Lại viết rằng mình bị Thôi Chất liên lụy, giờ còn chưa biết đường ra ở đâu.
Viết dài lê thê vừa thối vừa dài.
Cuối thư còn đính kèm thêm một bài thơ sến nữa.
Ta kiên nhẫn qua loa với hắn vài bức thư.
Về sau, những lời muốn nói nếu tiếp tục viết thư thì không thích hợp nữa.
Ta bảo Uất Ly đi nói với hắn rằng:
Nếu hắn đã lên thuyền của Tam hoàng t.ử, thì vinh hoa phú quý cả đời đều gắn với Thôi Chất.
Chi bằng nghĩ cách giúp Thôi Chất giành được danh vọng trong dân gian, cũng khiến Thôi Chất sớm hạ quyết tâm.
Từ xưa văn nhân lấy ngòi b.út làm đao.
Chẳng lẽ hắn không muốn trở thành công thần dưới trướng Thôi Chất?
Đến lúc đó Tuyên Dương hầu tự nhiên sẽ hiểu bản lĩnh của hắn.
Ta còn ám chỉ rằng Trấn Nam vương vừa c.h.ế.t, tình cảnh của ta gian nan, muốn “chọn cây lành mà đậu”.
Đào Nguyên Thanh nghe xong lời Uất Ly, như có điều suy nghĩ mà rời đi.
Không bao lâu sau, trong Hoa Kinh đột nhiên lưu truyền vài bài văn chương.
Trong đó cực lực ca ngợi Tam hoàng t.ử Thôi Chất anh tài đại lược, lòng mang thiên hạ thế nào.
Nay chỉ vì bị một nữ nhân nhỏ bé tính kế mà bị nhốt trong phủ, thật khiến người ta đau lòng tiếc nuối.
Chỉ thiếu điều chỉ thẳng vào mặt Hoàng đế mà mắng ông ta ngu ngốc, không biết trọng dụng hiền tài.
Đào Nguyên Thanh cũng chưa ngu đến mức hết t.h.u.ố.c chữa, còn biết giấu thân phận của mình.
Nhưng không quan trọng.
Ta chỉ cần khiến Hoàng đế càng chán ghét Tam hoàng t.ử hơn là đủ.
Quả nhiên Hoàng đế nổi giận lôi đình, hạ lệnh điều tra rốt cuộc kẻ nào dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy.
Điều tra tới lui, người của Sư Tố Thương cài vào liền đem chứng cứ phe Tam hoàng t.ử thông đồng với địch phản quốc đặt lên bàn hoàng đế.
Thôi Chất dẫn theo Tuyên Dương hầu và mấy tâm phúc bỏ trốn trong đêm.
Ta biết.
Hắn sắp tạo phản rồi.
10
Ta lập tức liên lạc với Đào Nguyên Thanh, bảo hắn mang cả nhà tới vương phủ ta tránh loạn.
Tuyên Dương hầu đi quá gấp, hẳn không kịp sắp xếp gia quyến.
Đào Nguyên Thanh thật sự tưởng rằng ta ưu ái hắn, không chút nghi ngờ, lập tức đưa mẹ, vợ con vào vương phủ.
Ngay cả Đào Nguyên Hoa cũng được đưa tới.
Mạng nàng ta đúng là lớn, vậy mà vẫn chưa c.h.ế.t.
Chỉ là cả người thần thần kinh kinh, hơi có động tĩnh liền sợ đến phát run.
Phần cổ và cổ tay lộ ra ngoài đầy những vết thương mới chồng lên vết cũ, nào là d.a.o cắt, nào là bỏng lửa, nhìn mà rợn người.
Tần Thục Nghi ôm nàng ta khóc không ngừng, liên tục gọi:
“Hoa nhi con của ta…”
Đáng tiếc, Đào Nguyên Hoa đã không nhận ra bà ta nữa.
Trịnh Lạc Nhiên thì hận ta tận xương.
Ngày vào phủ, nàng ta im lặng đi theo mọi người hành lễ với ta.
Nhưng ngay khoảnh khắc đứng dậy, nàng ta đột nhiên rút cây trâm vàng trên đầu, hung hăng đ.â.m về phía ta:
“Con tiện nhân! Ta muốn ngươi đền mạng cho con ta!”
Đào Nguyên Thanh kinh hãi thất sắc, lao tới ngăn nàng ta, lại bị nàng ta đ.â.m mạnh một trâm vào vai.
Đào Nguyên Thanh mặc cho m.á.u chảy đầm đìa, giáng một cái tát khiến Trịnh Lạc Nhiên phun m.á.u:
“Con đàn bà điên! Dám ám sát vương phi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trịnh Lạc Nhiên cười t.h.ả.m:
“Đào Nguyên Thanh!”
“Con đàn bà này hại c.h.ế.t con chúng ta!”
“Nàng ta hại c.h.ế.t con chúng ta!”
“Ngọc nhi còn nhỏ như vậy…”
“Lúc nó c.h.ế.t, ta thậm chí còn không dám nhìn mặt nó…”
Nàng đột nhiên lao tới, ấn cây trâm vàng sâu thêm vào vết thương, thét lên:
“Ngươi cũng là hung thủ! Vì sao ngươi lại đồng ý đưa con đi! Ta g.i.ế.c ngươi, g.i.ế.c ngươi!”
Đào Nguyên Thanh kêu t.h.ả.m một tiếng, mạnh tay hất nàng ra:
“Trịnh Lạc Nhiên, nàng thật sự điên rồi! Đó là hoàng mệnh, nàng có mấy cái đầu mà dám chống chỉ? Nàng nghĩ con c.h.ế.t rồi, ta không đau lòng không khó chịu sao? Nhưng ta bất lực!”
Ta lạnh lùng nhìn bọn họ, như nhìn thấy chính mình và Đào Nguyên Thanh ở kiếp trước.
Ta cũng từng đ.â.m bị thương hắn, chất vấn hắn, khóc thương người nhà mình.
Đổi lại cũng chỉ là câu “bất lực” này.
Trịnh Lạc Nhiên hung hăng chỉ vào ta:
“Được lắm, hoàng mệnh ngươi không thể chống, vậy còn nàng ta? Kẻ thù g.i.ế.c con đang ở trước mặt, ngươi có dám g.i.ế.c nàng ta không!”
Ta giả bộ hoảng hốt, yếu ớt nhìn Đào Nguyên Thanh:
“Nguyên Thanh…”
Đào Nguyên Thanh lập tức bước lên chắn trước mặt ta:
“Trịnh Lạc Nhiên, rõ ràng là nhũ mẫu nàng cố nhét vào vương phủ hại c.h.ế.t Ngọc nhi, vì sao nàng cứ đổ lỗi lên đầu vương phi?”
“Vương phi thật lòng yêu quý Ngọc nhi, vì cái c.h.ế.t của thằng bé mà khóc đến ngất đi.”
“Nàng ấy suýt nữa đã trở thành mẫu thân của Ngọc nhi, đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà nghĩ, sao nàng có thể nhẫn tâm trách nàng ấy như vậy!”
Hai mắt Trịnh Lạc Nhiên đỏ ngầu, gắt gao nhìn ta và hắn, đột nhiên vừa khóc vừa mắng:
“Gian phu dâm phụ! Thì ra là vậy, các ngươi tư thông với nhau nên mới hại c.h.ế.t Ngọc nhi của ta!”
“Chát!”
Một cái tát vang dội chặn đứng lời nói điên cuồng của nàng.
“Thế t.ử phi e là đã thất tâm phong rồi, còn không mau kéo nàng ta ra ngoài!”
Là Tần Thục Nghi.
So với kiếp trước, bà ta tiều tụy hơn nhiều.
Nhưng uy nghi của chủ mẫu hầu phủ vẫn còn, năng lực xem xét thời thế cũng vẫn còn.
Hoa Kinh sắp nổi phong ba, Tuyên Dương hầu lại không có mặt ở kinh thành.
Bà ta nhanh ch.óng nhìn rõ tình thế.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta — người dường như có chút dây dưa với Đào Nguyên Thanh, lại có ba trăm tinh kỵ bảo vệ trong phủ — chính là chỗ dựa tốt nhất của Tuyên Dương hầu phủ lúc này.
Mấy bà t.ử lực lưỡng lập tức ùa lên, bịt miệng Trịnh Lạc Nhiên rồi kéo nàng ra ngoài.
Lúc này Tần Thục Nghi mới ung dung hành lễ:
“Đa tạ vương phi ra tay giúp đỡ. Người đàn bà điên kia ăn nói hồ đồ x.úc p.hạ.m vương phi, là con trai ta quản giáo không nghiêm, mong vương phi thứ tội.”
“Phu nhân nói quá rồi.”
Ta vội bước tới đỡ bà ta dậy.
“Thế t.ử phi mất con đau đớn, khó tránh tinh thần bất ổn, ta đương nhiên sẽ không trách.”
Rồi quay sang nhìn Đào Nguyên Thanh, ta che miệng kêu lên:
“Nguyên Thanh, vết thương trên vai chàng!”
Lại quay sang quát đám hạ nhân:
“Còn không mau gọi đại phu tới băng bó cho thế t.ử gia!”