Bạn Cùng Phòng Của Tôi Rất Thích Giả Vờ Giàu Có

Chương 6



Tống Hà sững người. Vài giây sau, cô ta lập tức sử dụng chiêu quen thuộc của mình, lật mặt không nhận.

- Cậu nói một vạn là một vạn à? Có bằng chứng không? Tôi còn có thể nói cái túi rách đó chỉ đáng ba mươi tệ nữa cơ.

Tôi bật cười.

- Trùng hợp thật đấy.

Vừa nói, tôi vừa quay người mở tủ quần áo, bắt đầu lục tìm hóa đơn của chiếc túi. Từ nhỏ tới lớn, tôi có một thói quen rất kỳ quặc. Bất kể nhận được quà gì, tôi đều giữ lại hóa đơn và phiếu bảo hành. Mẹ còn từng cười tôi rằng, người ta giữ đồ quý, còn tôi thì giữ hóa đơn quý hơn cả đồ. Mà chiếc túi Balenciaga kia, mức giá lại nổi bật đến mức khiến người ta khó mà quên được. Trước đây tôi chưa từng mở ngăn bí mật bên trong túi ra xem. Mãi tới hôm nay, lúc nhặt nó từ thùng rác lên, tôi mới vô tình phát hiện bên trong vẫn còn cất nguyên hóa đơn mua hàng. Nghĩ kỹ lại thì chiếc túi này đúng là quá xấu. Đắt thì đắt thật đấy, nhưng kể từ khi dì tặng, tôi nhét nó trong tủ mấy tháng trời còn chẳng buồn động đến. Nếu hôm nay không nhặt lại từ thùng rác, có khi tôi còn quên luôn sự tồn tại của nó. Tống Hà cầm tờ hóa đơn trong tay, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Biểu cảm ấy khiến tôi nghi ngờ cô ta đang suy nghĩ xem liệu có nên xé nát nó ngay tại chỗ hay không. Nhưng tôi phản ứng nhanh hơn.

- Này.

Tôi lập tức giật lại hóa đơn.

- Chứng cứ đấy, cẩn thận chút.

Đùa à? Thứ này bây giờ chẳng khác nào lá bùa hộ mệnh của tôi. Đương nhiên…tôi cũng đã lén nhặt lại toàn bộ quà của ba chúng tôi từ thùng rác rồi. Liên quan đến tiền bạc, sao có thể thật sự vứt đi được chứ? Chỉ có điều, chuyện này tôi chắc chắn sẽ không nói cho Tống Hà biết. Cuối cùng, dưới sự uy h.i.ế.p mềm của tôi, Tống Hà cũng chịu xuống nước. Cô ta bĩu môi, vẻ mặt không phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

- Cái túi này cậu mua từ mấy tháng trước rồi. Dựa vào đâu mà bắt tôi đền mười ba nghìn?

Cô ta đảo mắt một vòng rồi nói:

- Hay thế này đi. Mỗi người nhường một bước. Tôi không đòi quà nữa, các cậu cũng không cần trả tiền ăn. Coi như huề nhau.

Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Dù sao thì ba món quà cũng đã được cứu về nguyên vẹn. Tôi cũng không thể thật sự ép cô ta móc ra một vạn tệ được. Nhưng có lẽ vì tôi đồng ý quá nhanh nên Tống Hà lại bắt đầu nghi ngờ hoặc cũng có thể… đơn giản là cô ta không cam lòng. Tóm lại, kể từ ngày hôm đó, Tống Hà bắt đầu tung tin đồn về tôi khắp lớp. Theo lời cô ta kể, tôi đã lấy túi giả làm quà sinh nhật cho cô ta, sau đó còn muốn tống tiền cô ta một vạn tệ. Nghe xong, tôi suýt nữa bật cười. Còn tống tiền cô ta một vạn? Nói như thể cô ta thật sự có khả năng trả nổi vậy.

Mà chuyện khiến tôi bất ngờ hơn là, bạn trai phú nhị đại của Tống Hà vậy mà lại đá cô ta. Hơn nữa, thời điểm chia tay còn vô cùng trùng hợp. Chính xác là hai ngày sau sinh nhật của cô ta. Tôi cũng không biết là vì hôm đó Tống Hà làm mất mặt anh ta trước mặt mọi người, hay đơn giản chỉ là Tần Lý đã chơi chán rồi. Dù sao thì cuộc chia tay ấy cũng đến rất đột ngột. Sau khi níu kéo thất bại, Tống Hà chui trong chăn khóc nức nở suốt mấy ngày liền. Nửa đêm, tôi còn có thể nghe thấy tiếng cô ta vừa khóc vừa gọi điện thoại:

- Tần Lý… em thật sự biết sai rồi mà…Anh đừng như vậy được không?

Đáng tiếc, người bên kia có lẽ đã chặn số từ lâu. Thế rồi chỉ vài ngày sau, đã có người nhìn thấy Tần Lý dẫn hoa khôi của khoa vào khách sạn cao cấp gần trường. Nghe nói chỉ một đêm đã tiêu hết mấy nghìn tệ. Mà trước đây, lúc còn quen Tống Hà, khách sạn Tần Lý dẫn cô ta tới chỉ là loại khách sạn bình dân nổi tiếng trên mạng. Nghĩ lại chiếc túi thương hiệu tầm trung mà Tống Hà từng khoe khoang như báu vật…rồi lại nhìn chiếc LV mới tinh trên tay hoa khôi khoa…Tống Hà lập tức biến thành một trò cười đáng thương trong mắt không ít người.

Nhưng sức hồi phục của cô ta lại mạnh đến đáng kinh ngạc. Chỉ hai tuần sau khi chia tay, Tống Hà đã hoàn toàn lấy lại tinh thần, thậm chí nhìn bộ dạng còn giống như đã tìm được mục tiêu mới. Cô ta bắt đầu thường xuyên qua đêm bên ngoài. Lần này thậm chí còn chẳng thèm nhờ chúng tôi điểm danh giúp nữa. Điều kỳ lạ là, mỗi lần các chị khóa trên đến kiểm tra ký túc xá, giường của Tống Hà đều bị tự động bỏ qua. Giống như… đã có người báo trước với họ vậy. Không chỉ thế điều kiện sinh hoạt của Tống Hà gần đây cũng được nâng cấp thấy rõ. Tuy không còn mua hàng hiệu đắt đỏ như trước, nhưng từ mỹ phẩm, quần áo cho tới đồ dùng hàng ngày đều đổi sang những nhãn hiệu cao cấp hơn.

Mà đúng lúc đó, danh sách học bổng của trường cũng được công bố. Ai cũng cho rằng Cố Như chắc chắn sẽ có tên. Gia đình cô ấy khó khăn, thành tích lại đứng đầu lớp, bình thường tiết kiệm đến mức khiến người ta đau lòng. Nhưng năm nay…suất học bổng vốn thuộc về Cố Như lại biến mất. Người thay thế cô ấy…lại là Tống Hà. Tôi và mấy người trong lớp đều sững sờ. Gia đình Tống Hà tuy không giàu tới mức khoa trương, nhưng tuyệt đối cũng thuộc diện khá giả. Theo lý mà nói, cô ta hoàn toàn không đủ điều kiện nhận học bổng. Rõ ràng chuyện này có vấn đề vì thế, theo lời nhờ vả của Cố Như, tôi cùng cô ấy tới tìm cố vấn học tập. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đơn giản là tới hỏi cho rõ nguyên nhân không ngờ thái độ của cố vấn Lâm lại cứng rắn đến vậy.