Bạch Nguyệt Quang Của Hầu Gia Lại Chính Là Ta

Chương 6



Ta lười quan tâm hai huynh đệ bọn họ tiếp tục cãi nhau thế nào.

Tứ thiếu gia cũng chỉ dám gào lên với Ngũ thiếu gia vài câu như vậy mà thôi, chứ không dám đi nói lung tung.

Dù sao hắn cũng không có chứng cứ.

Nếu làm hỏng thanh danh của ta, khiến chuyện truyền khắp nơi, Hầu gia nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t hắn.

Đối với vị Hầu gia chưa từng gặp mặt này, ta ngược lại sinh ra vài phần kính phục.

Quản lý cả một đại gia đình với đủ thứ chuyện vụn vặt như vậy mà vẫn không xảy ra đại loạn.

Quả là một nhân vật lợi hại.



Người của Nhân Nghĩa đường tới mời ta.

Vừa bước vào, ta đã thấy Triệu Dung Tĩnh quỳ dưới đất, hai mắt đỏ hoe.

Ta lập tức hiểu lão phu nhân tìm ta vì chuyện gì.

Lão phu nhân thở dài.

“Đừng quỳ trước mặt ta.”

“Cứ xem A Sanh muốn xử lý thế nào.”

Ta nhìn gương mặt tái nhợt của Triệu Dung Tĩnh.

Lại nhớ tới hôm trước vô tình gặp nàng ở thiện đường ngoài kinh, phát t.h.u.ố.c giải nhiệt cho bọn trẻ.

Thôi thì được người nên tha người.

Con người ai cũng có lúc nảy sinh những ý niệm xấu mà bản thân không kiềm chế nổi.

Triệu Dung Tĩnh có tâm tư nhưng cũng đáng để cảm thông.

Ta đỡ nàng đứng dậy rồi nói:

“Lúc trước ngươi mạo nhận ân tình, Hầu phủ đã thưởng cho ngươi không ít tài vật.”

“Ngươi trả số bạc ấy cho ta.”

“Chúng ta coi như thanh toán sòng phẳng.”

Lão phu nhân nghe vậy, nhìn ta thêm vài lần rồi cười nói:

“Đúng là một đứa trẻ thật thà.”



Ra khỏi Nhân Nghĩa đường.

Triệu Dung Tĩnh bỗng đứng thẳng lưng, lạnh giọng nói:

“Ta và ngươi đều giống nhau.”

“Đều muốn dựa vào Hầu phủ để tìm một mối hôn sự tốt.”

“Ngươi cũng đừng cho rằng mình cao thượng hơn ta bao nhiêu.”

Ta liếc nàng một cái, không đáp.

Triệu Dung Tĩnh bị ánh mắt ấy chọc giận.

Nàng c.ắ.n môi, căm tức nói:

“Sao nào?”

“Chẳng lẽ ta nói sai sao?”

“Nếu không, hà tất ngươi phải liều mạng đối phó với thủy phỉ?”

“Chẳng qua thấy Tứ thiếu gia và Ngũ thiếu gia xuất thân phú quý nên muốn lấy mạng mình đ.á.n.h đổi một tiền đồ.”

“Ngươi tưởng mình tỏ ra rộng lượng, khiến Nhị cô nương thân thiết với ngươi, khiến lão phu nhân thích ngươi thì đã trở thành khách quý của Hầu phủ rồi sao?”

“Ta nói cho ngươi biết, Trần Sanh Sanh.”

“Trong mắt những người quyền quý đó, loại người như chúng ta chỉ là trò tiêu khiển!”

“Chỉ là kẻ diễn trò mua vui mà thôi!”

Nàng càng nói càng kích động.

Vừa lau nước mắt vừa nói:

“Đúng.”

“Ta tâm thuật bất chính, mạo nhận ân tình.”

“Nhưng ta có lựa chọn sao?”

“Rõ ràng ta có tài có sắc, hiểu lễ nghĩa.”

“Vậy mà thúc thúc và thẩm thẩm lại ép ta đi làm kế thất.”

“Nếu không phải ta lanh trí bỏ trốn, bây giờ đã gả cho lão quan phu kia rồi.”

“Hôm nay ngươi tha cho ta một lần.”

“Nhưng đừng mong ta cảm kích ngươi.”

Ngày thường nàng luôn cười dịu dàng, ôn nhu đoan trang.

Hôm nay lại giống như pháo nổ.

Chắc là bị dồn nén quá lâu.

Thấy ta không lên tiếng, nàng hỏi:

“Sao ngươi không nói gì?”

Ta biết nói gì đây?

Đám thủy phỉ kia căn bản không đáng để ta liều mạng.

Nếu thật sự nguy hiểm đến tính mạng, ta đi cứu người làm gì?

Ta là ngốc hay điên sao?

Còn chuyện thân thế của Triệu Dung Tĩnh.

Ta lại càng chẳng có gì để nói.

Ai mà chẳng có chút quá khứ khổ sở.

Nếu thật sự sống viên mãn hạnh phúc, còn tới Hầu phủ ăn nhờ ở đậu làm gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mặt trời càng lúc càng gay gắt.

Ta mất kiên nhẫn thúc giục:

“Mau dẫn ta đi lấy bạc.”

“Nóng c.h.ế.t mất.”

“Ta còn muốn cầm bạc đi mua món Lãnh nguyên t.ử.”

Triệu Dung Tĩnh khóc dữ dội hơn.

“Mất số bạc đó rồi, ta sống ở Hầu phủ thế nào đây?”

“Ngươi muốn ép c.h.ế.t ta sao?”

Ta chẳng còn kiên nhẫn nghe nàng lải nhải nữa.

Bèn ngậm một viên kẹo bạc hà cho hạ hỏa, rồi chỉ vào hồ sen gần đó.

“Sống không nổi thì nhảy xuống c.h.ế.t đuối đi.”

“Có tay có chân, lại biết y thuật, còn sợ c.h.ế.t đói chắc?”

“Vừa muốn tới ăn nhờ ở đậu, lại vừa muốn người khác xem trọng mình.”

“Làm gì có chuyện lợi cả đôi đường như thế.”

“Người ta xem ngươi là trò tiêu khiển hay kẻ diễn trò thì đã sao?”

“Được ăn no mặc ấm chẳng phải là đủ rồi à?”

“Người ta ăn ngon uống tốt nuôi ngươi.”

“Chịu vài ánh mắt xem thường đã không chịu nổi.”

“Vậy những năm tháng sống nhờ người khác trước đây, ngươi sống kiểu gì?”

“Chẳng qua trong lòng ngươi không cam tâm.”

“Ngươi cảm thấy bản thân chẳng kém gì các cô nương trong Hầu phủ, chỉ là số mệnh kém hơn mà thôi.”

“Theo ta thấy, bây giờ ngươi c.h.ế.t đi đầu t.h.a.i lại vẫn còn kịp.”

Triệu Dung Tĩnh bị ta mắng đến ngây người.

Nàng lau nước mắt nói:

“Ta không muốn c.h.ế.t!”

“Ngươi nói đúng.”

“Ta chính là không cam lòng.”

“Ta…”

Ta thấy nàng thao thao bất tuyệt, e rằng còn nói được thêm một canh giờ nữa.

Ta sốt ruột thật rồi!

Muộn thêm chút nữa là Lãnh nguyên t.ử bán hết mất.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta cởi giày ra, chỉ vào mặt nàng quát lớn:

“Câm miệng!”

“Mau dẫn ta đi lấy bạc!”

“Nếu không ta tát một cái, quạt ngươi bay thẳng về Thương Châu gả cho lão quan phu.”

“Ngay cả lộ phí cũng tiết kiệm giúp ngươi luôn.”

“Đúng!”

“Câm miệng!”

“Ngươi không nghe lầm đâu.”

“Nói thêm một chữ nữa, ta nhét chiếc giày này vào miệng ngươi!”

Ăn uống là chuyện lớn hơn trời!

Ta thật sự muốn tát nàng lắm rồi!

Triệu Dung Tĩnh sợ hãi, đành dẫn ta về viện của nàng.

Chúng ta vừa quay đầu lại.

Đã thấy Tứ thiếu gia và Ngũ thiếu gia đứng đó trợn mắt há hốc mồm nhìn ta.

Ta xỏ giày vào rồi mắng:

“Nhìn cái gì mà nhìn!”

“Hôm nay nếu ta không mua được Lãnh nguyên t.ử, ta tát luôn cả hai người!”

Tứ thiếu gia gần đây bị ta đ.á.n.h nhiều đến mức có bóng ma tâm lý.

Hắn lập tức nhét bạc vào tay ta.

“Ngươi… ngươi…”

“Đi mua đi!”

“Mau đi!”

“Dùng xe ngựa của ta mà đi!”

Ngũ thiếu gia thì hai mắt sáng rực.

“A Sanh.”

“Lúc trước ta còn lo nếu nàng gả cho ta sẽ bị mẫu thân bắt nạt.”

“Bây giờ hoàn toàn không lo nữa rồi.”

Đúng là ai cũng có bệnh.

Ta cầm bạc quay đầu bỏ chạy.

Ta chạy thật nhanh nhưng vẫn chậm một bước.

Ông chủ cười nói:

“Cô nương, cô tới muộn rồi.”

“Ba phần cuối cùng đều đã bán hết.”

“Ta còn đợi cô rất lâu đấy.”

“Thật sự không còn cách nào.”