Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 22: LIÊN LẠC (2)



Lê Nhạc vui vẻ nói, hai con mắt của camera biến thành 0_0, đôi mắt tròn xoe chớp chớp.

"Lê Nhạc, em, em nhớ lại rồi?"

Hoắc Duật khó tin bật người ngồi dậy, dán mắt vào chiếc camera hình cầu.

Đôi mắt trên camera biến thành 0_0, trông hết sức thông minh.

"Nói cho anh một bí mật, em vẫn luôn nhớ đó nha."

Lê Nhạc không vòng vo, cậu nói sau khi mình tỉnh lại, trong đầu có thêm một đoạn ký ức, ban đầu giống như xem chuyện của người khác dưới góc nhìn thứ ba, cậu chỉ thấy thú vị, không nghĩ đó là chuyện của mình, trông Hoắc Duật vừa lạ vừa quen.

Gần đây những ký ức đó dần trở nên rõ ràng, cậu đã có cảm nhận của riêng mình.

Những ký ức đó là của cậu, những trải nghiệm đó là của cậu.

Rất thú vị, mỗi khi nhớ lại một vài đoạn, cậu thấy vừa ngại muốn độn thổ vừa cười lăn cười bò.

"Hôm nay chuyển chỗ rồi, chưa kịp nói với anh."

Lê Nhạc cười gượng để che giấu, dẫu phải chưa kịp nói, là anh trai cậu để phòng Hoắc Duật như phòng trộm, cảm thấy con sói đuôi to này đến cướp em trai mình.

Trông thì đẹp trai, nhưng không phải người tốt.

Cơ thể Lê Nhạc vẫn chưa khỏe hẳn, còn rất yếu, vì vậy chỉ dành mặc cho anh trai sắp đặt.

"Ừm, không sao."

Khóe miệng nhếch lên của Hoắc Duật không thể hạ xuống được, vừa dứt lời, anh không khỏi cười thành tiếng.

"Cười cái gì mà cười, không được cười!"

Lê Nhạc cố làm ra vẻ hung dữ.

"Ừm ừm, anh không cười."

Nhưng chữ nào cũng đong đầy ý cười.

Lê Nhạc bị ảnh hưởng, không kìm được cũng cười theo, cậu kể kể mình làm cách nào mua camera gửi đến nhà Hoắc Duật, làm cách nào nhìn lúc dì Lưu đến dọn vệ sinh mà lách qua khe cửa lẻn vào, làm cách nào chỉ huy bé Xoài gấp để cậu điều khiển camera lên giường trốn vào trong chăn, làm cách nào đợi anh trai ngủ say rồi mới liên lạc.

"Tôi xít xiu luôn, cũng làm bé Xoài mệt, nhớ cho nó thêm cái đùi gà."

Bảo sao hôm nay bé Xoài mệt tới nỗi nằm bẹp trên sô pha không chịu nhúc nhích, lúc đi dạo cũng không chịu hợp tác, hóa ra đã làm công việc vượt xa lứa tuổi — một chú ch.ó con mà kéo một cái gối ôm to gấp bốn lần mình đúng là không dễ dàng gì.

"Anh không được xem cuốn sổ của em đâu đấy."

Ở bệnh viện phục hồi chức năng, ngón tay thon dài của Lê Nhạc xoáy lấy chân, cậu vừa khỏe không lâu nên khá xanh xao gầy yếu, mu bàn tay trắng nõn nổi rõ gân xanh.

Môi trường ở bệnh viện phục hồi chức năng tốt hơn bệnh viện trực thuộc rất nhiều, Lê Nhạc vừa nói chuyện với Hoắc Duật, vừa dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, sợ anh trai thức dậy "kiểm tra phòng".

Bỗng có cảm giác kích thích giống như yêu sớm thời niên thiếu sợ bị ba mẹ biết.

Chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ để khiến adrenaline tăng vọt, tim đập run rẩy, sau lưng rịn mồ hôi.

Lê Nhạc cười trộm, cậu nhìn dáng vẻ của Hoắc Duật trên điện thoại, nụ cười lại biến thành xót xa, trông anh gầy đi không ít.

Đầu dây bên kia, Hoắc Duật vội nói: - "Không xem, anh cất rồi."

Lê Nhạc hơi thất vọng, kêu bé Xoài kêu từ trong góc ra là để Hoắc Duật xem mà. Cậu ngượng nghịu, nhỏ giọng nói: - "Ồ."

"Chuyện là, anh xem cũng được, dẫu có gì không thể cho người ta biết."

Lê Nhạc nói rất nhanh.

Giọng Hoắc Duật dịu dàng nhưng lại có sức lay động: - "Ừm."

"Nhạc Nhạc?"

Bên ngoài có tiếng bước chân.

Lê Nhạc vội giấu điện thoại vào trong chăn, giấu xong mới biết chưa tắt camera, cậu vén chăn lên nói: - "Anh em kiểm tra phòng, không nói nữa, ngủ sớm đi nha, ngủ ngon ngủ ngon."

Lê Nhạc tắt điện thoại, nhắm mắt giả bộ ngủ.

Lê Quang mở cửa, rón rén đi vào kéo chăn cho em trai, anh ấy nhìn hàng mi đang run rẩy dù đã nhắm c.h.ặ.t của em trai, trong lòng vừa rối rắm vừa bất lực, giả bộ không nhìn thấy, sau đó rón rén ra ngoài.

Rốt cuộc là lúc nào?

Ai nói cho anh ấy biết là lúc nào?

Rốt cuộc em trai quen Hoắc Duật từ lúc nào?

A a a a!!!!

Người làm anh vô đầu, chỉ muốn đ.á.n.h người.

Phát điện một hồi, Lê Quang chán nản đi ngủ.

Bên Hồ Cảnh Nhất Hiệu, Hoắc Duật gõ rồi lại đẩy đẩy camera, sau khi xác định không có động tĩnh, anh nằm sấp trên giường, bả vai khẽ run, vừa có tiếng cười vừa có tiếng thở dài.

Trái tim trống rỗng mấy ngày cuối cùng cũng có bến đỗ.

Liên lạc với Lê Nhạc qua camera, Hoắc Duật cảm thấy thời gian trôi nhanh thật, anh còn nương chuyện công việc mà liên lạc với Lê Nhạc, đối phương đã biết về Hoắc Duật qua lời con trai út, hoặc nói rằng đã biết về Hoắc Duật một cách toàn diện hơn.

Trước đây thì đ.á.n.h giá cao chàng trai trẻ này, bây giờ nhìn chàng trai trẻ này, mắt không ra mắt, mũi không ra mũi.

Nhưng biết làm sao.

Ai bảo con trai út cứ nói tốt cho anh, vì vậy chỉ đành chấp nhận, thử tiếp xúc xem sao.

Sau khi tiếp xúc, lúc ba mẹ nói chuyện với nhau thì cảm thán: - "Tiểu Quang mà chín chắn được một nửa như Hoắc Duật nhà người ta, anh có thể nghỉ hưu được rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đương nhiên, ba mẹ biết chừng mực, không nói trước mặt con trai, kẻo con trai bất mãn.

Thời gian cứ bình thản trôi qua như thế, trải qua nỗ lực không ngừng, cuối cùng Hoắc Duật cũng được phép thăm nom, anh lấy xe lăn đẩy Lê Nhạc đi dạo trong bệnh viện phục hồi chức năng, cách mười mấy mét phía sau là Lê Quang lẽo đẽo đi theo.

Một chiếc lá xoay tròn rơi xuống chân Lê Nhạc, cậu nhặt lên nói: - "Không ngờ đã sang thu rồi."

"Sắp được xuất viện chưa?"

"Đúng rồi, thật ra em đã hồi phục rất khá, cũng có da có thịt hơn rồi, chỉ là mọi người không yên tâm, còn lấy xe lăn đẩy em, em tự đi được mà."

"Cẩn thận vẫn hơn."

Lê Nhạc bĩu môi: - "Nói y hệt mẹ em."

Bên ngoài gió lạnh, đi dạo một lát, Hoắc Duật đẩy Lê Nhạc về phòng.

Lúc Lê Nhạc chống hai tay lên tay vịn xe lăn định đứng dậy, Hoắc Duật đã đi tới bên cạnh.

Lê Nhạc: - "Hửm?"

Hoắc Duật mỉm cười, dưới ánh mắt khó chịu của Lê Quang, anh ôm Lê Nhạc lên, nhẹ nhàng đặt cậu lên giường.

Lê Nhạc cong mắt mày, nhỏ giọng nói: - "Anh em không vui rồi kìa."

"Không sao, anh hồi lộ anh ấy rồi."

Lê Nhạc quào một tiếng: - "Em cũng muốn nữa, anh phải hồi lộ chính chủ chứ."

"Rồi, anh sang tên căn hộ ở Hồ Cảnh Nhất Hiệu cho em."

"Em đùa thôi..."

"Anh nói thật."

Lê Nhạc chớp mắt.

"Thật."

Hoắc Duật giơ tay đè khóe miệng Lê Nhạc, ánh mắt cũng nhìn xuống: - "Đừng cảm thấy có gánh nặng tâm lý, anh chỉ là người trưởng thành sống thực tế, có nhiều cân nhắc thực tế hơn thôi."

Lê Nhạc gật đầu, nửa hiểu nửa không, cậu bị Hoắc Duật nhìn phát ngượng.

"Khụ khụ."

Lê Quang giả bộ ho.

Lê Nhạc: - "Anh, em muốn ăn hoành thánh, mua cho em đi."

"Biết rồi."

Lê Quang bất lực đáp, rõ ràng là đuổi mình đi.

Đợi anh trai đi, Lê Nhạc định nói gì đó, nhưng vì cơ thể còn yếu nên ngáp một cái, mí mắt cũng nặng trĩu, cậu buồn ngủ nói: - "Ngủ trưa với em một lát nha?"

"Ừm."

...

Biển cả, trời xanh.

Bãi cát, sóng biển.

Trên ngọn núi trập trùng, t.h.ả.m cỏ xanh biếc.

Lê Nhạc ngẩn người, cậu không còn là bóng đè nữa rồi mà.

Cậu nhìn căn nhà gỗ bên bờ biển, nhấc chân đi tới.

Đi tới nhà gỗ, cậu thấy cửa đang mở.

Không có tiếng nhạc, không có tiếng nam nữ nói chuyện, nhưng hình như có tiếng ch.ó con kêu ấu ấu.

Lê Nhạc thoáng do dự, cậu bước vào.

Bước qua cánh cửa, cậu lập tức đi đến Hồ Cảnh Nhất Hiệu, nhìn xuyên qua bể cá, có thể thấy bé Xoài đang vẫy đuôi ngoài ban công.

Lê Nhạc vô thức cong khóe miệng, vòng qua bể cá, cậu đi tới ban công.

Hoắc Duật lúc trưởng thành đang đứng đó, cậu nhìn về phương xa theo ánh mắt của Hoắc Duật.

Thứ nhìn thấy không phải là phong cảnh nhìn từ Hồ Cảnh Nhất Hiệu ngoài đời thực.

Cậu thấy một hàng cây sam ngay ngắn, nhìn xuyên qua giữa hàng cây, thấy ánh bình minh đang lên cao ở hồ Nam.

Lê Nhạc nhìn kỹ, phát hiện bên hồ có một người đang ngồi vẽ cảnh, có điều xa quá, mờ quá, hoặc là trong ký ức của Hoắc Duật không có dáng vẻ cụ thể của người họa sĩ kia, chỉ có đường nét đơn giản cho câu biết người đó đang làm gì.

Phong cảnh bên ngoài hàng cây sam thật đẹp.

Lê Nhạc đã thấy rất nhiều lần.

Sơn Tam

Cậu quay đầu, nhìn bức tranh treo trên sô pha phòng khách, cậu đã không chỉ một lần vẽ cảnh bình minh ở hồ Nam, bức này là bức cậu hài lòng nhất.

Thức dậy từ giấc mơ, Lê Nhạc nhìn người đang ở ngay trước mắt, cậu nói: - "Bình minh bên bờ hồ Nam rất đẹp."

"Lúc ở nhà tớ anh vẫn thường ngắm."

Hoắc Duật không hiểu sao Lê Nhạc bỗng nhắc tới, nhưng anh vẫn tiếp lời cậu.

Lê Nhạc cười nói: - "Ừm, sau này cũng phải ngủ ngon đấy."

"Chắc chắn rồi."