Tôi dụi dụi mắt, cuối cùng cũng tỉnh táo hơn đôi chút. Cố Như đứng bên cạnh lo đến mức vành mắt đỏ hoe, trông như sắp khóc đến nơi. Gia đình cô ấy vốn không khá giả, bình thường tiêu từng đồng đều phải tính toán kỹ càng. Nếu không phải Tống Hà cứ liên tục nài nỉ, nói rằng sinh nhật chỉ có một lần, nhất định phải đi cho vui, thì Cố Như tuyệt đối sẽ không bao giờ bước chân vào một nhà hàng đắt đỏ như thế này. Nghe thấy phải chia tiền, Cố Như lập tức luống cuống.
- Tớ… tớ không có nhiều tiền như vậy…
Tống Hà rõ ràng đã uống quá chén. Nghe vậy, cô ta lập tức trợn mắt, giọng đầy châm chọc:
- Không có tiền mà cũng đi ăn à?
Tôi thật sự không nhịn nổi nữa.
- Là các cậu cứ nhất quyết kéo bọn tôi đi mà. Hơn nữa, Cố Như còn tặng quà sinh nhật cho cậu nữa. Hay thế này đi, bọn tôi chia tiền cũng được, nhưng phần của Cố Như thì miễn đi, được chứ?
- Ồ…
Tống Hà cười khẩy, vẻ mặt khinh thường.
- Quà sinh nhật? Ý cậu là cái lọ sao giấy đó à? Đáng bao nhiêu tiền chứ?
Cô ta bật cười thành tiếng.
- Làm ơn đi. Bây giờ là thời đại nào rồi? Ai còn tặng mấy thứ trẻ con như vậy làm quà sinh nhật nữa?
Mặt Cố Như lập tức đỏ bừng, xấu hổ đến mức cúi gằm đầu, một câu cũng không nói ra được. Tôi tức đến bật cười.
- Được thôi. Nếu cậu đã chê quà của bọn tôi không đáng tiền, vậy bọn tôi trả toàn bộ tiền bữa ăn này cho cậu. Còn cậu trả lại quà sinh nhật cho bọn tôi, thế là công bằng rồi, đúng không?
Tống Hà nhún vai, chẳng hề để tâm.
- Tôi vứt rồi.
Tôi biết cô ta không nói dối bởi vì ban ngày, chính mắt tôi đã nhìn thấy cô ta tiện tay ném món quà xuống thùng rác dưới lầu ký túc xá. Thế nên tôi cố ý nói:
- Không sao. Nếu đã vứt rồi thì đổi thành tiền mặt đi. Bọn tôi chuyển tiền ăn cho cậu, còn cậu chuyển tiền quà lại cho bọn tôi. Như vậy ai cũng không thiệt.
Tống Hà gần như chẳng cần suy nghĩ đã đồng ý ngay. Trong mắt cô ta, quà của chúng tôi vốn chẳng đáng bao nhiêu tiền. Cố Như vì không có nhiều tiền nên đã thức liên tiếp mấy đêm liền, ngồi gấp từng ngôi sao giấy nhỏ để bỏ đầy chiếc lọ thủy tinh. Có lần tôi thức dậy đi vệ sinh lúc hai giờ sáng, vẫn còn nhìn thấy cô ấy ngồi dưới ánh đèn bàn, vừa ngáp vừa cẩn thận gấp từng ngôi sao. Phán Phán thì xuất thân bình thường, món quà cô ấy chuẩn bị là một con thú bông cực kỳ đáng yêu. Hôm đi mua, cô ấy còn vui vẻ nói với chúng tôi rằng nhìn thấy con gấu đó là cảm thấy rất giống Tống Hà nên mới đặc biệt chọn nó. Nhưng những tâm ý ấy, trong mắt Tống Hà, chẳng đáng một xu. Cô ta cười nhạt, trực tiếp cầm điện thoại chuyển cho Cố Như và Phán Phán mỗi người một trăm tệ.
- Tiền quà tôi trả lại các cậu rồi đấy. Giờ nhớ chuyển tiền ăn lại cho tôi.
Cô ta lười biếng dựa vào ghế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
- Tôi cũng chẳng muốn tính toán lẻ tẻ. Tổng cộng bữa này năm nghìn tệ, sáu người chia đều, mỗi người tám trăm là được.
Nói xong, cô ta còn hất tóc đầy đắc ý, như thể mình vừa rộng lượng ban cho chúng tôi một ân huệ lớn. Tôi nhìn cô ta một lúc rồi khẽ vỗ vai.
- Cậu quên tính quà của tôi rồi à?
Tống Hà bật cười, trong mắt đầy vẻ chế giễu.
- Của cậu? Cái bao tải đó à? Bán một trăm tệ tôi còn thấy đắt nữa ấy.
Cô ta cười đến mức nước mắt cũng sắp chảy ra.
- Thôi được rồi, tôi chuyển cậu năm mươi tệ là đủ nhân từ lắm rồi.
- Bao tải?
Tôi không nhịn được mà bật cười.
- Cậu từng thấy cái bao tải nào giá hơn một vạn chưa?
Nụ cười trên mặt Tống Hà lập tức cứng đờ.
- Cái gì?
Tôi nhẹ nhàng siết vai cô ta thêm một chút, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.
- Tự tra đi. Balenciaga Barbes. Giá thị trường khoảng mười ba nghìn tệ.
Trong nháy mắt, cả bàn ăn yên lặng như tờ. Mấy người còn lại đồng loạt mở to mắt. Tống Hà càng trợn mắt lớn hơn, vẻ mặt như vừa nghe thấy chuyện hoang đường nhất trên đời. Chiếc túi đó vốn là quà dì tôi tặng chỉ có điều gu thẩm mỹ của tôi và dì cách nhau cả một đại dương. Nhìn cái túi vuông vức màu đen ấy, tôi thật sự cảm thấy nó chẳng khác gì một cái bao tải. Từ lúc nhận được tới giờ, tôi còn chưa dùng lần nào, cứ để nguyên trong tủ suốt mấy tháng. Đến sinh nhật Tống Hà, thấy nó còn mới tinh, tôi tiện tay đem tặng. Thậm chí ban đầu tôi còn chẳng biết giá cụ thể. Tôi vốn không hiểu gì về hàng hiệu, nhìn kiểu dáng đó, còn tưởng nhiều nhất chỉ khoảng một hai nghìn tệ. Ai ngờ sau khi tra thử…Ôi trời, một cái bao tải mà tận mười ba nghìn. Thế giới của người giàu đúng là khó hiểu. Tôi thu tay lại, mở mã QR chuyển khoản ra rồi đưa thẳng tới trước mặt Tống Hà.
- À đúng rồi. Tiền ăn của Cố Như và Phán Phán, tôi trả giúp luôn. Ba người bọn tôi tổng cộng là hai nghìn bốn.
Tôi mỉm cười đầy thiện chí.
- Tôi cũng không cần cậu trả đủ mười ba nghìn đâu. Coi như bạn cùng phòng với nhau, giảm giá hữu nghị một chút.
Tôi đưa điện thoại tới gần hơn.
- Cậu chỉ cần chuyển thêm tôi một vạn là được. Thế nào? Công bằng chứ?
Trong nháy mắt, men rượu trên mặt Tống Hà dường như tỉnh sạch. Sắc mặt cô ta lúc trắng lúc xanh, vô cùng đặc sắc. Còn tôi…cuối cùng cũng hiểu được vì sao người ta lại thích dùng tiền để đập vào mặt người khác đến thế. Bởi vì cảm giác này…thật sự rất sảng khoái.