Bạch Nguyệt Quang Của Hầu Gia Lại Chính Là Ta

Chương 5



Thấy sắc mặt đại ca mình không tốt, Ngũ thiếu gia cũng không dám nói thêm.

Trong lòng hắn lại vô cùng khó hiểu.

Đại ca tuy luôn nghiêm khắc, nhưng xưa nay vẫn là người biết phân rõ phải trái.

Sao hôm nay vừa mở miệng đã mắng hắn một trận xối xả như vậy.

Ngũ thiếu gia không phục, buột miệng nói:

“Hay là đại ca bị chuyện tình cảm làm khổ, nên không muốn nhìn người có tình trở thành quyến thuộc?”

Hắn đang nhắc tới chuyện hôn sự giữa đại ca hắn và tiểu thư phủ họ Thôi.

Chuyện đính hôn bỗng nhiên không còn ai nhắc tới nữa.

Đến giờ cũng chẳng ai biết nguyên do.

Vừa nói xong câu ấy, Ngũ thiếu gia lập tức hối hận.

Hắn nhất thời nóng vội nên lỡ lời.

Nhìn sắc mặt tái nhợt của đại ca, hắn cuống quýt nói:

“Đại ca, là đệ sai rồi.”

Hầu gia ổn định lại tâm thần.

Qua một lúc lâu mới chậm rãi lên tiếng:

“Ta sẽ tới chùa Pháp Hoa dâng hương.”

“Đợi ta trở về rồi gặp cô nương ấy.”

Đây xem như đã nhượng bộ.

Ngũ thiếu gia lập tức vui mừng ra mặt.

Hầu gia thản nhiên nói: “Đi quỳ một canh giờ. Tự kiểm điểm bản thân cho tốt.”

Ngũ thiếu gia không dám cãi lại, hắn ngoan ngoãn đáp:

“Là đệ không đủ bản lĩnh gánh vác việc nhà.”

“Không dám tranh luận với mẫu thân nên mới làm phiền đại ca.”

“Đệ lập tức đi quỳ.”

“Sau này nhất định sẽ cố gắng gấp bội.”



Sau khi Ngũ thiếu gia rời đi.

Hầu gia lấy ra một chiếc đai lưng cũ kỹ.

Hắn cầm trong tay nhìn rất lâu.

Hắn nhớ lại quãng thời gian ở Nam Châu.

Lúc đó hắn tiến vào Mê Chướng Lâm, trúng phải độc của địch nhân.

Hắn ẩn trong sơn động chờ thị vệ tới tìm.

Hai mắt không nhìn thấy gì.

Bốn phía chỉ là một màu đen kịt.

Thế nhưng hắn vẫn phải cố giữ bình tĩnh.

Cho tới khi nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên.

Hắn gần như có thể tưởng tượng ra cảnh tượng ấy.

Tiểu bộ khoái thò đầu thò cổ bước vào.

Vừa vui mừng lại vừa phiền não.

Vui vì tìm được hắn thì nhất định sẽ kiếm được một khoản tiền thưởng.

Phiền vì không biết phải đưa hắn ra ngoài thế nào.

Tiểu bộ khoái tự giới thiệu:

“Ngài là thị vệ của Khâm sai đại nhân phải không?”

“Ta là bộ khoái Nam Châu, tên Trần Tiểu Thắng.”

Tiểu bộ khoái lải nhải không ngừng.

“Nhìn ngài chắc là trúng độc Thụy Dương thảo rồi.”

“Đầu óc cũng sắp cháy khét luôn rồi nhỉ?”

“Thả lỏng đi, đại ca, thả lỏng đi.”

“Đừng chĩa kiếm vào ta.”

“Được rồi, ngài cứ chĩa đi.”

“Kiếm pháp của ngài thật lợi hại.”

“Mắt không nhìn thấy mà vẫn nghe tiếng phân biệt phương hướng được.”

Người đó lấy tín vật Diệp Trúc đưa cho ra chứng minh.

Lại kể thêm vài sở thích của hắn.

Lúc ấy hắn mới thật sự yên lòng.

Biết rằng đây là người do Diệp Trúc phát động nhân lực ở Nam Châu tìm tới.

Tiểu bộ khoái vừa bôi t.h.u.ố.c cho hắn vừa lải nhải:

“Mê Chướng Lâm này khó tìm lắm.”

“Ta quen thuộc địa hình nên mới tìm được nhanh như vậy.”

“Sơn phỉ cũng đang tìm ngài.”

“Chúng lùng sục khắp núi rồi.”

“Đợi thêm một đêm nữa.”

“Chờ ngài khỏe hơn một chút ta sẽ đưa ngài chuyển sang nơi khác.”

“Yên tâm đi, dù có liều cả cái mạng này, ta cũng sẽ đưa ngài ra ngoài.”

Ban đầu hắn còn chê nàng nói nhiều.

Ồn đến mức đau đầu.

Nhưng về sau lại chỉ mong nàng nói thêm vài câu nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nghĩ tới đoạn quá khứ ấy, l.ồ.ng n.g.ự.c Hầu gia lại âm ỉ đau.

Một người linh hoạt, hoạt bát như vậy.

Sao lại nói c.h.ế.t là c.h.ế.t được chứ?

Đúng lúc ấy, Diệp Trúc đi vào bẩm báo:

“Hầu gia.”

“Nhị thiếu gia sai người tới hỏi chuyện của Triệu Dung Tĩnh nên xử trí thế nào.”

Hầu gia suy nghĩ một lát rồi nói:

“Tổ mẫu của Triệu Dung Tĩnh là khuê mật của lão phu nhân.”

“Chuyện này cứ để lão phu nhân quyết định.”

Hắn ngừng một chút rồi hỏi:

“Còn vị cô nương kia…”

Diệp Trúc lập tức đáp:

“Muội muội của Nhị thiếu phu nhân tên là Trần Sanh Sanh.”

Hầu gia nói tiếp:

“Mỗi tháng cấp cho Trần cô nương hai lượng bạc tiền tiêu vặt.”

“Bảo nàng ấy khảo nghiệm võ nghệ của lão Tứ.”

“Với tính tình của lão Tứ, bị nàng đè đầu đ.á.n.h thêm hai năm nữa mới bớt kiêu ngạo được.”

“Ngoài ra chuyển lời tới Lý phu nhân.”

“Nếu không muốn nuôi hỏng lão Tứ, thì đừng tới chỗ tổ mẫu cầu tình.”

Diệp Trúc cúi đầu đáp:

“Vâng.”



Ba tin tức cùng lúc truyền tới chỗ ta.

Trước tiên là chuyện Ngũ thiếu gia kể lại ý của Hầu gia.

Ta nghe xong liền nghĩ.

Hầu gia đúng là người hiểu chuyện.

Ngũ thiếu gia thà cho ta vài trăm lượng bạc còn hơn.

Có điều tỷ tỷ vẫn lo lắng hôn sự của ta.

Ta đành cố gắng vì nguyện vọng của nàng, xem có thể gả cho Ngũ thiếu gia hay không.

Ngũ thiếu gia an ủi ta:

“Đại ca đã nói muốn gặp nàng.”

“Vậy là chúng ta vẫn còn hy vọng.”

“Dù sao nàng tốt như vậy, đại ca nhất định sẽ thích nàng.”

Ta gật đầu.

“Được.”

“Vậy chúng ta cứ chờ.”

Đúng lúc ấy, đột nhiên có người hét lớn:

“Hay lắm!”

“Để ta bắt được các ngươi lén lút gặp riêng ở đây rồi!”

Ta ngẩng đầu nhìn lên.

Tứ thiếu gia chẳng biết từ đâu nhảy ra.

Đang tức tối trừng mắt nhìn ta.

Ta nhớ tới hai lượng bạc Hầu gia cấp cho mình.

Không nói một lời liền lao tới đè hắn xuống đ.á.n.h một trận.

Tứ thiếu gia bị ta túm cổ áo.

Hắn không thể tin nổi nhìn ta.

“Ngươi… ngươi…”

“Đánh người không đ.á.n.h mặt!”

“Ngươi vậy mà lại đ.á.n.h vào mặt ta!”

Ta nhìn gò má hơi đỏ của hắn, ung dung nói:

“Đánh vào mặt mới có cảm giác bị sỉ nhục.”

“Như vậy Tứ thiếu gia mới có động lực tiến bộ.”

“Không phụ lòng số bạc Hầu gia trả cho ta.”

Tứ thiếu gia bị ta áp chế không thể nhúc nhích.

Hắn nghiến răng nói:

“Ta đã mời danh sư dạy dỗ rồi.”

“Đợi ta học thành tài.”

“Chính là ngày c.h.ế.t của ngươi.”

“Ngươi cứ chờ đó!”

Ta buông hắn ra, để mặc hắn đứng dậy.

Đợi hắn chuẩn bị bỏ đi, ta bất ngờ giơ chân.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Đá một cước khiến hắn ngã sấp mặt xuống đất.

Ngũ thiếu gia vội vàng kéo hắn lên.

Tứ thiếu gia tức đến đỏ mặt.

“Ngũ đệ! Đệ đúng là mù mắt rồi mới đi thích một nữ nhân hung dữ như thế!”

Ngũ thiếu gia đỏ mặt.

Lập tức nói:

“Tứ ca đừng nói bậy.”