“Tiếp tục ở Hình bộ lãng phí thời gian như bây giờ chỉ khiến đệ bị nuôi hỏng.”
Ngũ thiếu gia sửng sốt.
“Đại ca chẳng phải luôn cho rằng tính cách đệ mềm yếu.”
“Sợ đệ ra ngoài không gánh nổi việc sao?”
Thẩm Nguyên Trinh bình thản đáp:
“Chính vì không gánh nổi việc nên càng phải rèn luyện.”
“Ta sẽ phái hai người đi theo đệ.”
Thấy hai đệ đệ còn muốn nói gì đó.
Hắn gõ nhẹ mặt bàn.
“Chuyện này quyết định như vậy.”
Tứ thiếu gia và Ngũ thiếu gia nghe vậy đều ủ rũ.
Bọn họ hiểu rằng chuyện hôn sự với Trần Sanh Sanh đã không còn hy vọng.
…
Sau khi hai người rời đi.
Thẩm Nguyên Trinh ngồi yên một lúc.
Hắn tắm rửa thay y phục.
Sau đó lập tức tới viện của lão phu nhân.
Lão phu nhân ngạc nhiên hỏi:
“Nguyên Trinh.”
“Muộn thế này sao con lại tới?”
“Có chuyện gấp à?”
Thẩm Nguyên Trinh quỳ xuống.
Lão phu nhân nhìn hắn hồi lâu, lập tức ngồi thẳng người.
Lần trước vị trưởng tôn này quỳ xuống là năm phụ thân hắn qua đời.
Thẩm Nguyên Trinh chậm rãi nói:
“Trước đây tổ mẫu từng hỏi vì sao cháu đột nhiên không muốn đính hôn với cô nương phủ họ Thôi nữa.”
“Khi ấy cháu không nói thật.”
“Hôm nay sự tình đã thay đổi.”
“Cháu muốn thẳng thắn với tổ mẫu.”
“Lúc ở Nam Châu, cháu mắc kẹt trong Mê Chướng Lâm, suýt mất mạng.”
“Nhờ một cô nương liều c.h.ế.t cứu giúp, cháu mới có thể bình an trở về.”
Lão phu nhân giật mình.
Vừa kinh hãi vừa sợ hãi.
“Vậy phải cảm tạ vị cô nương ấy thật t.ử tế.”
Thẩm Nguyên Trinh nở nụ cười.
“Tổ mẫu nói rất đúng.”
“Cháu định lấy thân báo đáp.”
Lão phu nhân nhíu mày.
“Đến mức đó sao? Cho nàng ít tiền tài là được.”
Thẩm Nguyên Trinh thẳng thắn đáp:
“Khi ấy cháu trúng độc Mê Tình Hoa, đã làm chuyện thất lễ với cô nương ấy.”
“Sau đó nàng không so đo, còn rộng lượng bỏ qua.”
“Nhưng cháu phát hiện.”
“Ngoài nàng ra, cháu không thể động lòng với bất kỳ ai nữa.”
Lão phu nhân nghe đến đây liền hiểu hết.
Trước mắt tối sầm.
Bà vội nói:
“Vậy chẳng phải con sẽ tuyệt hậu sao?”
“Nguyên Trinh, mau đứng lên.”
“Nói cho tổ mẫu biết là cô nương nhà ai.”
“Ta lập tức đi cầu thân.”
Thẩm Nguyên Trinh thuận thế đứng dậy.
“Trùng hợp thật.”
“Chính là muội muội của Nhị đệ muội.”
“Trần nhị cô nương.”
Lão phu nhân chần chừ.
Bà rất thích đứa trẻ ấy.
Nhưng tính tình A Sanh quả thực quá hoang dã.
Để làm Hầu phu nhân vẫn còn nhiều thiếu sót.
Bà đành nói:
“Hay là con tìm thêm vài vị thái y chữa trị thử xem.”
“Mấy ngày nay ta thấy con bé đi lại khá thân thiết với lão Ngũ.”
“Chỉ sợ giữa bọn trẻ đã nảy sinh tình cảm.”
“Nếu con chen vào giữa.”
“Chẳng phải sẽ khiến huynh đệ bất hòa, gia đình không yên sao?”
Thẩm Nguyên Trinh không hề để tâm.
“Trẻ con nghịch ngợm thôi, nào hiểu gì về tình cảm.”
“Hơn nữa lão Ngũ sắp ra ngoài làm quan.”
“Vài năm cũng không về nhà.”
“Không đến mức vì vậy mà huynh đệ bất hòa.”
Nghe hắn nói như vậy.
Lão phu nhân lập tức hiểu.
Chuyện này đã được quyết định rồi.
Bà nghĩ ngợi rồi hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Vậy còn A Sanh? Ý của con bé thế nào?”
“Con đã hỏi chưa?”
“Nam cưới nữ gả, dù sao cũng phải có sự đồng ý của cô nương người ta.”
Lão phu nhân nhìn thấy trên mặt trưởng tôn hiếm hoi xuất hiện một khoảng trống ngơ ngác.
Bà lập tức bật cười.
Hóa ra là đơn phương tình nguyện.
Bát tự còn chưa có lấy một nét vậy mà đã vội vàng tới thuyết phục bà.
Theo ánh mắt của bà.
A Sanh vẫn còn chưa hiểu chuyện tình cảm.
Nghĩ tới chuyện thành thân cũng chỉ vì thuận theo ý Nhị thiếu phu nhân mà thôi.
Con đường này của Nguyên Trinh e rằng còn gian nan lắm.
…
Đến Lãnh nguyên t.ử ta cũng chẳng còn tâm trạng ăn nữa.
Trong đầu chỉ nghĩ.
Nếu Hầu gia truy cứu trách nhiệm thì phải làm sao đây?
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại.
Lúc ở Mê Chướng Lâm tại Nam Châu.
Ta thật sự đã liều mạng cứu hắn.
Khi đó cữu cữu lo đến mức xoay như chong ch.óng.
Chỉ sợ hắn c.h.ế.t ở Nam Châu sẽ gây ra đại họa.
Ta nhớ lại rất lâu.
Hình như mình cũng chẳng làm gì đắc tội hắn.
Ngoại trừ lần hắn trúng độc Mê Tình Hoa.
Trùng hợp thế nào.
Gai của Mê Tình Hoa lại đ.â.m vào tận đùi trong của hắn.
Ta cũng hết cách, chỉ có thể cởi quần hắn ra xử lý vết thương.
Độc phát tác rất nhanh.
Lúc ấy Hầu gia mặt đỏ bừng, ánh mắt mê man.
Cứ ôm lấy ta cọ tới cọ lui.
Suốt ba ngày liền, ta khổ không thể tả.
Về sau hắn tỉnh lại lại luôn miệng nói:
“Tiểu Thắng.”
“Ta trúng độc nên thần trí không tỉnh táo.”
“Ngươi đừng để bụng.”
Ta vội đáp:
“Không để bụng đâu, ngài yên tâm.”
Nhưng một lúc sau hắn lại hỏi:
“Ngươi thật sự không để bụng sao?”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Dù chúng ta đều là nam nhân.”
“Nhưng chuyện đó cũng rất khó xử mà.”
Hắn nhìn tay rồi lại nhìn chân ta.
Mập mờ hỏi: “Có đau không?”
Ta hận không thể lắc đầu như trống bỏi.
“Không để bụng!”
“Thật sự không để bụng!”
“Có gì to tát đâu.”
“Nam nhân giúp đỡ lẫn nhau cũng là chuyện nên làm.”
“Thẩm đại ca, nếu huynh thật sự áy náy.”
“Đợi ra khỏi Mê Chướng Lâm, giúp ta xin thêm ít tiền thưởng là được.”
Không biết câu nào nói sai.
Lúc đó sắc mặt Hầu gia tối sầm như trời sắp mưa.
Khiến ta mấy ngày sau cũng chẳng dám chạy đi chơi.
…
Tứ thiếu gia sắp tới thư viện Hàn Sơn đọc sách.
Ngũ thiếu gia cũng sắp ra ngoài nhậm chức.
Hai người cùng tới tìm ta.
Tứ thiếu gia nói trước:
“Trần Sanh Sanh.”
“Đợi ta thi đỗ rồi sẽ cùng Ngũ đệ phân cao thấp.”
Ngũ thiếu gia lại buồn bã nói:
“A Sanh.”
“Là ta vô dụng.”
“Khiến đại ca cảm thấy ta không có trách nhiệm.”
“Đợi ta rèn luyện trở về, nhất định sẽ cho nàng một câu trả lời.”
Ta nghe mà chẳng hiểu gì cả.
Hai người tặng ta một đống lễ vật rồi rời đi.
Cuối cùng tỷ tỷ nhìn không nổi nữa.
Nàng gõ lên đầu ta một cái.
“Muội đúng là khúc gỗ.”
“Rõ ràng cả hai người bọn họ đều thích muội.”
“Còn muội thì sao? Muội nghĩ thế nào?”
Ta nhìn bụng tỷ tỷ, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không kể chuyện của Hầu gia cho nàng nghe, kẻo nàng lại lo lắng.
Nhưng ta giấu được, Hầu gia lại không giấu.
Tin tức từ phía Hầu gia vừa truyền tới, bảo ta chuyển đến Minh Nguyệt cư ở, cả phủ trên dưới đều chấn động.
Hắn còn phái một nha hoàn nhất đẳng và hai nha hoàn nhị đẳng tới hầu hạ ta.