Đào Nguyên Thanh m.á.u chảy không ngừng, môi đã trắng bệch.
Ta chỉ ngồi bên cạnh giả bộ khóc, mặc cho Tần Thục Nghi cuống cuồng xoay vòng.
Khó khăn lắm đại phu mới tới băng bó cho hắn xong thì một tên tinh binh vội vàng chạy vào:
“Khởi bẩm vương phi! Tam hoàng t.ử dẫn binh vào kinh, đã bao vây hoàng cung!”
“Tình thế chưa rõ, xin vương phi đưa hầu phu nhân và thế t.ử tới mật thất lánh nạn trước!”
Ta đầy mặt kinh hãi:
“Mau đưa người nhà Tuyên Dương hầu phủ đi, nhất định phải bảo vệ họ chu toàn!”
Hiển nhiên người nhà họ Đào đã bị phản ứng của ta dọa không nhẹ.
Bọn họ vốn bị đưa tới vương phủ một cách vội vã, giờ lại hoàn toàn không biết tin tức bên ngoài.
Trong vô thức, ta khiến họ cảm thấy chỉ có thể dựa vào mình.
Cho nên với lời của ta, bọn họ phục tùng theo bản năng.
Cho tới khi bị lùa như lùa dê vào địa lao, Tần Thục Nghi mới giật mình nhận ra có điều không đúng:
“Đây rốt cuộc là nơi nào? Vương phi, ngươi rốt cuộc muốn làm gì!”
Ta đứng phía sau “cạch” một tiếng khóa cửa lại, cười tủm tỉm lắc lắc chìa khóa trong tay:
“Phu nhân yên tâm, nơi này an toàn nhất.”
“Nếu ngày sau hầu gia đạt được tâm nguyện, ta tự nhiên sẽ đưa chư vị tới bên cạnh ông ấy.”
Đáng tiếc…
Tâm nguyện của Tuyên Dương hầu, tuyệt đối không thể thành.
Ta xoay người rời đi, bỏ lại sau lưng tiếng chất vấn hỗn loạn của người nhà họ Đào.
Đêm gió gào thét.
Ta nhận lấy áo choàng ca ca đưa tới, khoác ngược lên người.
Màu đỏ son rực rỡ tung bay phần phật trong gió, như chiến kỳ trên sa trường.
“Theo ta vào cung, tiếp ứng vương gia!”
Hoàng cung ngày xưa uy nghiêm sừng sững, lúc này như con cự thú bị vây khốn trong màn đêm, mệt mỏi nhuốm đầy m.á.u và lửa.
Lúc ta tới, cuộc c.h.é.m g.i.ế.c thực ra đã gần kết thúc.
Phải cảm tạ Thôi Chất phá cổng thành, g.i.ế.c sạch huynh đệ, một đường đ.á.n.h thẳng vào hoàng cung.
Hổ Dực quân theo sát phía sau, chẳng tốn chút sức nào đã tiến vào Hoa Kinh, g.i.ế.c Thôi Chất trở tay không kịp.
Hoàng đế còn tưởng thu lại hổ phù là có thể kê cao gối ngủ yên.
Nhưng Hổ Dực quân ngoài hổ phù ra, còn nhận Trấn Nam vương!
Ta vào kinh giao hổ phù chẳng qua chỉ để ổn định hoàng đế.
Sư Tố Thương từ sớm đã chia binh nhiều đường, âm thầm tiến về Hoa Kinh, ẩn phục ngoài kinh chờ Thôi Chất khởi binh ép cung.
Đám binh mã Thôi Chất vội vàng tập hợp căn bản không chịu nổi một kích trước hai vạn Hổ Dực quân do Sư Tố Thương dẫn đầu.
Thôi Chất bị Sư Tố Thương bắt sống.
Đào Tùng Xương thấy đại sự thất bại muốn bỏ chạy, vừa lúc bị chúng ta chặn được, trói gô lại.
Ca ca mở đường cho ta.
Dưới sự hộ tống của Uất Ly, ta một mạch tiến vào đại điện.
Hoàng đế gầy yếu hơn trước rất nhiều.
Ông ta gần như ngồi sụp trên long ỷ, đối mặt với Sư Tố Thương tay cầm trường kiếm.
Ta từng bước đi tới bên cạnh Sư Tố Thương, sóng vai đứng cùng hắn.
Hoàng đế ngẩng đầu nhìn ta, cố sức nhận diện một phen rồi thở dốc cười:
“Tốt, tốt lắm…”
“Hay cho một Trấn Nam vương phi, vậy mà lừa được trẫm.”
“Trẫm đúng là nhìn nhầm rồi, còn tưởng ngươi chỉ là một con đàn bà ngu xuẩn xuất thân thị nữ, không ngờ lại giống Trấn Nam vương, tâm cơ sâu nặng, lòng lang dạ sói!”
Tiếng cười đứt quãng của ông ta vang vọng trong đại điện như quỷ mị.
Sư Tố Thương siết c.h.ặ.t t.a.y ta, lạnh giọng:
“Nếu nói tâm cơ sâu nặng, ta làm sao sánh được người đây, phụ hoàng.”
Hoàng đế kinh hãi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngươi biết rồi! Quả nhiên ngươi vẫn biết rồi!”
Ông ta lảo đảo bước xuống long ỷ, run rẩy chỉ vào Sư Tố Thương, gương mặt dữ tợn:
“Trẫm biết ngay mà, sớm nên g.i.ế.c ngươi!”
“Ngươi giống hệt con tiện nhân kia, đều muốn cướp giang sơn của trẫm!”
Sư Tố Thương tiến lên một bước.
Ông ta hoảng hốt lùi về sau, bổ nhào lên long ỷ, như muốn ôm c.h.ặ.t lấy vương tọa rộng lớn lạnh lẽo ấy:
“Thiên hạ này là của trẫm! Là của trẫm!”
“Các ngươi đừng hòng!”
Sư Tố Thương trầm giọng:
“Đến nước này rồi, phụ hoàng vẫn chưa nhìn rõ cục diện sao?”
Cánh tay gầy guộc của hoàng đế run rẩy:
“Các ngươi đều hỗn xược, hỗn xược!”
“Lão Tam nghịch t.ử kia, trẫm phải lăng trì hắn!”
“Còn ngươi, các ngươi đều đáng c.h.ế.t!”
“Còn con tiện nhân kia nữa, trẫm muốn quật mộ nghiền xương ả!”
Sắc mặt Sư Tố Thương lạnh hẳn xuống.
Trong đôi mắt xám lam dâng lên sát ý điên cuồng.
Hàn quang lóe lên.
Thanh trường kiếm đã kề lên cổ hoàng đế, cắt ra một vệt m.á.u sâu hoắm.
Một mùi khai nhàn nhạt đột nhiên lan tới.
Hoàng đế vậy mà bị dọa đến mức són tiểu.
Ta bỗng thấy buồn cười.
Ông ta g.i.ế.c vợ hại con để ngồi lên vị trí kia thì đã sao?
Cuối cùng cũng chỉ chật vật hoảng loạn như thế này mà thôi.
Sư Tố Thương cũng cười lạnh:
“Hôm nay ta sẽ không g.i.ế.c ngươi.”
“Những gì ngươi làm với ta và mẫu thân ta, ta sẽ trả lại gấp bội trên người ngươi.”
Hắn lấy ra một viên t.h.u.ố.c, bẻ miệng hoàng đế nhét vào.
“Khụ khụ khụ! Nghịch t.ử, ngươi cho trẫm uống cái gì!”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hoàng đế giãy giụa móc họng mình, nước dãi chảy ròng ròng.
Ta mang theo nụ cười độc ác ghé sát ông ta, dịu giọng thì thầm:
“Bệ hạ, thứ t.h.u.ố.c này ngài hẳn phải quen chứ?”
“Bao năm qua, ngài dùng nó g.i.ế.c bao nhiêu người rồi, ngài quên rồi sao?”
“Có điều trong t.h.u.ố.c này còn thêm vài thứ khác.”
“Ngài sẽ cảm thấy toàn thân như bị trùng kiến c.ắ.n xé, tứ chi bách hài như bị róc xương rút gân.”
“Ngày ngày đêm đêm, cho tới c.h.ế.t mới thôi.”
“À, nhưng ngài yên tâm, tẩu tẩu thần thiếp y thuật rất cao minh, nhất định sẽ giúp ngài kéo dài tuổi thọ…”
“Khiến ngài—”
“Sống không bằng c.h.ế.t.”
Kết
Sư Tố Thương lên ngôi hoàng đế.
Ta vào hậu cung của hắn, lại không biết mình nên mang thân phận gì.
Vì chưa từng lập hậu nên người ngoài cũng không hiểu nổi, chỉ đành tôn xưng ta một tiếng “nương nương”.
Phe Thôi Chất phản quốc trước, mưu nghịch sau, cả họ đều bị tru diệt.
Thôi Chất và Đào Tùng Xương là chủ mưu, đều bị phán lăng trì ba ngàn đao.
Đào Nguyên Thanh ở khắc cuối nhờ mấy bài văn mà miễn cưỡng được tính là tòng phạm chủ mưu, bị phán hai ngàn đao.