Bên ngoài phòng ngủ có tiếng động, Lê Nhạc quấn chăn tơ tằm, mắt lim dim ngồi dậy, đưa tay gãi mái tóc tổ quạ, một dúm tóc nghếch bướng bỉnh vừa được vuốt xuống lại dựng đứng lên.
Đầu óc mơ màng hoàn toàn không nhớ nổi rốt cuộc qua đã ngủ thiếp đi kiểu gì.
Cậu đã đ.á.n.h Hoắc Duật không?
Chắc là, không đâu nhỉ...
Lê Nhạc lắc đầu, cảm thấy não mình bây giờ chẳng khác gì quả óc ch.ó khô quắt, lắc mấy cái là kêu lộc cộc, zombie mà mở sọ cậu ra cũng sẽ chê não quá nhỏ.
Hoắc Duật trộm thời gian từ nước Mỹ về à, nửa đêm mới ngủ, khoảng bảy giờ đã dậy rồi.
Một người đàn ông tự giác thế này, anh thành công là đáng đời.
Nếu chất lượng giấc ngủ tốt hơn chút nữa thì càng tốt.
Lê Nhạc bĩu môi, giấc mơ có pha tạp công nghệ này ăn chẳng ngon chút nào.
Cảnh trong mơ mặn chát ẩm ướt khiến cậu thức dậy vẫn thấy toàn thân ngứa ngáy, kẽ tóc như thể giấu đầy cát vụn ngoài biển.
Giấc mơ tối qua của Hoắc Duật là ở bên bờ biển, biển cả gào thét gầm rú dưới cơn mưa to, xối ướt sũng Lê Nhạc trong mơ, khiến cậu lạnh thấu xương.
Sau khi thức dậy chỉ có một suy nghĩ, dở quá.
Nhưng Hoắc Duật phải uống hai viên melatonin mới miễn cưỡng ngủ được, nếu không có t.h.u.ố.c hỗ trợ, nói không chừng anh sẽ thức trắng đêm, vậy thì ngay cả giấc mơ dở thế này cũng chẳng có mà ăn.
Kiếp làm ma sao mà khổ khăn quá!
Lê Nhạc chà mặt thật mạnh, miễn cưỡng tỉnh táo hơn một chút rồi xuống giường đi ra khỏi phòng.
Khoảng nửa tiếng nữa tôi sẽ đến bệnh viện...
Triệu chứng ảo giác thính giác và thị giác không nặng thêm, liệu có phải là tâm thần phân...
Hoắc Duật kết thúc cuộc gọi, Lê Nhạc đoán là đang nói chuyện với bác sĩ.
Lê Nhạc mò trong góc sô pha nhìn Hoắc Duật đang ở phòng ăn, Hoắc Duật mặc một chiếc áo thun dệt kim cổ tròn màu cà phê nhạt đơn giản và thanh lịch, chiếc quần màu đen không một nếp gấp.
Ánh nắng dịu dàng xuyên qua cửa sổ chiếu sáng nửa khuôn mặt anh, làm mềm mại những đường nét sắc bén trên mặt, làm phai đi sự lạnh lùng trên đôi môi mỏng.
Đầu óc Lê Nhạc vẫn chưa tỉnh táo lắm, cậu ngáp một cái, cậu chỉ vào Hoắc Duật từ xa.
Anh đi bệnh viện khám gì thế? Tiện thể khám chứng mất ngủ luôn đi, cứ uống t.h.u.ố.c ngủ thế này không phải là cách lâu dài đâu.
Cậu lại ngáp dài một cái, lỡ mắt ánh mắt phức tạp Hoắc Duật vừa nhìn sang.
Hoắc Duật là người theo đuổi sự đơn giản và dứt khoát, nhà của anh cũng sạch sẽ như con người anh, cửa sổ hướng nam và hướng bắc đều mở rộng, cơn gió tự nhiên thoải mái chầm chậm lùa qua phòng, khẽ vuốt ve bó hoa bách hợp đầu tháng sáu trên bàn trà phòng khách.
Từng đóa hoa nhỏ nhắn gật gù trong gió, Lê Nhạc đang thiều ngủ cũng gật gà gật gù theo, cậu bỗng bị tiếng cốc đặt nhẹ xuống bàn ăn làm giật mình, ngẩng đầu nhìn xung quanh như một chú nai con hoảng sợ, bèn nhìn thấy món trứng bác vàng ươm trên đĩa của Hoắc Duật, cùng với chiếc bánh bao nhân thịt bò ở bên cạnh đã bị xé mất một miếng.
Tôi cũng muốn ăn.
Lê Nhạc lẩm bẩm.
Bóng đè không cần ăn đồ ăn của con người, nhưng ba mẹ dạy con cái ăn ít đồ ăn vặt thôi, con cái có ăn ít lại không?
Tuy đồ ăn không tốt cho sức khỏe, nhưng ăn vui mà.
Lê Nhạc muốn ăn.
Cậu bật người nhảy khỏi sô pha, chạy vèo tới chỗ Hoắc Duật, thấy trong đĩa ngoài trứng bác còn có mầm hạt chia trộn với diêm mạch ba màu, điểm xuyết thêm vài miếng ức, rắc lên ít tiêu đen trông rất ngon miệng.
Cà phê đen có pha thêm sữa, không phù hợp với phong cách lạnh lùng của một tổng tài bá đạo truyền thống uống cà phê đen, nhưng lại hợp với phong thái của Hoắc Duật một cách bất ngờ.
Tôi chỉ cần một cái bánh bao thịt bò là được rồi, bánh bao mẹ anh mang tới ngon ghê, lần sau bảo bà ấy mang thêm ít xíu mại, hôm qua ăn tôi chỉ ngửi ké mùi thôi, làm tôi thèm c.h.ế.t mất.
Đối diện với Hoắc Duật không nhìn thấy, không nghe thấy mình, Lê Nhạc to gan làm trò, nói xong bèn bật cười.
Khóe mắt liếc thấy chiếc tăm lớn đặt ở cửa phòng ăn, cục sắt nặng mười ký, Lê Nhạc hít sâu một hơi, đứng tấn nhắc lên, ngón tay nắm chắc qua tạ ấm, hơi thở giữ trong l.ồ.ng n.g.ự.c chầm chậm thở ra.
Mười ký thôi mà, chắc chắn cậu sẽ nhắc nổi.
Chẳng qua không muốn Hoắc Duật thấy tạ ấm tự dưng bay lên, không tốt cho thế giới quan của anh.
Để đây vướng tay vướng chân, nhớ cất vào phòng gym.
Lê Nhạc dõ dạc khẽ khách sáo.
Đúng lúc này, Hoắc Duật ăn sáng xong đi tới, cúi người nhắc tạ ấm bằng tay rồi mang về phòng gym.
Nhìn chỗ vừa đặt tạ bàn này, Lê Nhạc thắc mắc, cậu chạy lon ton theo sau Hoắc Duật: - Không giống phong cách làm việc của anh nha, ngỡ ngàng cũng tiện tay vứt đó lung tung.
Ừm.
Lê Nhạc theo sát quá, nào biết Hoắc Duật tự dưng đứng im, vì vậy đã đập thẳng trán vào lưng anh.
Người đàn ông này rất cao, chiều cao một mét chín đủ để anh nhìn xuống hầu hết mọi người, khi gần sát càng cảm nhận được sức mạnh truyền đến từ bờ vai rộng, sau gáy cũng cứng ngắt, trấn Lê Nhạc bị đau, mũi cay xè.
Dạo này tôi hơi lơ đễnh.
Hoắc Duật nói.
Hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lê Nhạc xoa mũi, xác định sống mũi mình không bị sao.
Ở nơi Lê Nhạc không nhìn thấy, Hoắc Duật bật cười lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước.
Gì chứ?
Lê Nhạc đi theo: - Anh lạ ghê, vừa nãy giống như đang nói chuyện với tôi ấy, anh đừng có mắc cái tật lẩm bẩm một mình đó nha, không tốt đâu.
Hoắc Duật cất tạ ấm xong, không ở nhà nghỉ ngơi nữa, lấy chìa khóa xe và túi đồ chuẩn bị ra ngoài, lúc đứng ở cửa nói lớn: - Đi bệnh viện nhớ khám chứng mất ngủ đấy!
Cửa đóng lại, trong nhà chỉ còn mỗi nhóc bóng đè.
Ban ngày dài đằng đẵng... mở tivi xem chút vậy.
Lê Nhạc chạy lon ton vào phòng khách mở tivi, tiếp tục xem bộ phim truyền hình tối qua chưa xem xong, vị tướng quân nặng tình thanh lừng bị đ.â.m như con nhím mà vẫn chưa c.h.ế.t, nhất định phải để nữ chính cứu sống.
Nam diễn viên đóng vai tướng quân dặm mặt sáng, nhưng Lê Nhạc đã gặp được người đẹp trai hơn rồi, cảm thấy diễn viên này cũng bình thường thôi.
Lại vào bếp tìm ít đồ ăn vặt, tìm mấy món khó bị phát hiện là đã vơi đi.
Tức thật, Hoắc Duật là một tổng tài bá đạo đúng nghĩa nên không ăn vặt, trong tủ đựng đồ ăn của anh chỉ có yến mạch không đường và sô cô la đắng ngắt trong tủ lạnh.
Bánh bao!
Trong nồi hấp vẫn còn một cái bánh bao trắng trẻo mập mạp.
Lê Nhạc cảm động c.h.ế.t mất: - Chắc chắn là để dành cho mình, thế thì mình không khách sáo đâu, nếu mình không ăn, lát nữa đi giúp việc đến cũng sẽ vứt thôi. Lãng phí đồ ăn là hành vi đáng xấu hổ, bóng đè thời đại mới không thể làm vậy.
Lê Nhạc mở nắp, vui vẻ chộp lấy cái bánh bao ú ụ, c.ắ.n một miếng, nước thịt chảy vào khoang miệng.
Tuy cậu chưa rửa mặt đ.á.n.h răng, nhưng đâu có quy định bóng đè phải đ.á.n.h răng xong mới được ăn.
Lê Nhạc ăn no uống đủ, sau đó vệ sinh cá nhân sạch sẽ rồi ngồi xuống trước tivi, cậu thong nhìn, nhận ra tướng quân đã dư chút kính kẻ vô rồi, người phụ nữ giống như chim ưng cái thật lợi hại.
Lấy điện thoại ra từ khe sô pha, Lê Nhạc quăng chiếc khăn choàng to dùng sặc sỡ, cúi người thò tay lấy sổ ghi chép và b.út ra từ gầm sô pha, lúc cậu tính lại đã thấy điện thoại và khăn choàng có sẵn, cậu không chắc nếu hai món đồ này rời khỏi mình có bị Hoắc Duật phát hiện hay không, vì vậy chừng nào Hoắc Duật về là cậu giấu đi ngay.
Còn cuốn sổ, là lấy đại một cuốn sổ trắng trên kệ sách của Hoắc Duật để dùng.
Mở sổ ra, ở phần kế hoạch chiến lược “Giúp Hoắc Duật đi ngủ”, cậu viết: cháo gạo kê vô dụng với Hoắc Duật.
Sơn Tam
Viết xong câu này, Lê Nhạc lấy đầu b.út gõ cằm, ngoài cháo gạo kê ra, cậu còn thử dùng sữa nóng, tiếng ồn trắng.
Hoắc Duật uống một ngụm sữa đã chạy vào nhà vệ sinh, nhưng anh uống latte lại không sao, đúng là thể chất dung nạp lactose thần kỳ.
Âm thanh được bật khi Hoắc Duật về nhà, cứ Hoắc Duật nghĩ là nó tự khởi động, tiếng mưa tí tách không thôi miên được Hoắc Duật, trái lại khiến Lê Nhạc không ngừng tiết nước bọt, vì nghe giống hệt đùi gà chiên giòn.
Còn cách nào giúp dễ ngủ nữa không?
Hàng lông mày thanh tú xinh đẹp của Lê Nhạc nhíu lại, cậu đặt b.út xuống, cấm điện thoại mở lên.
Trong điện thoại của cậu có một app tên là “Gia đình bóng đè”, có thể tìm thấy cách giúp ký chủ dễ ngủ.
Lê Nhạc siêu ghen tị với máy bóng đè khoe ký chủ nhà mình ngủ khò khò, có một bóng đè tự hào ký chủ nhà mình vừa nằm xuống gọi là ngủ, ngủ say như c.h.ế.t, mơ hết giấc này tới giấc khác không ngừng nghỉ, được đồng bào gọi là thần ngủ, là ký chủ lý tưởng của các bóng đè, khó tìm trong hàng chục ngàn người.
Lê Nhạc không được may mắn như vậy, tuy Hoắc Duật có nhiều ưu điểm như đẹp trai, dáng chuẩn, kỷ luật và giữ mình... Nhưng đối với bóng đè mà nói, những điều này chỉ là dệt hoa trên gấm, ngủ ngon, mơ nhiều mới là thứ bóng đè thích nhất.
Không ngờ bài đăng hot lại đang tranh luận về ảnh hưởng của chiều cao đến chất lượng giấc mơ, đã cãi nhau tới hơn cả ngàn bình luận rồi.
Lê Nhạc nhấn vào xem thử, dìu được tranh luận là người cao ngủ ngon hay người thấp ngủ ngon.
1L: Chiều cao ảnh hưởng rất nhiều đến giấc ngủ, tôi từng đi theo mười ký chủ, chắc là sẽ có quyền phát biểu, chất lượng giấc ngủ của sâu người lùn đều rất tốt, còn người cao, nhất là nó lệ tư bản cao mét chín, ba ngày ngủ có sáu tiếng, bóng đè nào chịu nổi.
6L: Chủ thớt nói có chút cơ sở khoa học nào, chất lượng giấc ngủ thì liên quan quái gì tới chiều cao.
22L: Tôi cho rằng chủ thớt nói đúng.
Lướt xuống mấy trăm bình luận, cuối cùng cậu hiểu tại sao chủ thớt nói người cao ngủ không ngon, bởi theo chủ thớt, người cao khi tim đập, m.á.u được bơm lên não chậm hơn, với lại ở trên cao thì không khí sẽ loãng hơn...
Gì vậy trời.
Bộ não khối xã hội của Lê Nhạc cũng cảm thấy nói kiểu này không đáng tin, vậy mà cũng cãi được hơn cả ngàn bình luận, mọi người rảnh rỗi thật.
Ban ngày không phải là thời gian bóng đè ăn cơm, đúng là rất rảnh.
Lê Nhạc mở sổ ghi chép, lấy đầu b.út còn đậy nắp gõ nhẹ lên hình người được vẽ ở trang đầu, cậu vẽ rất đẹp, dù người đàn ông mặc vest đen trên giấy không được khắc họa tỉ mỉ đến từng milimet, nhưng đã nắm bắt được thần thái của Hoắc Duật, nhìn là biết người đàn ông lạnh lùng bình tĩnh này chính là Hoắc Duật kín đáo, biết tiết chế cảm xúc.
Bên cạnh bức chân dung nhỏ, Lê Nhạc viết: Hoắc Duật, 29 tuổi, cao 189.6 cm, nặng 76.5 kg, chưa có vợ.
Là thông tin đơn giản của Hoắc Duật.
Anh ngủ không ngon, lẽ nào là vì quá cao?
Lê Nhạc lắc đầu, gạt bỏ quan điểm không có cơ sở khoa học ra khỏi đầu.
Hay là xem khu ẩm thực, t.h.u.ố.c bổ không bằng đồ ăn bổ, cháo gạo kê không được, vậy thử món chè khoai từ gì đó thì khỏi luôn đi.
Lê Nhạc chuẩn bị “ra cửa rẽ phải” thoát khỏi bài đăng thì bị bình luận của ai đó trong bài chè khoai từ thu hút: Thực ra tôi có một cách rất tà đạo, đ.á.n.h ngất ký chủ, giấc mơ của người nọ cũng hệt như khi ngủ tự nhiên.
Piu~
Lê Nhạc thậm chí có thể nghe thấy tiếng bóng đèn trên đầu sáng lên.