Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè Sao Anh Vẫn Chưa Ngủ Nữa

Chương 21: LIÊN LẠC (1)



Anh không tăng ca, tan làm là về nhà đúng giờ.

Anh mở cửa, đèn trong nhà lần lượt sáng lên, nơi ánh đèn chiếu tới, lặng ngắt như tờ.

Hoắc Duật nhíu mày, anh đi vào trong, bóng dáng chậm rãi đi qua bể cá khổng lồ, đủ loại cá nhiệt đới vẫn bơi lội giữa đám rong rêu như thường lệ.

Tấm mắt anh xuyên qua bể cá, thấy bé Xoài đang nằm ngủ trên sô pha.

Hoắc Duật đi tới ngồi xuống, bé Xoài còn buồn bã mở mắt nhìn anh lấy một cái, cũng chẳng còn nhiệt tình vẫy đuôi như mọi khi.

"Cậu ấy không ở đây, nhóc cũng ỉu xìu không."

Hoắc Duật vỗ đầu bé Xoài, trong nhà ấm đến mức khiến người ta hoảng hốt, anh cũng còn nhiệt tình vẫy đuôi như mọi khi.

"Cậu ấy không ở đây, nhóc cũng ỉu xìu không."

Hoắc Duật vỗ đầu bé Xoài, trong nhà ấm đến mức khiến người ta hoảng hốt, anh lạnh lùng nhìn tủ lệ tâm trí Lê Nhạc tĩnh lại, bạn ngày anh sẽ đến bệnh viện một chuyến, dưới ánh mắt xa lạ để phòng của Lê Nhạc, anh chậm chậm đến gần, có ý muốn nói chuyện với cậu, nhưng lại nhận ra chủ đề quen thuộc duy nhất chỉ có khoảng thời gian Lê Nhạc làm bóng đè, ngoài ra, anh hiểu biết quá ít về Lê Nhạc.

Biết về cậu quá ít, vì vậy, Hoắc Duật muốn điều tra, dòm ngó quá khứ của Lê Nhạc, giống như một kẻ si tình.

Điều tra chuyên riêng tư của người khác là phạm pháp.

Thực sự thì anh đang mấp mé lằn ranh của việc phạm pháp.

Anh hơi nam tay, bé Xoài lắc đầu kêu ư ử, thân hình nó quá nhỏ, lơ đễnh chút xíu là đã lăn xuống khỏi chiếc gối ôm màu xám, lăn lóc tới mép sô pha, chú ch.ó ngơ ngác ngẩng đầu, một bên tai cụp hẳn xuống.

Hoắc Duật vươn tay ôm bé Xoài lên, đặt chú ch.ó lên đùi, tẩm mắt vô thức nhìn chiếc gối ôm mà bé Xoài vừa nằm.

— Lộ ra một góc của cuốn sổ bìa đen.

Cuốn sổ này do bách hóa Duyệt Nhạc đặt làm thống nhất, bìa đen, in bốn chữ "Bách hóa Duyệt Nhạc" lớn mạ vàng, trông rất phong cách, có đẳng cấp của một tập đoàn lớn.

Vì chất lượng tốt nên rất được nhân viên nội bộ yêu thích.

Khuyết điểm duy nhất là không thời thượng, không phù hợp lắm với đặc điểm theo đuổi sự thời thượng và cá tính của giới trẻ.

Hoắc Duật nhấc gối ôm ra, để lộ cuốn sổ.

Tay phải anh đặt lên cuốn sổ, dường như có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Lê Nhạc.

Lúc Lê Nhạc làm bóng đè, nhiệt độ cơ thể rất lạnh, sờ vào như một miếng ngọc mềm mại.

"Hôm nay bọn họ chuyển đến trung tâm phục hồi chức năng rồi, sau khi chuyển đi, Lê Quang mới gọi điện nói với tôi một tiếng, không nói cụ thể ở tầng mấy của trung tâm."

"Nếu muốn tìm, chắc chắn tôi sẽ tìm được."

"Chỉ sợ thình lình xuất hiện sẽ bị ghét, ánh mắt ba mẹ Lê Nhạc nhìn tôi trông không ổn lắm."

Hoắc Duật mỉm cười bất lực: - "Giống như tôi là một ông chú kỳ cục chuyên đi lừa con nít."

"Gấu."

Bé Xoài kêu một tiếng tròn vành rõ chữ, như thể đang nói "Anh không phải đâu".

Đây là cuốn sổ Lê Nhạc lấy từ kệ sách của anh, cậu đã viết trên đó.

"Lẽ nào không phải do cậu ấy mang đến nên không thuộc về cậu ấy, vì vậy không cần mang đi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hoắc Duật đoán già đoán non nguyên nhân, không ai giải đáp giúp cả, bé Xoài cũng không giúp được, anh gõ đầu bé Xoài: - "Nhóc khỏe thật đấy, lôi được cuốn sổ ra khỏi góc sô pha rồi để ở đây."

Bàn tay đang đè lên cuốn sổ của Hoắc Duật dự co lại, cuối cùng vẫn không chọn mở cuốn sổ ra xem nội dung bên trong.

Trên giấy toàn là ghi chép của Lê Nhạc, không có sự cho phép của cậu, anh không thể và cũng không nên mở ra.

"Không biết còn cơ hội được cậu ấy cho phép không."

Một tay Hoắc Duật bế bé Xoài, một tay cầm sổ, đi vào phòng làm việc, đặt cuốn sổ lên kệ sách.

Bốn cái chân ngắn của bé Xoài quơ quào trong không khí, sau khi được Hoắc Duật đặt xuống bèn chạy lóc cóc vào phòng ngủ chính, vừa vào đã bẹp bên mép giường như một chiếc bánh hình ch.ó con.

Hoắc Duật đi theo sau, lấy đồ mặc ở nhà vào phòng tắm tắm rửa, tiếng nước chảy ào ào.

Đợi khi tiếng nước ngừng lại, đồ ăn ngoài cũng đã giao tới, anh ăn tạm vài miếng. Ăn xong lại lên thượng đặt ch.ó đi dạo, nhưng rõ ràng bé Xoài không hợp tác, cứ nằm bẹp dưới đất kháng cự tiêu cực, chiếc đuôi cũng bướng bỉnh không thèm động đậy.

"Hôm nay mệt lắm à?"

Bé Xoài lười vẫy đuôi, nằm dưới đất giả làm ch.ó c.h.ế.t.

Hoắc Duật: - "..."

Cúi người bế bé Xoài lên, ôm vào phòng ngủ.

"Thôi, không ép nhóc nữa."

Cũng không ép bản thân nữa.

Đặt bé Xoài vào ổ trong phòng ngủ, Hoắc Duật dựa vào đầu giường mở máy tính bảng, những số liệu cảm thấy rất đáng nghiên cứu trước đây bây giờ lại trở thành mạng nhện giam cầm tư duy, cứ phóng to, thu nhỏ, lắc lư, đung đưa trước mắt, như một xoáy nước hút hết suy nghĩ của anh.

Không thể tập trung, xem một hồi là thất thần.

Thời gian không chờ đợi ai, lưng chừng đã đến mười một giờ.

Hoắc Duật bị tiếng máy móc cạch cạch kéo về thực tại, lắc đầu quyết định không xem nữa.

Đặt máy tính bảng xuống, tháo kính ra, nằm thẳng người.

Mở to mắt nhìn trần nhà, dòng suy nghĩ trì trệ lại không kim được mà bắt đầu trở nên sinh động, bên tai như có một giọng nói lúc thì tối tăm câu nhau, lúc lại đầy khí thế nói rằng có thiếu gì cách... Hoắc Duật vô thức bật cười, cười xong bỗng thấy căn phòng càng lạnh lẽo hơn.

Bất chợt, một thứ nhỏ nhỏ lành lạnh thình lình dúi vào mặt anh.

"Hay lắm nha, lại không chịu ngủ đàng hoàng."

Hoắc Duật sững sờ, anh nghẹt thở, tưởng mình bị ảo giác.

Chiếc camera hình quả trứng có bốn bánh xe nhỏ bên dưới phát ra tiếng vù vù như tiếng động cơ.

Sơn Tam

"Ong ong ong~"

Một giọng nói trong trẻo quen thuộc truyền ra từ bên trong, là Lê Nhạc đang l.ồ.ng tiếng cho cái máy.

"Không ngủ được vậy em đột kích anh nha?"

"Lê Nhạc?"

Hoắc Duật xác định mình không bị ảo giác.

"Không phải em thì còn ai."