Nghe cô ta hỏi vậy, tôi thành thật gật đầu.
- Mặc dù chuyện này không liên quan gì tới tôi…Nhưng nghe cũng khá thú vị đấy.
Tống Hà sững người vài giây. Ngay sau đó, cô ta lập tức lao về phía tôi như muốn đ.á.n.h người. Nhưng tôi có thể để yên cho cô ta được sao? Tôi vốn có thói quen tập thể d.ụ.c. Dù không có cơ bụng sáu múi thật, nhưng sức lực chắc chắn vượt xa kiểu con gái như Tống Hà người chỉ chạy tám trăm mét thôi đã thở không ra hơi. Tôi dễ dàng giữ c.h.ặ.t cô ta lại. Được rồi, quan hệ với bạn cùng phòng giả tạo của chúng tôi… giờ coi như hoàn toàn tan vỡ. Tống Hà vừa tức vừa xấu hổ. Cuối cùng, cô ta nổi giận bỏ ra khỏi ký túc xá. Tôi nghe nói cô ta lại tìm được bạn trai mới. Là một người đàn ông trung niên khoảng hơn ba mươi tuổi. Đương nhiên, bình thường tôi sẽ không tò mò mấy chuyện kiểu này. Nhưng vì những lời Tống Hà nói hôm đó, tôi vẫn để tâm hơn một chút.
Cô ta nói rằng chính tôi viết đơn tố cáo chuyện học bổng. Tôi đâu có rảnh tới mức đó. Nhưng phản ứng hung hăng của Tống Hà lúc ấy lại không giống giả vờ. Nói cách khác…chắc chắn đã có người dùng tên tôi gửi đơn tố cáo lên trường. Vậy người đó là ai? Đáp án thật sự quá rõ ràng, gần như không cần đoán. Đương nhiên, tất cả mới chỉ là suy đoán của tôi. Người đó là Cố Như. Sau chuyện của Tống Hà, tôi từng hỏi riêng Cố Như. Cô ấy rõ ràng hoảng hốt tới mức ánh mắt cũng lộ vẻ chột dạ, nhưng vẫn c.ắ.n c.h.ế.t không chịu thừa nhận. Mà chuyện này lại không có chứng cứ. Tôi cũng lười tiếp tục truy cứu, nên tạm thời cho qua. Trưa thứ Sáu, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của bố.
- Đói chưa?
- Con đói rồi.
- Ra đây, bố dẫn con đi ăn bít tết ở quán gần trường.
Giọng bố tôi hơi gấp gáp.
- Bố đang ở cổng sau trường con.
Tôi vội vàng chạy ra ngoài. Đến lúc nhìn thấy ông, tôi mới hiểu vì sao ông lại thở hổn hển như vậy. Bởi vì…bố tôi tới bằng xe đạp. Ông cực kỳ thích vận động. Mà môn ông yêu thích nhất chính là đạp xe. Tôi vừa đứng cạnh ông vừa gọi một tiếng:
- Bố.
Đúng lúc đó, Tống Hà đi ngang qua. Cô ta hơi bất ngờ. Ánh mắt lướt qua bộ đồ thể thao không nhãn hiệu trên người bố tôi, cuối cùng dừng lại ở chiếc xe đạp bên cạnh. Khóe môi cô ta hiện lên một nụ cười chế giễu rất nhạt. Sau đó cô ta quay người rời đi. Chỉ tiếc là…cô ta không nghe thấy đoạn đối thoại phía sau. Tôi nhìn chiếc xe đạp rồi hỏi:
- Cái xe gì mà còn không có yên sau thế này? Hay để con ngồi lên thanh ngang nhé?
Bố tôi lập tức ghét bỏ xua tay:
- Con nghĩ gì vậy? Xe của bố hơn ba trăm nghìn tệ đó! Con còn định ngồi lên thanh ngang?
“……”
Sau đó hai bố con tôi cãi nhau qua lại ngay trước cổng trường. Tôi chê ông là đồ thần kinh. Ông lại chê tôi không hiểu gì về xe. Cuối cùng, chúng tôi vẫn dắt xe đi tới nhà hàng. Hôm đó…người bố luôn thích cãi nhau với tôi, dắt chiếc xe đạp PG trị giá hai trăm bảy mươi nghìn tệ, dẫn tôi đi ăn phần bít tết năm mươi tám tệ. Ăn xong còn lén than thịt bò bây giờ đắt quá. Tôi biết Tống Hà vẫn luôn ghi hận chuyện học bổng. Cho nên khi cô ta vu oan tôi ăn trộm…tôi thật ra cũng không thấy quá bất ngờ. Một tuần sau khi chuyển khỏi ký túc xá, Tống Hà đột nhiên quay về vào giữa trưa để lấy đồ. Nhưng vừa mở chiếc tủ không khóa ra, cô ta đã lập tức hét lên rằng nước hoa và mỹ phẩm dưỡng da mới mua không lâu trước đó đã biến mất. Thậm chí cô ta còn chẳng buồn vòng vo, trực tiếp lao tới trước mặt tôi chất vấn:
- Doãn Gia, nói thật đi, có phải cậu lấy trộm không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi đưa tay ngoáy tai, giọng đầy mất kiên nhẫn:
- Không.
Nhưng Tống Hà vẫn không chịu bỏ qua. Cô ta nhất quyết bắt tôi mở tủ để kiểm tra. Tôi bắt đầu thấy phiền thật sự, cho nên nhíu mày hỏi:
- Mất loại nào?
Tống Hà hơi ngẩng cằm.
- Nước hoa Dior, mỹ phẩm dưỡng da Estée Lauder, đều là hàng mới nguyên chưa bóc.
Tôi không nói gì. Đối với sinh viên mà nói, giá của những món đó quả thật không rẻ. Nhưng tôi thật sự không hứng thú gì với mỹ phẩm dưỡng da. Chỉ là mẹ tôi cực kỳ thích ép tôi dùng đồ bà mua. Dưới ánh mắt đầy soi mói của Tống Hà, tôi đứng dậy mở tủ quần áo. Bên trong có mấy bộ mỹ phẩm còn nguyên seal chưa dùng: Helena Rubinstein, La Mer… đều là mẹ tôi mua nhét cho tôi nhưng tôi không thích dùng. Nhìn vẻ mặt cứng đờ của Tống Hà, tôi quay đầu hỏi cô ta:
- Mấy bộ này chắc đắt hơn đồ cậu mất nhỉ? Vậy tôi ăn trộm của cậu để làm gì?
Tống Hà nghẹn lời. Nhưng rất nhanh, cô ta lại cười lạnh để che giấu vẻ kinh ngạc trong mắt.
- Ai mà biết được? Có khi có vài người tâm lý méo mó, không nhìn nổi người khác sống tốt thì sao. Ngoài ra…
Cô ta liếc nhìn tủ quần áo của tôi:
- Ai biết được mấy thứ này có phải hàng giả vài chục tệ cậu mua trên mạng không?
Tôi bật cười.
- “Tôi không có thói quen mua hàng giả. Dù sao trước đây người mua Hermes fake tám trăm tệ rồi bị shop online đóng trong túi nilon gửi tới… hình như không phải tôi.
Mặt Tống Hà lập tức đỏ bừng. Cô ta tức đến mức nhất quyết đòi lục vali của tôi để kiểm tra. Tôi từ chối. Tiếng cãi nhau nhanh ch.óng thu hút quản lý ký túc xá tới. Sau khi hiểu rõ tình hình, dì quản lý đề nghị kiểm tra giúp. Tôi đồng ý. Dì quản lý lục cả tủ quần áo của tôi nhưng không tìm thấy gì. Ngay lúc đó, Tống Hà đột nhiên chỉ xuống gầm giường tôi.
- Dì à, cô ta còn có một cái vali luôn khóa nữa! Ai biết bên trong giấu cái gì!
Dì quản lý kéo vali tôi ra rồi đưa cho tôi mở khóa. Nhưng ngay khoảnh khắc vali mở ra…bên trong chỉ có vài bộ quần áo vứt lung tung. Dì quản lý tiện tay lật đống quần áo lên. Kết quả…một chai nước hoa rơi ra, là Dior. Dì quản lý khựng lại vài giây rồi ngẩng đầu nhìn tôi. Ngay sau đó, bà lại lấy thêm một hộp mỹ phẩm từ dưới lớp quần áo lên. Toàn bộ đều là những món Tống Hà vừa nói bị mất. Chỉ trong chớp mắt…tôi từ người vô tội biến thành tên trộm bị bắt quả tang. Tôi chậm rãi hoàn hồn, sau đó quay đầu nhìn sang Cố Như. Chỉ có cô ấy biết mật mã vali của tôi. Có lẽ vì chột dạ…ngay lúc ánh mắt tôi nhìn sang, Cố Như lập tức quay đầu né tránh.
- Cố Như, tại sao?
Rõ ràng người cướp mất học bổng của cô ấy là Tống Hà. Tôi thật sự không hiểu tại sao cô ấy lại bắt tay với Tống Hà để vu oan cho tôi. Nhưng Cố Như chỉ cúi đầu, không nói một lời. Tôi biết rõ mọi chuyện nhưng tôi lại không có chứng cứ. Mà cuộc cãi vã vừa rồi đã thu hút rất nhiều người từ các phòng xung quanh chạy sang xem. Danh tiếng “kẻ trộm” của tôi gần như lập tức bị đóng đinh. Rõ ràng Tống Hà cố tình muốn trả thù tôi. Cho nên đương nhiên cô ta sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Ngay sau đó, cô ta trực tiếp kéo tôi tới văn phòng cố vấn Lâm.