Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 166



“Tôi chỉ có một mình, quảng cáo nữa thì làm không xuể đâu.” Mộc Thiêm dĩ nhiên biết đồ nhà mình tốt, nhưng thực tế đồ tốt thì khách hàng có thể ăn ra được. Từ ngày đầu tiên cậu ra bày hàng đến nay, việc kinh doanh ngày càng tốt hơn, hoàn toàn không cần cậu phải quảng bá.

Khách quen nghe xong nghĩ lại thấy cũng đúng, chưa quảng cáo mà ngày nào cũng bao nhiêu người đến xếp hàng, quảng cáo nữa sợ là họ chẳng còn phần mà ăn, liền lập tức đổi giọng: “Ông chủ nói đúng, chúng ta cứ nên khiêm tốn một chút.”

Than củi nhà Mộc Thiêm ít khói, nhưng trong mùa đông khói tỏa ra vẫn khá rõ rệt. Theo làn khói bốc lên từ bếp nướng, mùi thơm nồng nàn của đồ nướng bay ra, báo hiệu đồ nướng sắp ra lò.

Những xiên thịt mỡ màng xèo xèo, đậu hũ khô nướng thơm lừng, nấm nướng đậm đà, bắp nướng vàng óng, món nào trông cũng cực kỳ ngon mắt.

Sau khi nhận được đồ nướng, hai cô gái nóng lòng tuốt hết thịt cừu, thịt ba chỉ lên cơm, trộn vài cái rồi ăn ngay.

“Thơm quá~”

Một miếng cơm trộn thịt nướng vào miệng, ngon đến mức khiến người ta phát điên, sau khi nuốt xuống, cảm giác no bụng do tinh bột mang lại càng khiến người ta thỏa mãn đặc biệt.

“Ông chủ, tôi thấy ngày nào đó anh bán đồ nướng chán rồi, chuyển sang bán cơm trộn thịt nướng chắc chắn cũng rất ổn!”

“Tôi thấy ông chủ có thể trực tiếp nấu một nồi cơm mang ra bán, bỗng nhiên phát hiện đồ nướng với cơm trắng hợp nhau cực kỳ.”

Làm kinh doanh luôn phải tính đến hiệu quả kinh tế, cơm trắng bán chẳng được bao nhiêu tiền, lại còn phải nấu trước, bán xong còn phải rửa nồi, kiếm được đều là tiền từ những việc rắc rối. Mộc Thiêm không muốn tăng thêm khối lượng công việc cho mình, nên đối với lời của khách, cậu chỉ nghe vậy thôi.

Thời gian trôi qua, trời ngày càng tối, nhiệt độ cũng ngày càng lạnh hơn.

Khi Khang Khang đã chạy vào trong xe, đứng trước bếp nướng để sưởi ấm, Mộc Thiêm tranh thủ liếc nhìn thời gian, đoán chừng bác sắp đến nơi nên không lấy đồ nướng cho anh ăn nữa, tránh để anh lại bị cằn nhằn.

Quả nhiên, chưa đầy mười phút sau, bác đã lái xe ba bánh điện tới, từ xa gọi Khang Khang lên xe.

“Đội mũ cẩn thận vào, kẻo gió thổi lạnh tai đấy.” Mộc Thiêm nhắc nhở xong, tiễn mắt nhìn Khang Khang chạy lên xe ba bánh rồi mới thu hồi tầm mắt tiếp tục nướng đồ.

“Ông chủ, đồ nướng nhà anh để qua đêm chắc vẫn ăn được chứ?” Triệu Minh Dịch vừa mới mua một lượt đồ nướng ăn xong, đây là lần thứ hai cậu ta xếp hàng. Nghe ý trong lời nói, rõ ràng là muốn đóng gói để dành ngày mai ăn.

“Tốt nhất là đừng để qua đêm, nếu cậu nhất định muốn để đến mai thì các loại thịt còn tạm được, cà tím, bắp các thứ thì đừng để qua đêm.” Mộc Thiêm sợ cậu ta ăn vào đau bụng, rõ ràng không tán thành việc để đồ nướng qua đêm.

“Không sao đâu, có khi tối nay em thèm miệng lại mang ra ăn đêm luôn, cũng không chắc sẽ để qua đêm đâu.”

Triệu Minh Dịch nói xong liền cúi đầu giải đề, sau đó loáng một cái gọi hai cái móng giò, tiếp đến là sườn cừu, chân gà, sườn nướng, thịt ba chỉ, gân bò, thịt bò xiên, cổ vịt, cánh gà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy cậu ta toàn gọi thịt, Mộc Thiêm cảm thấy đống thịt đó làm đồ ăn đêm chưa chắc cậu ta đã ăn hết được.

Trời lạnh, Triệu Minh Dịch nhận được đồ nướng xong không nán lại lâu, chúc cậu một câu mừng năm mới sớm rồi bắt xe về nhà.

Khi Triệu Minh Dịch về đến nhà đã hơn tám giờ tối, đang định cho đồ nướng vào tủ lạnh thì bị chị gái nhìn thấy.

“Trên tay mày có phải là đồ nướng không?”

Chẳng còn cách nào khác, mùi đồ nướng thực sự quá nồng nàn, dù có bọc qua lớp túi thì chị cậu ta vẫn ngửi thấy, muốn phủ nhận cũng không xong.

“Tiện thể chị cũng đang hơi đói, không cần bỏ tủ lạnh đâu, để chị giải quyết giúp cho.”

“Em để dành mai ăn mà.” Triệu Minh Dịch ôm khư khư túi đồ nướng trong tay nói.

“Mai mày lại mua tiếp, nhà mình đã đến mức phải ăn đồ nướng qua đêm đâu.”

Có lẽ làm chị luôn có sự áp chế tự nhiên đối với em trai, túi đồ nướng trong tay Triệu Minh Dịch cuối cùng vẫn rơi vào tay chị cậu ta.

“Ngày mai người ta nghỉ bán rồi không mua được nữa đâu. Lần trước em bảo mời chị với bố mẹ đi ăn thì mọi người đều chẳng thèm, giờ lại đến cướp đồ nướng của em, thật là chịu luôn!” Triệu Minh Dịch vốn không phải tính cách ăn mảnh, nhưng người nhà cậu ta ai cũng quá bận rộn, lần trước cậu ta bảo mời khách mà chẳng có lấy một ai hưởng ứng.

“Đây chính là quầy đồ nướng lần trước mày nói à? Ngửi cũng thơm đấy chứ.”

Bên ngoài túi đồ nướng có túi giữ nhiệt, cộng thêm việc Triệu Minh Dịch ngồi xe nhà về, trên xe có máy sưởi, lúc này mở túi ra, đồ nướng vẫn còn bốc hơi nóng nhè nhẹ.

Chị gái khen xong liền chọn ra một xiên thịt bò nướng, ăn xong khẽ gật đầu ngay: “Vị ngon đấy, chỉ là bị bí hơi một lúc nên không còn giòn lắm, nếu không chắc sẽ ngon hơn nữa.”

Ban đầu chị cậu ta chỉ định nếm thử cho vui, kết quả phát hiện thực sự rất ngon, thế là cứ thế tiếp tục ăn.

Truyện của -Gió-

“Đồ nướng thì chắc chắn phải ăn lúc vừa mới nướng xong là ngon nhất. Lần trước gọi mọi người thì không ăn, giờ muốn ăn thì phải đợi đến sau Tết.” Triệu Minh Dịch nói xong ngửi mùi thơm lại thấy thèm, đưa tay cầm lấy một xiên chân gà ăn theo.

Tiếp đó, hai chị em một người gặm chân gà, một người ăn cổ vịt nướng, toàn là những món đồ nướng phải nhằn xương, lập tức chẳng ai còn rảnh để nói chuyện nữa mà hoàn toàn chìm đắm trong món ngon.

Cổ vịt nhà Mộc Thiêm nướng khô nhưng không bị bở, dù đóng gói mang về thì kết cấu vẫn rất tốt, c.ắ.n xuống lớp da vẫn còn cảm giác hơi giòn, thịt bên trong có thể xé thành từng sợi, nhai vừa dai vừa thơm, khiến người ta ăn không ngừng được.

Chị gái cảm thấy cổ vịt nướng còn ngon hơn cả món cổ vịt hầm mà cô thường thích ăn, bỗng thấy hơi tiếc vì lần trước em trai đòi mời khách mà mình không đi cùng.

“Hai chị em con trốn ở đây ăn cái gì thế?”