Đỗ Tri Tân nhận được thư tay của Diệu Ý, nghe nói loại độc vương gia trúng kỳ quái hiếm thấy thế nào, khiến lão già ấy kích động tới mức không tiếc hóa trang đậm, giả làm bà bán son phấn để lẻn vào vương phủ xem thử.
Ông bắt mạch cho Sư Tố Thương, còn ta với Diệu Ý đứng bên cạnh nhịn cười.
Chưa đầy một chén trà, lão già đã tức giận đứng bật dậy, hung hăng ném chiếc khăn trong tay:
“Độc cái rắm gì mà tuyệt thế kỳ độc! Vài năm trước ta đã điều chế ra t.h.u.ố.c giải rồi!”
“Con nha đầu này học nghệ không tinh, lừa ta thì giỏi lắm!”
Ông lại nheo mắt nhìn Sư Tố Thương, thở dài:
“Ngươi là trúng độc từ trong bụng mẹ. Mẹ ngươi năm đó sinh ngươi xong chỉ sợ đã độc phát mà c.h.ế.t.”
“Mấy năm gần đây, lại có người dùng cùng loại độc ấy với ngươi.”
“Cũng may là vậy, lần này độc phát tác nhanh hơn nên Diệu Ý mới kịp phát hiện.”
“Nếu kéo thêm ba năm năm nữa mới phát độc thì thần tiên cũng khó cứu.”
Tim ta đập mạnh.
Trúng độc từ trong bụng mẹ?
Nhưng Trấn Nam vương thái phi rõ ràng vẫn còn sống…
Lẽ nào bà ấy không phải mẹ ruột của Sư Tố Thương?
Mà ai có thể g.i.ế.c mẫu thân của Trấn Nam vương?
Ta nhìn sang Sư Tố Thương.
Dưới ánh đèn, trong mắt hắn như có băng lạnh ngưng tụ, là hận ý không hề che giấu.
Rất lâu sau, hắn mới nhếch môi cười kỳ dị:
“Tiên sinh nói… rất đúng.”
Lòng ta đã rối như tơ vò.
Nếu là như vậy, kẻ hạ độc Sư Tố Thương thật sự là Tam hoàng t.ử sao?
Hay ngay từ đầu ta đã nghĩ sai?
Ta muốn cứu Sư Tố Thương, một là vì cái c.h.ế.t của hắn kiếp trước liên quan c.h.ặ.t chẽ tới cái c.h.ế.t của ca ca.
Hai là vì nếu muốn báo thù Đào gia, chỉ với thân phận nữ nhi thương hộ thì không đủ.
Ta muốn mượn thế lực.
Nhưng nếu cái c.h.ế.t của Sư Tố Thương còn có nội tình khác, vậy chẳng phải trong vô thức ta đã kéo bản thân, kéo ca ca, Diệu Ý, thậm chí cả Bạch gia vào một vòng xoáy sâu hơn sao?
Sao có thể không khiến ta sợ hãi!
Ta kiếm cớ rời đi, đứng trầm ngâm trong sân.
Bỗng nhiên một luồng ấm áp đáp xuống đỉnh đầu.
Ta ngẩng lên kinh ngạc.
Là Sư Tố Thương khẽ vỗ đầu ta:
“Sợ rồi à?”
Ta nghiến răng lắc đầu.
Hắn bật cười khinh khỉnh:
“Ta còn tưởng cô đầy bụng tính toán, là kẻ không sợ trời không sợ đất.”
“Nói cho cùng vẫn chỉ là tiểu cô nương mười lăm tuổi, chẳng qua tâm tư nặng nề hơn người khác chút thôi.”
Không hiểu sao ta lại thấy tủi thân.
Nào phải ta không muốn đơn thuần như Tự Nguyệt, vô ưu vô lo?
Nhưng tính cả hai mươi năm kiếp trước, linh hồn ta đã mang quá nhiều oán hận cùng không cam lòng, nặng nề tới mức khác hẳn người thường.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Những lời ấy, ta chẳng biết nói với ai.
Chỉ có thể miễn cưỡng cười:
“Những tâm tư nhỏ bé của ta chẳng qua chỉ là ham sống sợ c.h.ế.t, tìm lợi tránh hại, ai mà chẳng thế.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta.
Đôi mắt lam xám trong màn đêm hóa thành màu đen sâu thẳm như tầng mây dày đặc:
“Cô nói dối.”
“Bạch Tự Yên, miệng cô đầy lời giả dối, nhưng cô không lừa được ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Trong mắt cô hường có hận ý. Điều cô muốn làm không chỉ đơn giản là tránh hại tìm lợi.”
“Từ lần đầu gặp cô, ta đã rất tò mò. Một cô nương mười lăm tuổi rốt cuộc vì điều gì mà ngày ngày tính toán sinh t.ử trong lòng?”
“Ta từng nghĩ là vì Bạch gia có dã tâm, từ nhỏ đã nuôi dưỡng cô như vậy.”
“Nhưng Tự Lam là trưởng t.ử, vì sao lại trung hậu quang minh?”
“Ta ngày ngày nhìn cô, cuối cùng mới hiểu.”
“Không liên quan tới ai cả. Là chính cô tự mưu tính quá sâu xa.”
“Ngay cả ta cũng là quân cờ của cô.”
“Bạch Tự Yên, gan cô lớn thật đấy!”
Ánh trăng lạnh như sương.
Ta thu lại ý cười, nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Chẳng phải Vương gia cũng vui vẻ ở trong đó sao?”
Kiếp trước, nơi sân viện sâu hun hút của Tuyên Dương hầu phủ giam cầm ta.
Điều duy nhất ta có thể đem ra chỉ là mỹ mạo dịu dàng, là sự ngoan ngoãn săn sóc, là hiểu chuyện biết điều.
Nhưng đời này, ta đã bị biển m.á.u thù sâu của kiếp trước rèn thành một lưỡi đao.
Những thứ kia đều hóa thành chất độc tẩm trên lưỡi d.a.o giúp ta báo thù.
Cho nên ta đích thân tới gặp Sư Tố Thương, để hắn thấy sự sắc bén của ta.
Cho nên ta lại ngày ngày ở cạnh hắn, để hắn phát hiện sự mềm yếu của ta.
Hoa hồng có gai mới dễ khiến người động lòng.
Sư Tố Thương nói không sai.
Ta mưu tính sâu xa, ngay cả bản thân cũng là quân cờ.
Huống hồ chỉ là một Trấn Nam vương?
Hắn ngẩn người thật lâu, rồi cười đầy cô quạnh:
“Ta lại thấy mình với cô có chút đồng bệnh tương liên.”
“Có lẽ vì bản thân ta cũng đầy bụng hận thù nên mới nhìn thấu hận ý trong mắt cô ngay từ đầu.”
Ta im lặng.
“Thôi vậy.”
Hắn quay người.
“Ta đoán kẻ cô hận cũng ở Hoa Kinh.”
“Cô cứu ta có ân, ta cam nguyện làm một quân cờ cho cô.”
Cuối cùng ta vẫn không nhịn được gọi hắn:
“Vương gia, vạn sự cẩn thận.”
Một tiếng cười khẽ vui vẻ tan vào gió đêm.
06
Sau khi Đỗ Tri Tân đưa ra phương t.h.u.ố.c giải độc, thân thể Sư Tố Thương chỉ còn cần điều dưỡng.
Hắn vẫn ba hôm hai bữa tới tìm Diệu Ý châm cứu.
Ai ngờ đúng lần cuối cùng lại bị thái phi đột ngột tới thêm hồi môn cho Diệu Ý bắt gặp.
Không ai ngờ thái phi lại tới lúc đêm khuya như vậy.
Diệu Ý đang chuẩn bị trong phòng, Sư Tố Thương thì đứng nói chuyện với ta trong sân.
Ai ngờ lão vương phi dẫn theo một đoàn thị nữ hùng hổ đẩy cửa bước vào.
Đúng lúc thấy Sư Tố Thương cười híp mắt cầm miếng phù dung cao đút cho ta ăn.
Con trai mình nửa đêm ở trong viện của nghĩa nữ sắp xuất giá còn trêu ghẹo nha hoàn nhà người ta, tức đến mức mặt lão vương phi trắng bệch.
Nhưng thân phận y nữ của Diệu Ý cùng chuyện nàng giải độc cho Sư Tố Thương tuyệt đối không thể lộ ra.
Bị ép vào đường cùng, Sư Tố Thương đành thừa nhận mình đang “trêu ghẹo nha hoàn”.
Hắn quỳ xuống trình bày, nói rằng mình tình căn thâm chủng với ta.
Vì ta sắp theo hầu Diệu Ý rời khỏi vương phủ nên hắn không kiềm chế được, mới bất chấp nam nữ đại phòng tới tìm ta.