Bạch Nguyệt Quang Của Hầu Gia Lại Chính Là Ta

Chương 9



Nha hoàn nhất đẳng tên là Bích Hà.

Nghe nói trước kia nàng phụ trách quản lý nội vụ trong viện của Hầu gia.

Bích Hà cung kính cười nói:

“Nô tỳ thỉnh an Nhị cô nương.”

“Mọi thứ ở Minh Nguyệt cư đều đã chuẩn bị ổn thỏa.”

“Không biết Nhị cô nương khi nào thuận tiện chuyển qua?”

Tỷ tỷ kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Nàng quay đầu sai tỷ phu đi hỏi xem Hầu gia có ý gì.

Tỷ phu vội vã đi ngay.

Không bao lâu sau đã quay lại.

Hắn nhìn ta, lại nhìn tỷ tỷ, nghẹn hồi lâu mới thốt ra một câu:

“Ta vừa gặp đại ca. Còn chưa kịp mở miệng, đại ca đã nói trước một câu.”

“Huynh ấy nói: không cần hỏi. Chính là cái ý mà các ngươi đang nghĩ.”

Ta ngơ ngác.

Là ý gì?

Tỷ tỷ nói: “Minh Nguyệt cư nằm ngay cạnh viện của Hầu gia.”

“Là nơi dành cho đương gia chủ mẫu ở.”

“Muội nói xem là ý gì?”

Ta lập tức hiểu ra.

“À.”

“Hầu gia nhìn trúng muội rồi, muốn cưới muội à?”

Nhớ tới chuyện năm đó ở Mê Chướng Lâm làm mất thanh danh của hắn, ta thầm nghĩ vị Hầu gia này đúng là quá cổ hủ.

Chuyện nhỏ như vậy, hà tất phải để tâm?

Ta suy nghĩ một hồi rồi đi theo Bích Hà tới viện của Hầu gia.

Vừa bước vào cửa.

Ta cung kính hành lễ.

“Hầu gia.”

“Hồi ở Nam Châu, là ta có mắt không thấy Thái Sơn, vô ý mạo phạm ngài.”

“Nhưng ta nghĩ chuyện đã qua rồi.”

“Hầu gia thật sự không cần để trong lòng.”

“Còn chuyện ta giả c.h.ế.t cũng mong Hầu gia rộng lượng.”

“Tha cho cữu cữu ta.”

“Ta nguyện một mình gánh chịu mọi tội lỗi.”

Hầu gia ôn hòa hỏi: “Nói xong rồi?”

Ta gật đầu.

Hắn chỉ vào bàn thức ăn đầy ắp.

“Nói xong rồi thì ngồi xuống ăn chút gì đi.”

“Lãnh nguyên t.ử mới mua về.”

“Nếm thử xem.”

Ta cũng chẳng khách khí, lập tức ăn uống thỏa thích.

Không phải bỏ bạc của mình ra.

Ăn đúng là ngon hơn hẳn.

Hầu gia chậm rãi nói:

“Chắc hẳn nàng cũng nghe nói rồi.”

“Ta từ trước tới nay làm việc công chính nghiêm minh, tuyệt không thiên vị.”

“Chuyện của cữu cữu nàng, nói lớn thì rất lớn, nói nhỏ cũng rất nhỏ.”

“Nếu nàng trở thành chủ mẫu Hầu phủ.”

“Chuyện đó sẽ không còn là chuyện to tát gì nữa.”

Ta liếc nhìn hắn.

Đang yên đang lành lại nhất quyết muốn cưới ta.

Trong đó chắc chắn có vấn đề.

Hầu gia đưa tay lau vệt mứt bên khóe môi ta rồi hỏi:

“Hôm đó ở Mê Chướng Lâm.”

“Ta trúng hoa độc, quấn lấy nàng là thật.”

“Nhưng nàng ôm ta, hôn ta, sờ mó ta.”

“Chẳng lẽ không phải chịu trách nhiệm chút nào sao?”

Ta nghe vậy, mặt lập tức đỏ bừng.

Không ngờ hắn vẫn còn nhớ.

Ta lắp bắp: “Rõ ràng là ngài hôn ta trước!”

Hôm ấy hắn đẹp đến mê người.

Ánh mắt lại mơ màng.

Còn vòng tay ôm lấy cổ ta.

Sắc đẹp mê hoặc lòng người.

Ta nhất thời không nhịn được mới thừa dịp hắn gặp nạn.

Hầu gia lập tức kết luận: “Vậy nên ta phải lấy thân báo đáp ân cứu mạng của nàng.”

“Nàng làm mất thanh danh của ta.”

“Cũng phải chịu trách nhiệm với ta.”

“Chuẩn bị thành thân đi.”

Ta: “Ồ.”

Hầu gia nhíu mày.

“Ồ là ý gì?”

Ta nhìn hắn.

“Ý là được. Chuẩn bị thành thân.”

“Nhưng đây là lần đầu tiên ta thành thân.”

“Rất nhiều quy củ kinh thành ta không hiểu.”

“Ngài phải bao dung nhiều hơn.”

Hầu gia im lặng.

Nhìn ta thật lâu mới hỏi:

“Nàng cam tâm tình nguyện gả cho ta?”

Ta gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thành thật đáp:

“Đúng vậy.”

“Tỷ tỷ luôn mong ta thành thân.”

“Hầu gia có quyền có thế.”

“Tuổi còn trẻ…”

Ta nhìn kỹ ngài.

“À… cũng không hẳn là quá trẻ.”

“Ngài lại tuấn tú.”

“Hôn cũng rất dễ chịu.”

“Gả cho ngài đương nhiên không tệ.”

Nói thật, sau này mỗi khi nằm mơ.

Ta vẫn thường mơ tới những ngày ở Mê Chướng Lâm.

Tỉnh lại rồi.

Trong lòng luôn cảm thấy trống trải.

Cữu mẫu từng nghe ta kể chuyện.

Bà nhỏ giọng nói:

“A Sanh lớn rồi.”

“Đừng sợ, đó là chuyện bình thường.”

“Sau này có phu quân, gần gũi nhiều hơn sẽ ổn thôi.”

Đã quyết định gả cho Hầu gia.

Ta nhìn đôi môi của hắn, hắng giọng rồi hỏi:

“Ta đã đồng ý thành thân với ngài rồi, ngài có thể cho ta hôn hai cái không?”

Hầu gia giống như đang thất thần.

Hắn hỏi: “Trần Sanh Sanh.”

“Trong lòng nàng có ta sao mà lại muốn hôn ta?”

Ta lập tức đáp: “Hôn rồi sẽ có.”

“Hôn càng nhiều càng có.”

Hắn không nhịn được bật cười.

Ngả người ra sau, khẽ thở dài.

“Tổ mẫu nói không sai. Nàng đúng là tới để hành hạ ta.”

“Lại đây.”

Nửa canh giờ sau.

Ta mỹ mãn trở về viện của tỷ tỷ.

Vừa rót chén trà uống.

Ta đã đau đến hít một hơi lạnh.

Nước trà chạm vào môi khiến miệng rát buốt.

Ta l.i.ế.m môi.

Nếm được vị mặn của m.á.u.

Lúc ấy mới phát hiện.

Thẩm Nguyên Trinh đã mút rách môi ta.

Ta vốn tưởng khi đó hắn trúng độc cho nên lúc hôn người mới giống dã thú như vậy.

Không ngờ lúc tỉnh táo còn đáng sợ hơn.

Tỷ tỷ vội vàng hỏi: “Hầu gia nói thế nào? Muội nghĩ thế nào?”

Ta cười đáp: “Thành thân thôi.”

Tỷ tỷ sững sờ.

“Muội đồng ý luôn rồi?”

“Muội thích Hầu gia sao?”

“Đây là chuyện cả đời đấy.”

“A Sanh! Nếu muội sợ Hầu gia, ta sẽ giúp muội từ chối.”

Ta lắc đầu.

“Tỷ tỷ ngày nào cũng mong muội thành thân.”

“Sao bây giờ muội sắp gả rồi.”

“Ngược lại tỷ tỷ lại do dự?”

“Trước kia chẳng phải tỷ tỷ luôn khen Hầu gia sao?”

“Nói ngài ấy thanh chính nghiêm minh, giữ mình trong sạch.”

Tỷ tỷ thở dài.

“Haiz.”

“Ngài ấy làm phu quân của người khác thì rất tốt.”

“Nhưng làm phu quân của muội.”

“Ta lại thấy chưa đủ tốt.”

“Lỡ như muội phạm lỗi, ngài ấy bắt muội quỳ từ đường thì chắc chắn sẽ thiết diện vô tư.”

“Hoặc lỡ hai người cãi nhau.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Ngài ấy thân phận cao quý như vậy.”

“Muội lấy gì để chiếm thế thượng phong?”

“Còn nữa.”

“Chủ mẫu Hầu phủ phải giao thiệp, phải hiểu quy củ.”

“Bao nhiêu chuyện như thế.”

“Muội định ứng phó thế nào?”

Ta ngả người lên nhuyễn tháp.

Vừa phe phẩy quạt vừa nói:

“Đi tới đâu tính tới đó. Nghĩ nhiều như vậy làm gì.”

“Hiện tại, muội nguyện ý gả, ngài ấy nguyện ý cưới.”

“Sau này nếu không sống nổi nữa thì hoà ly.”

“Người sống chẳng lẽ lại bị quy củ ép c.h.ế.t sao?”

Tỷ tỷ vẫn đầy vẻ lo âu.

“Kinh thành không giống Nam Châu.”

“A Sanh.”

“Mọi chuyện không đơn giản như muội nghĩ đâu.”

Ta ôm lấy nàng.

Nhét một viên kẹo mơ xanh vào miệng nàng.