng nói:

“Hầu gia cải trang điều tra án, kết giao với một tiểu bộ khoái.”

“Nhưng tiểu bộ khoái ấy vì cứu Hầu gia mà trọng thương qua đời.”

“Hầu gia nhận được tin tức liền…”

Giọng hắn càng lúc càng nhỏ.

Ta không nghe rõ nữa.

Dưới ánh đèn l.ồ.ng, ta nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của vị đại phu.

Trong lòng lập tức suy nghĩ.

Chậc chậc.

Chẳng lẽ Hầu gia thích vị tiểu bộ khoái kia?

Ta cố nén kích động trong lòng, lặng lẽ trèo tường ra ngoài mua đồ ăn.

Tin tức này thật quá đưa cơm.

Đi được vài bước.

Ta nhìn thấy Ngũ thiếu gia đang đứng ở đầu ngõ.

Hắn giống như đã đợi sẵn từ lâu.

Vừa thấy ta, trên mặt đã hiện lên nụ cười.

“Quả nhiên là ngươi.”

Ta và hắn ngồi xuống quán của Tào bà bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta tò mò hỏi:

“Sao ngươi nhận ra ta?”

Ngũ thiếu gia đỏ mặt.

“Không giấu gì ngươi.”

“Lúc đó ta mơ mơ màng màng, vẫn luôn tưởng người cứu mình là thủy hầu t.ử.”

Ta nhớ lại bộ dạng khi ấy của mình.

Mặc áo ngắn màu nâu, tóc tai rối bù, da lại bị nắng phơi đen nhẻm.

Lúc cứu Ngũ thiếu gia, vì muốn mượn lực còn túm dây thừng đu qua.

Chẳng phải rất giống thủy hầu t.ử sao?

Ta ngượng ngùng nói:

“Trước khi lên kinh, tỷ tỷ sợ ta bị kẻ xấu để ý nên mới bảo ta cố ý ăn mặc xuề xòa một chút.”

Ngũ thiếu gia nhìn ta một cái rồi nói:

“Nhị tẩu tẩu lo lắng như vậy cũng không sai.”

Nói xong câu ấy, mặt hắn càng đỏ hơn.

Hắn lập tức bổ sung:

“Ta nhớ mùi hương trên người ngươi.”

“Có một mùi thảo d.ư.ợ.c thanh ngọt rất đặc biệt.”

Ta nhìn túi thơm đang đeo bên hông, lúc này mới chợt hiểu ra.

Nam Châu nóng ẩm, muỗi mòng nhiều.

Ta có thói quen đeo túi thơm xua côn trùng.

Ta trả lại ngọc bội cho hắn rồi hỏi:

“Ta cứu mạng ngươi, vậy ngươi định báo đáp thế nào?”

Ngũ thiếu gia nắm c.h.ặ.t ngọc bội, nhìn ta, mặt đỏ tới mang tai.

“Ta nghe nói Nhị tẩu đang giúp ngươi tìm hôn sự.”

“Nếu ngươi không chê, ta có thể nhờ Nhị tẩu tới cầu thân.”

Ta nhìn gương mặt ôn hòa của hắn.

Nói chuyện cũng từ tốn, dễ nghe.

Ít nhất hắn cũng có mắt nhìn người, không nhận nhầm ân nhân cứu mạng.

Nếu gả cho hắn, ngày nào cũng được gặp tỷ tỷ.

Nghĩ như vậy cũng không tệ.

Ta suy nghĩ một lát rồi nói:

“Nhưng ta nghe tỷ tỷ nói mẫu thân ngươi đặt kỳ vọng rất lớn vào ngươi.”

“Bà ấy một lòng muốn ngươi cưới tiểu thư danh môn.”

Ngũ thiếu gia lập tức đáp:

“Ta sẽ đi cầu xin đại ca.”

“Chỉ cần đại ca gật đầu, sẽ không có chuyện gì không thành.”

Ta thầm nghĩ.

Lúc này Hầu gia còn đang khổ sở vì tình.

Làm gì rảnh mà quản chuyện của ngươi.

Ta đưa cho hắn một chiếc bánh thịt rồi nói:

“Được.”

“Vậy ngươi thử xem.”

“Nếu thành, chúng ta cùng nhau sống qua ngày.”



Quả nhiên đúng như ta dự đoán.

Hầu gia không chút khách khí mắng Ngũ thiếu gia một trận.

Hắn lạnh lùng nói:

“Nếu đệ thật lòng coi trọng nàng ấy, thì nên nghĩ cách thuyết phục mẫu thân mình.”

“Không đi giải quyết từ gốc rễ, lại vòng vo tới chỗ ta.”

“Cho dù ta đồng ý, sau khi nàng ấy gả cho đệ chẳng phải vẫn phải chịu khổ hai đầu hay sao?”

Ngũ thiếu gia bị mắng đến đỏ bừng mặt, vẫn cố biện giải:

“Đại ca, A Sanh có ân cứu mạng với đệ. Đệ phải báo đáp nàng ấy.”

Hầu gia day nhẹ mi tâm.

Chỉ cảm thấy từng người một đều chẳng khiến người ta bớt lo.

Hắn uống một ngụm trà, cố nén cơn giận trong lòng rồi dạy bảo đệ đệ:

“Nàng ấy lên kinh nương nhờ tỷ tỷ đã là chuyện bất đắc dĩ.”

“Vốn đã khó xử trong Hầu phủ.”

“Đệ còn nhất quyết dây dưa chuyện nam nữ với nàng ấy.”

“Truyền ra ngoài, người khác sẽ nhìn nàng ấy thế nào?”

“Dựa vào ân tình để đòi báo đáp?”

“Hay là nóng lòng trèo cao?”

“Nếu thật sự muốn báo đáp nàng ấy, cho nàng vài trăm lượng bạc còn hữu ích hơn bất cứ thứ gì.”