Trong văn phòng Cố vấn Lâm lạnh lùng nhìn tôi. Ánh mắt ông ta lướt qua đống “đồ ăn cắp” đặt trên bàn.
- Gia Gia, trước đây thầy vẫn nghĩ em là học sinh ngoan. Không ngờ em lại làm ra chuyện thế này. Thầy hiểu con gái thích làm đẹp, nhưng cũng không thể vì thế mà lấy trộm đồ của người khác!
Không điều tra, không xác minh, ông ta trực tiếp kết luận tôi có tội, còn yêu cầu tôi viết bản kiểm điểm nhận lỗi ăn cắp. Tôi cười lạnh rồi từ chối ngay. Ông ta nghĩ tôi ngu chắc? Một khi viết kiểm điểm…chuyện tôi “ăn trộm” gần như sẽ bị đóng thành sự thật. Mà trường tôi lại xử lý chuyện trộm cắp cực kỳ nghiêm. Hình phạt nhẹ nhất cũng rất nặng. Cố vấn Lâm ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn tôi.
- Gia Gia, đừng trách thầy không nhắc nhở em. Bây giờ em chủ động nhận sai, viết bản kiểm điểm khi mọi chuyện còn chưa làm lớn, vẫn còn cơ hội cứu vãn. Nếu chuyện này thật sự bị đưa lên cấp khoa…đến lúc đó dù thầy muốn giúp em cũng không giúp nổi.
Nói tới đây, ông ta nhìn tôi đầy thâm ý:
- Nhẹ thì bị kỷ luật. Nặng thì…
Ông ta nheo mắt.
- Có thể bị đuổi học.
Không khí trong văn phòng lập tức trở nên vô cùng nặng nề nhưng tôi lại bật cười.
- Cố vấn Lâm, em không giống Cố Như, không dễ bị dọa như vậy. Nếu thầy có năng lực điều tra thì nhanh ch.óng điều tra trả lại trong sạch cho em. Nếu không điều tra được…hoặc là gọi hiệu trưởng tới, chúng ta nói chuyện trước mặt mọi người. Hoặc là bây giờ em trực tiếp báo cảnh sát.
Cố vấn Lâm tức đến bật cười.
- Gia Gia, đừng trách thầy không nhắc trước. Nếu em thật sự làm lớn chuyện tới hiệu trưởng…thì chuyện này sẽ không còn đơn giản là viết kiểm điểm nữa đâu.
- Ồ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.
- Vậy thì gọi hiệu trưởng đi.
Cố vấn Lâm không nhúc nhích. Tôi nhướn mày, trực tiếp lấy điện thoại ra.
- Thầy không gọi à? Vậy em gọi.
Nói xong, tôi lập tức bấm số. Điện thoại nhanh ch.óng được kết nối.
- Hiệu trưởng Ân ạ? Thầy có thể tới văn phòng cố vấn Lâm một chuyến không? Em bị vu oan ăn trộm, cần thầy giúp điều tra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy. Sau đó kéo ghế ngồi xuống trước bàn làm việc, mỉm cười nhìn cố vấn Lâm đối diện.
- Thầy đoán xem…tại sao em và hiệu trưởng đều họ Ân?
Cố vấn Lâm lập tức cứng người. Bởi vì…hiệu trưởng là bác ruột tôi, là chị gái ruột của bố tôi. Trong văn phòng yên lặng tới mức đáng sợ. Sắc mặt cố vấn Lâm thay đổi liên tục. Ông ta do dự mấy lần, cuối cùng vẫn chủ động bước tới chỗ tôi. Giọng điệu cũng mềm mỏng hơn hẳn lúc trước.
- Gia Gia à…em xem đi, chuyện này thật ra chỉ là hiểu lầm giữa bạn học với nhau thôi. Lúc nãy thầy bảo em viết kiểm điểm cũng chỉ là muốn nhanh ch.óng dàn xếp chuyện này, tránh ảnh hưởng quan hệ trong lớp.
Tôi đáp lại cực kỳ lạnh nhạt:
- Ồ.
Nếu chỉ là hiểu lầm đơn giản…ông ta đã không lo lắng tới mức này. Tôi thậm chí còn nghi ngờ ông ta đang có chuyện gì khác không thể để hiệu trưởng biết. Mà lúc này…tôi vô tình liếc nhìn Tống Hà đứng bên cạnh. Cô ta cũng đang cực kỳ bất an. Ngay khoảnh khắc đó, tôi gần như lập tức đoán ra chuyện gì đang xảy ra. Bác tôi tới rất nhanh. Bà đóng cửa văn phòng lại, đầu tiên nhìn tôi đầy lo lắng, sau đó mới chuyển ánh mắt sang cố vấn Lâm và Tống Hà. Cố vấn Lâm lập tức đứng dậy. Nhưng dì tôi lại đi thẳng tới chiếc bàn trống bên kia rồi ngồi xuống. Ở trường, dì luôn cấm tôi tiết lộ quan hệ giữa hai người. Nhưng hôm nay, vừa nghe tin tôi bị oan ức, bà còn tới nhanh hơn bất kỳ ai. Lúc ngồi xuống ghế, tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng bà thở gấp.
- Nói tôi nghe đã xảy ra chuyện gì.
Dì tôi là kiểu phụ nữ trung niên cực kỳ nghiêm túc. Nhưng nghĩ tới việc bà chính là người tặng tôi cái túi “bao tải” kia…thì tính cách như vậy cũng không có gì lạ. Cố vấn Lâm lấy hết can đảm kể lại toàn bộ câu chuyện “tôi ăn trộm mỹ phẩm của Tống Hà”. Đương nhiên, trong lời kể còn cố tình thêm mắm dặm muối không ít. Nhưng khi dì tôi nghe thấy thứ mà tôi bị vu là “ăn trộm”…bà trực tiếp cười lạnh. Trong tiếng cười còn mang theo vài phần khinh thường. Bà quay sang nhìn tôi.
- Ai biết mật mã vali của con?
- Bạn cùng phòng khác của con.
Dì tôi gật đầu.
- Dẫn dì đi gặp cô ấy.
Sau đó, thân phận hiệu trưởng của dì tôi lập tức phát huy tác dụng. Bà gặp riêng Cố Như. Không ai biết hai người đã nói gì với nhau. Nhưng phụ nữ có thể ngồi lên vị trí hiệu trưởng đại học ở tuổi hơn bốn mươi…đều không phải người đơn giản. Chưa tới mười lăm phút sau. Cố Như đã khai sạch toàn bộ. Cô ấy nói mình bị Tống Hà uy h.i.ế.p cho nên nhân lúc ký túc xá không có ai, cô ấy đã lén bỏ những món đồ Tống Hà đưa từ trước vào vali của tôi để vu oan cho tôi ăn trộm. Tôi đứng trong văn phòng, cả người gần như c.h.ế.t lặng.
- Tại sao?
Tại sao cô ấy lại lựa chọn giúp Tống Hà, người cướp học bổng của mình để vu oan cho tôi? Cố Như khóc tới mức không nói thành tiếng. Lý do cô ấy đưa ra… thật ra đơn giản tới đáng cười. Tống Hà dùng chuyện học bổng và trợ cấp năm sau để uy h.i.ế.p cô ấy. Cô ta nói quan hệ giữa mình và cố vấn Lâm rất đặc biệt. Việc Cố Như có lấy được học bổng hay không… chỉ cần cô ta nói một câu là đủ. Không chỉ vậy, năm nay cô ta đã lấy được học bổng. Năm sau cũng có thể “giúp” Cố Như lấy tiếp. Cố Như nắm lấy tay tôi, khóc nức nở.
- Gia Gia, đừng làm lớn chuyện nữa được không? Nếu chuyện này bị xử phạt nghiêm trọng…tớ sẽ bị kỷ luật mất…Tớ là hy vọng duy nhất của gia đình…Nếu bị đuổi học thì phải làm sao đây…
Cô ấy khóc tới mức cả người run lên. Nói rằng mình chỉ nhất thời hồ đồ. Nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy cô ấy đáng thương chút nào. Nhất thời hồ đồ? Vậy lúc hại tôi…cô ấy có từng nghĩ cho tôi không? Nếu tôi không có dì là hiệu trưởng…Nếu lúc đó tôi bị dọa tới mức không dám báo cảnh sát…Nếu tôi thật sự nghe theo lời dụ dỗ và uy h.i.ế.p của cố vấn Lâm, mơ mơ hồ hồ viết bản kiểm điểm nhận tội…Vậy kết quả của tôi sẽ là gì? Bị xử phạt? Hay thậm chí bị đuổi học vì tội ăn cắp? Ai mà chẳng là hy vọng của gia đình chứ? Tôi còn dám nói mình là hy vọng của cả dòng họ luôn ấy.
Huống hồ…tôi đã cho cô ấy quá nhiều cơ hội rồi. Làm người tốt khó lắm. Mà tôi cũng không muốn làm thánh mẫu. Cho nên tôi gạt tay cô ấy ra sau đó giao toàn bộ mọi chuyện cho phía nhà trường xử lý.Nhưng điều tôi không ngờ là…nhà trường còn cho tôi thêm một “bất ngờ” nữa. Sau khi điều tra sâu hơn, vụ việc này còn kéo theo những chuyện khác. Ví dụ như…mối quan hệ giữa Tống Hà và cố vấn Lâm “quá thân mật”. Sau khi xác minh toàn bộ sự việc, phía trường lập tức xử lý nghiêm. Cố vấn Lâm bị đình chỉ công tác. Tống Hà bị buộc thôi học vì vấn đề đạo đức lối sống, đồng thời còn có hành vi xúi giục người khác vu oan hãm hại. Còn Cố Như cũng bị xử phạt kỷ luật.