Trong lòng ta kinh hãi.
Lần này tới quân doanh, huynh trưởng đối ngoại chỉ nói ta là thị nữ A Tụ của Diệu Ý.
Vậy mà Sư Tố Thương lại một lời gọi đúng thân phận thật của ta!
Hoa Kinh và Hoài Châu cách Tây Nam ngàn dặm.
Thế nhưng hắn lại rõ như lòng bàn tay mọi chuyện ngoài ngàn dặm.
Nếu không phải có thần thông thiên nhãn, vậy chỉ có thể là hắn cài đầy tai mắt khắp nơi.
Cho nên dù ở nơi xa xôi, vẫn tai thông mắt tỏ.
Tâm niệm xoay chuyển cực nhanh, ta lập tức quỳ phục tạ tội:
“Vương gia, dân nữ giả c.h.ế.t thực sự là bất đắc dĩ.”
“Lần này tới đây cũng chỉ muốn cầu vương gia che chở, tuyệt không có ý lừa dối!”
“Ồ?”
Ngữ khí hắn không rõ vui giận.
“Vậy bổn vương có lý do gì nhất định phải che chở cho ngươi?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, cân nhắc từng chữ:
“Dân nữ lần này tới đây cũng là muốn mang cho vương gia một con đường sống.”
Sư Tố Thương nhìn thẳng vào ta.
Trong đôi mắt lam xám thấp thoáng sóng ngầm cuộn động, nhưng nét cười trên mặt vẫn không đổi:
“Bạch đại tiểu thư nói vậy chẳng khác nào nói bổn vương trước mặt chỉ còn đường c.h.ế.t.”
Ta cúi đầu hành lễ lần nữa:
“Vương gia, hôm qua Lý y nữ đã xem tướng cho ngài, có dấu hiệu trúng độc.”
“Xin hỏi vương gia, gần đây thân thể có điều gì bất ổn không?”
Nét cười trên mặt hắn dần nhạt đi:
“Nói miệng không bằng chứng.”
“Trong vương phủ bổn vương có không ít y giả, vì sao bọn họ không nhìn ra?”
Ta khẽ mỉm cười:
“Vương gia, y giả trong vương phủ sớm đã ở giữa triều đình, nhất cử nhất động đều thân bất do kỷ.”
“Mà Lý y nữ là đồ đệ thần y Đỗ Tri Tân, xuất thân giang hồ. Những điều nàng nói và làm đều xuất phát từ bản tâm.”
Ta muốn nhắc nhở hắn.
Nơi hắn đang đứng đã là bầy hổ rình rập.
Cho dù hắn thần thông quảng đại đến đâu, Trấn Nam vương phủ cũng chính là vùng tối dưới chân đèn.
Đối thủ âm thầm thẩm thấu mưu tính nhiều năm, e rằng nơi này sớm đã không còn là tường đồng vách sắt.
Hy vọng hắn là người thông minh.
Sư Tố Thương im lặng hồi lâu, rồi tự tay đỡ ta dậy:
“Đêm nay bổn vương sẽ tránh tai mắt người khác mà tới gặp Lý y nữ.”
“Bạch tiểu thư, đa tạ.”
05
Đêm ấy, quả nhiên Sư Tố Thương tới.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nhưng không phải kiểu lén lút tránh tai mắt như đã nói.
Hắn dẫn theo cả đám tùy tùng, nghênh ngang khiêng đủ loại lễ vật đến tận nơi. Chính hắn cũng ăn mặc phô trương vô cùng, chẳng khác nào con công đang xòe đuôi.
Vừa bước vào cửa, hắn đã cười ha hả vỗ vai ca ca:
“Tự Lam! Ta vẫn luôn coi đệ như đệ đệ. Nay đệ cùng cô nương nhà họ Lý kết thân, còn mời ta làm chủ hôn, ta đương nhiên phải giúp hai người tổ chức thật vẻ vang!”
“Đống lễ vật này cứ xem như ngu huynh chuẩn bị sính lễ cho đệ, miễn cho Lý cô nương chịu thiệt.”
Hắn phất tay một cái, đám tùy tùng lập tức tất bật khuân vác lễ vật, cả sân nhất thời náo loạn.
Còn hắn thì nhàn nhã phe phẩy quạt, chớp mắt với ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Kế này thế nào?”
Ta lắc đầu cười khẽ:
“Tuy phô trương, nhưng quả thật hữu dụng. Từ nay đến lúc ca ca thành thân, vương gia có thể mượn cớ chuẩn bị hôn sự để thường xuyên lui tới.”
Hắn phe phẩy quạt che môi cười:
“Cô nghĩ vẫn chưa đủ tiện đâu.”
Ta khẽ ngẩn người, lại thấy hắn quay sang Diệu Ý, cao giọng:
“Lý cô nương, nếu bổn vương đã làm chủ hôn cho hai người thì không thể để mất thể diện.”
“Mẫu thân ta có ý muốn nhận cô làm nghĩa nữ. Cô cứ tạm thời ở lại vương phủ, sau này xuất giá từ đây, thế nào?”
Đây quả thực là cách sắp xếp tuyệt vời!
Diệu Ý một bước thành thiên kim chờ gả của Trấn Nam vương phủ, vẻ vang dọn vào vương phủ.
Ta với thân phận thị nữ A Tụ tự nhiên đi theo hầu hạ.
Chờ gả là thật.
Nhưng quan trọng hơn vẫn là chữa bệnh cho Sư Tố Thương.
Trong tiểu viện hắn chuẩn bị cho chúng ta có mật đạo nối thẳng tới thư phòng hắn.
Mỗi khi đêm khuya yên tĩnh, hắn sẽ lặng lẽ tới tiểu viện để Diệu Ý châm cứu giải độc.
Ta đứng bên cạnh hầu hạ.
Có lần thức quá muộn nên ngủ gật, vừa mệt vừa đói, còn nói mớ đòi ăn điểm tâm Hoài Châu.
Nửa mê nửa tỉnh, ta cảm giác có bóng người đứng trước mặt mình trong chốc lát, giọng nói đầy ý cười dịu dàng:
“Ngày thường tâm sự nặng nề, ngủ rồi lại trẻ con như vậy.”
Từ đó về sau, mỗi lần tới hắn đều mang cho ta ít điểm tâm.
Lúc Diệu Ý chuẩn bị dụng cụ, hắn sẽ cười híp mắt nhìn ta ăn.
Ta bảo hắn đừng nhìn chằm chằm như thế.
Hắn lại chẳng hề kiêng dè:
“Ta chỉ muốn xem cô có thích tay nghề đầu bếp trong phủ ta không thôi.”
Nói xong còn bổ sung:
“Đầu bếp người Hoài Châu.”
Nể tình điểm tâm ngon, ta không thèm so đo với hắn.
Thời gian giải độc cho Sư Tố Thương còn lâu hơn ta tưởng.
Ta nhận được thư nhà.
Cha mẹ nói trong nhà mọi chuyện đều tốt, Tự Nguyệt gần đây kết giao với nhị tiểu thư nhà Tri châu Hoài Châu, còn theo nàng ấy tới gia thục học hành.
Ai ngờ tiểu công t.ử nhà Tri châu lại dần sinh tình với Tự Nguyệt.
Hai nhà vốn là bạn thân, đều vui vẻ tác thành, đã bắt đầu bàn chuyện đính hôn.
Tiểu công t.ử nhà Tri châu ta từng gặp qua.
Thiếu niên hơn Tự Nguyệt hai tuổi, tuấn tú đoan chính như nhành trúc xanh, danh tiếng rất tốt.
Tự Nguyệt có được một mối hôn sự như vậy, cuối cùng ta cũng yên lòng.
Trong thư còn nhắc tới Đào Nguyên Thanh.
Không biết hắn từ đâu biết tin ta c.h.ế.t, vậy mà còn gửi một phong thư cùng lễ phúng viếng.
Trong thư đầy vẻ đau thương thương nhớ, nước mắt làm nhòe cả nét mực.
Đúng là xui xẻo hết sức.
Diệu Ý chữa trị cho Sư Tố Thương hơn một tháng rồi thẳng thắn nói:
“Vương gia trúng độc quá lâu, năng lực của ta có hạn. Tuy có thể giữ được tính mạng cho ngài, nhưng khó lòng khôi phục hoàn toàn.”
“Có điều… nếu sư phụ ta ở đây, hẳn có thể chữa tận gốc.”
Đỗ Tri Tân vốn là người phiêu bạt như bèo nước.
Ta còn tưởng muốn tìm ông rất khó, ai ngờ Sư Tố Thương hành động nhanh như sấm chớp, chưa đầy mười ngày đã đưa được người tới.