Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 1:



Mười một giờ đêm, chiếc ô tô màu đen với tính năng vượt trội lái vào khu Hồ Cảnh Nhất Hiệu.

Thành phố Đông Châu nằm ở trung tâm tỉnh Giang, hiển nhiên là không có cuộc sống về đêm, giờ phút này, cả thành phố im ắng, trong khu dân cư lại càng lặng ngắt như tờ.

Ô tô không vào hầm gara mà dừng thẳng ở dưới tòa nhà số 6, khu A, trợ lý Leo mở cửa ghế phụ, ngay sau đó lập tức mở cửa ghế sau.

Nhưng cậu ấy đã chậm một bước, vừa nãy Hoắc Duật còn nhắm mắt nghỉ ngơi mà giờ đã mở cửa bước ra.

Hàng lông mày đẹp đẽ của Hoắc Duật khẽ nhíu lại, chuyện công việc vẫn quẩn quanh trong lòng anh, anh lên tiếng dặn dò: "Không cần đưa tôi lên lầu, mấy người về trước đi."

Vì mệt mỏi nên giọng nói trầm khàn.

Leo đã theo Hoắc Duật sáu năm, đương nhiên biết sếp là người nói một là một, hai là hai, bèn lập tức gật đầu: "Vâng, tổng giám đốc Hoắc."

Hoắc Duật đi về phía trước một bước rồi dừng lại, anh quay đầu nói với Leo: "Nói với chú Lưu một tiếng, ngày mai không cần đón tôi, tôi tự lái xe."

"Vâng, tổng giám đốc Hoắc, tôi sẽ chuyển lời cho tài xế Lưu."

Nhìn Hoắc Duật đi vào tòa nhà, bóng dáng biến mất trong tầm mắt, Leo mới xoay người ngồi vào xe, nói với tài xế Lưu: "Ngày mai tổng giám đốc Hoắc tự đi làm, không cần đến đón."

Chú Lưu gật đầu, khởi động xe.

"Vẫn là tổng giám đốc Hoắc nhà mình bớt lo, không gây vô cấp dưới, tôi nghe tài xế của nhà cung cấp mà hôm nay tổng giám đốc Hoắc gặp nói rằng, sếp cậu ta một đêm đi ba chỗ, bê ba bé tư đều có thân, cậu ta phải canh chuẩn thời gian đưa đón. Tổng giám đốc Hoắc nhà mình thân trọng sạch biết bao, tôi lái xe cho cậu ấy năm năm rồi, trên cơ bản cậu ấy chỉ đi qua lại hai nơi thôi."

"Không phải công ty thì là nhà."

Leo tiếp lời: "Thỉnh thoảng ra ngoài thì cũng vì xã giao công việc, đi công tác cũng xoay quanh công việc, cảm thấy không có chút giải trí cá nhân nào, nhìn thôi đã thấy mệt."

"Gánh nặng lớn mà, mấy nghìn người ở bách hóa Hoắc Duật Nhạc đều theo tổng giám đốc Hoắc kiếm sống."

"Đúng vậy."

Leo lắc đầu, từ kính chiếu hậu nhìn thoáng qua cánh cổng giản dị nhưng không kém phần thanh lịch của Hồ Cảnh Nhất Hiệu đang ngày một xa, anh ta cảm thán: "Tổng giám đốc Hoắc sống một mình ở căn nhà lớn như vậy có tác dụng gì, trống rỗng, chỉ nghe thấy tiếng vọng của bước chân."

Bên trong thang máy đang đi lên, Hoắc Duật khép hờ hai mắt, trong đầu vẫn đang nghĩ về cuộc nói chuyện với nhà cung cấp trong buổi xã giao vừa rồi, mãi đến khi nghe thang máy báo đã đến tầng 16, những lời trao đổi chứa đầy mưu mô sắc bén kia mới tạm thời lùi về một góc trong tâm trí.

Anh ngẩng đầu lên, vừa hay bốn mắt nhìn nhau với hình ảnh phản chiếu của bản thân trên buồng thang máy sáng bóng.

Sơn Tam

Chàng trai tuấn tú có vẻ mặt vô cảm, bộ vest vừa vặn và mái tóc chỉn chu đều khiến anh trông trưởng thành hơn rất nhiều so với tuổi thật.

Cửa thang máy trượt êm sang hai bên, Hoắc Duật hờ hững bước ra, đưa tay lên nơ cổ, lúc đi tới cửa, cổ áo vốn ngay ngắn đã bị kéo ra, loáng thoáng để lộ xương quai xanh và cơ n.g.ự.c rắn chắc bên dưới.

Áo khoác vest cởi ra được vắt trên khuỷu tay, cà vạt thì cầm hờ trên tay, có vài sợi tóc rối và đuôi mắt ửng đỏ sau khi uống rượu, khiến anh trông hơi yếu ớt.

Đi tới cửa, tay Hoắc Duật đặt lên tay nắm cửa, như thể đã chuẩn bị tâm lý đón nhận sự quạnh quẽ, sau đó mở cửa ra.

Trong nhà rất im ắng, khi anh bước vào, bóng đèn lần lượt sáng lên, nhuộm một màu ấm áp lên tông nhà xám lạnh.

Hoắc Duật đi vào trong, bóng dáng chậm rãi bước qua bể cá lớn được gắn trên vách tường, đủ loại cá nhiệt đới bơi lội giữa đám rong rêu xanh biếc.

Anh đi tới phòng khách nhỏ ở phía đông, ném áo khoác lên sô pha, nhưng không ngồi xuống, chỉ đứng lại một lát rồi đi vào nhà bếp.

Anh đi đường vòng, đi qua trước TV, lúc bước qua đầu ngón tay thoáng chạm vào TV, cảm nhận được chút xíu độ nóng, rõ ràng là mới tắt không lâu.

Hoắc Duật hơi khựng lại rồi đi vào bếp, nồi đất trên bếp đang mở nắp, trong không khí thoang thoảng mùi thơm của cháo gạo kê.

Bên trong có bỏ táo tàu, đượm chút vị ngọt trong mùi gạo thơm.

Hoắc Duật cụp mắt nhìn nồi cháo một lúc, bề mặt inox của máy hút khói phản chiếu hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t của anh.

Ngay lúc tưởng rằng Hoắc Duật sẽ không đụng đến nồi cháo đó thì anh kéo tủ bên tay trái, lấy tô và muỗng ra từ trong ngăn kéo, múc cho mình một tô cháo gạo kê có độ ẩm vừa phải, độ đặc vừa đủ, bưng tô cháo ngồi xuống bàn ăn bên cạnh.

Sau buổi xã giao mà có một tô cháo gạo kê thì đúng là sự an ủi tốt nhất cho dạ dày.

Đồ tồi, không ngờ về trễ thế này!

Giọng nói trong trẻo bỗng vang lên, ngón tay thon như đầu hành chỉ thẳng mũi Hoắc Duật, nhìn lên trên ngón tay, trên khuôn mặt trắng nõn của Lê Nhạc là một đôi mắt đang trợn tròn đầy hung dữ.

Chớp mũi dậy dãn hơi nhờn lại, cánh mũi phập phồng mấy cái, Lê Nhạc đang chống một tay lên bàn đá cẩm thạch trắng thì bỗng đứng thẳng người dậy.

Cậu ghét bỏ giơ tay quạt mấy cái trước mũi: - Người toàn mùi rượu với mùi t.h.u.ố.c lá, còn có mùi nước hoa của người khác, hu hu hu, Trần Thế Mỹ không về nhà ngủ thời hiện đại.

Hoắc Duật đang thong thả ăn cháo thì bất chợt ngẩng đầu nhìn qua, Lê Nhạc giật mình, đôi mắt kia như có thể nhìn thấy cậu.

Không thể nào.

Cậu là bóng đè, là ma ngủ, là hồn ma lẽ ra con người không nhìn thấy.

Lê Nhạc cẩn thận quan sát Hoắc Duật, bỗng nhận ra điều gì đó, bèn quay đầu nhìn ra phía sau theo ánh mắt của Hoắc Duật.

Một vầng trăng gần tròn treo trên bầu trời, ánh trăng lạnh chiếu những đám mây trôi nhè nhẹ trông mỏng manh như lụa, sắp đến rằm rồi, thật tròn, thật sáng.

Hóa ra Hoắc Duật đang nhìn ánh trăng.

Nhưng đôi mắt chuyên chú của anh lại đầy dò xét và khó hiểu, Lê Nhạc rụt cổ lại, không hiểu sao thấy hơi chột dạ lùi về sau một bước, đụng trúng chiếc ghế ăn bên cạnh, chiếc ghế phát ra tiếng động.

Hoắc Duật nghe thấy tiếng động, sự hoang mang trong mắt càng nhiều hơn, lông mày cũng nhíu lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bị cảnh này làm chột dạ, Lê Nhạc chà hai tay, xin lỗi Hoắc Duật: - Xin lỗi, người ta không có cố ý đâu ký chủ chan.

Lê Nhạc là một bóng đè vừa ra đời không lâu, không nhớ quá khứ, không màng tương lai, thứ duy nhất cậu trông mong đó là những giấc mộng thơm ngọt, giấc mộng mà cậu ân của Hoắc Duật khi cậu thức tỉnh rất ngọt ngào.

Hoắc Duật như nghe thấy, bèn dời mắt tiếp tục ăn cháo, anh ăn một cách lơ đãng, cái muỗng cứ chọc tới chọc lui trong tô cháo.

Cháo bị khét rồi.

Anh lầm bầm, giọng nói trầm thấp hờ hững thật sự thốt ra sự thật.

Lê Nhạc thở phào nhẹ nhõm, hóa ra chỉ cảm thấy cháo bị khét thôi à.

Cậu cúi đầu, vỗ cái bụng xẹp lép, đi theo Hoắc Duật một tuần rồi, giấc mộng ngọt ngào kia không còn xuất hiện nữa, mỗi ngày cậu chỉ đùa thừa lót dạ, bây giờ đói quá.

Đau lòng hơn là, Hoắc Duật về muộn là chuyện bình thường, ngủ muộn cũng như cơm bữa, việc lấp đầy bụng bỗng trở thành một hy vọng xa vời.

Nghĩ đến đây, Lê Nhạc nắn lòng buông thông tai, vừa lúc bụng đói kêu ùng ục: - Tôi thừa nhận tôi nói tôi tiếc, nhưng anh thức khuya không ngủ bộ không bị gì hả? Lẽ ra không nên nấu cháo gạo kê cho anh, phải bỏ t.h.u.ố.c anh mới đúng.

Cháo khó nấu lắm, lơ là một chút là trào ra ngoài, cậu canh trước bếp gas cả tối, Hoắc Duật còn chẳng có được cái nồi cơm điện.

Lê Nhạc chỉ lên đỉnh đầu mình, uy h.i.ế.p: - Thức khuya sẽ bị hói đầu, trai đẹp mà bị hói cũng thành siêu xấu trai. Mau ăn cháo đi, ăn xong rồi thì nấu cơm cho tôi.

Vừa nói vừa đi ra ngoài, Lê Nhạc đi ra ngoài phòng ăn, loáng thoáng nghe thấy tiếng cười, cậu ngớ ngẩn ngửa người ra sau nhìn Hoắc Duật, thấy Hoắc Duật đang ngẩng đầu uống cháo, vết hàu trượt lên trượt xuống, vì uống vội quá nên có ít nước cháo chảy dọc theo cằm trượt xuống cổ áo đang mở phanh...

Dừng lại.

Không được nhìn.

Lê Nhạc mày là ma ngủ, không phải ma háo sắc.

Lê Nhạc đứng thẳng người đi ra ngoài, trái tim nhỏ bé đập thình thịch, ngã phịch xuống chiếc giường lớn mềm mại mới cảm thấy đời làm ma vừng vàng trở lại.

Chiếc giường này vừa to vừa thoải mái, được bọc bằng da nubuck trông thật êm ái, nệm không quá mềm cũng không quá cứng, có khả năng đỡ rất tốt, lê Nhạc ôm chiếc chăn điều hòa làm bằng tơ lụa, cậu trở mình, nơi cơ thể tiếp xúc bị lún xuống, những chỗ khác thì vẫn vậy.

Cậu siêu thích chiếc giường này, nhưng Hoắc Duật - người sở hữu chiếc giường này lại là người không thích ngủ.

Tiếng nước trong phòng tắm vừa dừng không lâu, tiếng bước chân vọng lại từ xa đến gần.

Lê Nhạc đang nằm lười biếng nhìn sang, khi tầm mắt chạm đến Hoắc Duật chỉ quấn một chiếc khăn tắm màu xám đen, cậu hét lên một tiếng, giơ hai tay che mắt.

Ánh mắt nhìn qua kẽ ngón tay, Lê Nhạc nằm trong góc giường hét to: - Anh, anh đừng cởi ra!

Hoắc Duật đi cạnh chiếc ghế dài ở cuối giường, cởi khăn tắm ra, nhặt bộ đồ ngủ để trên ghế mặc vào, chỉ là áo thun ngắn tay đơn giản và quần đùi màu nâu nhạt rộng rãi.

Lê Nhạc: - Ồ, có mặc bên trong là được rồi, hại tôi lo lắng vô ích. Được rồi, đừng cầm máy tính bảng của anh nữa, đừng đem kính của anh nữa, buổi tối thì nên làm chuyện của buổi tối.

Có một ký chủ cuồng công việc, bóng đè thật tuyệt vọng.

Lê Nhạc rất muốn c.ắ.n s.ú.n.g, b.ắ.n đoàng đoàng đoàng cho Hoắc Duật ngủ luôn.

Cậu bò lổm ngổm tới gần Hoắc Duật, nghển cổ nhìn máy tính bảng anh đang cầm, những con số chi chít trên đó suýt làm cậu bị thương tật tập.

Dữ liệu hàng tháng, dữ liệu nửa năm, dữ liệu so với cùng kỳ năm ngoái... biểu đồ đường, biểu đồ cột, biểu đồ tròn... cứ nhìn thêm một lát, mí mắt Lê Nhạc lại nhếch thêm một phần.

Lê Nhạc chống cằm nghiêng đầu nhìn Hoắc Duật, trên mắt kính của Hoắc Duật phản chiếu ra ánh sáng lạnh của máy tính bảng.

Đôi mắt sau mặt kính chuyên chú, sắc bén, có lẽ không hài lòng với số liệu, hàng mày dài của anh dần nhíu lại, động tác tay không ngừng nghỉ, b.út cảm ứng thỉnh thoảng khoanh tròn một vài chỗ, còn viết xoèn xoẹt gì đó lên bản ghi chú.

Thời gian trôi qua từng chút một, tiếng chuông nửa đêm như vang lên từ nơi xa, sự cô còn lại lần nữa cọ rửa dạ dày đang đói meo của Lê Nhạc.

Cậu từ nằm sắp chuyển thành ngồi quỳ bên cạnh Hoắc Duật, không làm chút gì đó sẽ cảm thấy sắp c.h.ế.t đói.

Lê Nhạc vươn hai tay che máy tính bảng, cậu biết sự quấy rầy của mình đều là vô ích, Hoắc Duật không nhìn thấy cậu, nhưng nếu không làm gì đó, con ma sắp c.h.ế.t đói này sẽ phát điên mất.

Tiếng b.út cảm ứng ửng sột soạt dừng lại, hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t của Hoắc Duật không hề giãn ra: - Mấy giờ rồi?

Mười hai giờ khuya.

Lê Nhạc tích cực trả lời.

Hoắc Duật lẩm bẩm: - Mới mười hai giờ...

Đừng có mời, đã khuya lắm rồi!

Hoắc Duật tháo kính xuống, day sống mũi, anh đặt máy tính bảng xuống trong ánh mắt mong chờ của Lê Nhạc, mở tủ đầu giường lấy melatonin đổ ra hai viên uống.

Anh đã quen ngủ trễ, hay nói đúng hơn, anh rất khó để ngủ một cách tự nhiên.

Thấy Hoắc Duật làm những việc này, Lê Nhạc gần như mừng phát khóc, cậu lăn sang phía bên kia giường nằm ngay ngắn, đợi Hoắc Duật kéo mình vào thế giới của giấc mơ...

Khoan đã.

Lê Nhạc hé mắt, Hoắc Duật uống hai viên melatonin xong chỉ im lặng dựa vào thành giường, mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ nào đó phía trước, trong mắt không hề buồn ngủ xíu nào.

Lê Nhạc: "..."

A, ông đây liều mạng với anh!