Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 167



Vợ chồng ông Triệu nghe thấy tiếng động dưới phòng khách liền từ trên tầng đi xuống, thấy hai chị em đang ngồi ở bàn ăn, mỗi người cầm một thứ gì đó ăn rất ngon lành.

“Chị cướp đồ nướng của con ăn đấy ạ.”

Triệu Minh Dịch tiện mồm mách lẻo, chị cậu ta liền phản bác ngay: “Rõ ràng là đồ nướng nó ăn không hết nên đóng gói mang về, con đang giúp nó giải quyết thôi.”

“Mẹ đã bảo sao tối nay con không ăn cơm ở nhà, lại chạy ra ngoài ăn đồ nướng, đồ nướng có gì mà ngon?”

Bà Triệu nói xong đi tới bên bàn ăn quan sát, thấy vẻ ngoài món ăn cũng khá ổn, ngửi cũng rất thơm. Bà cầm dẻ sườn cừu nướng lên, vốn định xem kỹ xem nguyên liệu có tươi hay không, kết quả chẳng hiểu sao lại c.ắ.n một miếng.

“Ừm, thịt cừu này được đấy.” Đã c.ắ.n rồi nên bà Triệu dứt khoát ngồi xuống cạnh con gái ăn cùng luôn.

Ăn thêm hai miếng, bà phát hiện không chỉ thịt cừu ngon, mà cả dẻ sườn cừu nướng cũng rất xuất sắc, gia vị rất thơm nhưng lượng rắc vừa vặn, giúp tôn lên vị thịt mà không che lấp hoàn toàn vị tươi nguyên bản của cừu.

“Lần trước mời mọi người đi mà mọi người không đi, giờ biết ngon rồi nhé.” Triệu Minh Dịch thấy chị và mẹ đều khen ngon, trên mặt lộ ra vài phần đắc ý.

“Đây là quầy đồ nướng lần trước con bảo mời cả nhà ăn đấy à?”

Cả nhà đều ăn rồi, ông Triệu thấy mình không ăn thì có vẻ không hòa nhập, vừa nói vừa chọn một xiên trong hộp ăn thử, phát hiện hương vị đúng là rất tuyệt.

“Đúng ạ, nhà anh ấy không chỉ vị ngon mà nguyên liệu còn...” Triệu Minh Dịch đem hết ưu điểm của quầy Thi Mới Nướng ra khen một lượt, để mẹ bớt nghĩ rằng cậu ta ăn uống ngoài đường không vệ sinh.

Bà Triệu khẽ gật đầu: “Nếu thực sự tốt như con nói thì thỉnh thoảng ăn một chút cũng được.”

Trong khi gia đình bốn người họ đang ăn đồ nướng, thì tại cổng trường, xe đồ nướng của Mộc Thiêm tiếp tục bán đến hơn chín giờ. Sau khi bán hết sạch nguyên liệu, cậu bắt đầu dọn hàng.

Trước khi sinh viên nghỉ, giờ này xung quanh vẫn còn khá náo nhiệt, thỉnh thoảng còn có sinh viên đi chơi về. Nhưng khi kỳ nghỉ đông bắt đầu, cổng trường lập tức vắng vẻ hẳn đi, nếu không phải có xe đồ nướng ở đây, e là đã chẳng còn bóng người nào qua lại.

Mộc Thiêm dập tắt than, vệ sinh đơn giản xe rồi lái xe về nhà. Khi xe lăn bánh ra đường lớn, bên ngoài gió thổi rất mạnh, nhưng nghĩ đến việc ngày mai có thể bắt đầu nghỉ Tết, tâm trạng cậu lại rất tốt.

Truyện của -Gió-

“Sao lại cấm đường nữa rồi...”

Đi được nửa đường, thấy phía trước bị chặn lại, Mộc Thiêm có chút cạn lời, cảm thấy xung quanh đây ngày nào không đào rãnh thì cũng là sửa đường. Cằn nhằn xong, cậu dứt khoát quay đầu xe đi đường khác. Đi được vài phút bỗng nghe thấy tiếng ch.ó sủa, cậu theo bản năng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bên ngoài xe là một chú ch.ó đen lớn đang ngồi trên xe điện của chủ, Mộc Thiêm thấy không phải là chú ch.ó Golden nọ thì mới yên tâm, tiếp tục lái xe về hướng nhà. Do đi đường vòng, hiện tại cậu phải đi ngang qua một cây cầu đá.

Dưới ánh đèn đường vàng ấm, chiếc xe màu xanh trắng như được phủ lên một lớp hào quang, rơi vào mắt người đang ngồi bên cầu, trông nó có chút giống như một chiếc xe bước ra từ truyện cổ tích.

Nhưng giây tiếp theo người đó đã nhìn rõ, trên thế giới này làm gì có truyện cổ tích nào, đó rõ ràng là một chiếc xe đồ nướng.

“Ông chủ còn đồ nướng không?”

Mộc Thiêm từ xa đã chú ý đến người ngồi bên cầu, thấy bên cạnh đối phương bày bao nhiêu là vỏ chai rượu liền đoán chừng là tâm trạng không tốt, hoặc gặp phải chuyện gì đó.

Do người bố của mình, Mộc Thiêm vốn không mấy thiện cảm với những người hay uống rượu. Ban đầu cậu không muốn chuốc lấy rắc rối, nhưng khi đối phương đã mở lời gọi, cậu lại có chút do dự.

Trong xe thực tế đã hết sạch nguyên liệu, Mộc Thiêm hoàn toàn có thể không cần đắn đo mà trả lời ngay là không còn gì rồi rời đi. Nhưng bên ngoài xe gió lạnh thấu xương, ngay dưới chân cầu lại là dòng sông, cậu chợt nhớ về cảm giác khó chịu tột cùng khi bản thân từng bị rơi xuống nước năm xưa, lại nghĩ đến việc mình được người tốt bụng cứu sống, cuối cùng cậu thầm lặng yêu cầu hệ thống cung cấp một ít nguyên liệu.

Hệ thống ở một phương diện nào đó vẫn rất dễ nói chuyện, trực tiếp đưa những xiên nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn vào tủ mát.

“Có, anh muốn ăn gì?” Mộc Thiêm dừng xe ngay trước mặt người đàn ông.

“Chỗ tiền này cho anh hết, anh cứ làm theo ý mình đi.”

Người nọ đứng dậy từ dưới đất, móc sạch tiền trong túi ra, thậm chí còn đặt cả điện thoại lên quầy.

Thấy hành động này, Mộc Thiêm thầm cảm thấy may mắn vì mình đã dừng lại, sau đó cậu mở máy tính bảng đưa qua: “Đồ nướng nhà tôi phải giải đề mới được gọi món.”

“Ăn đồ nướng còn phải giải đề à?” Người đàn ông nói xong liền ngồi phịch lại chỗ cũ, dường như cũng chẳng mấy bận tâm đến việc có được ăn đồ nướng hay không.

Mộc Thiêm thở dài trong lòng, sau đó trực tiếp nhóm lửa than trở lại. Giữa mùa đông giá rét, than củi khi được đốt cháy tỏa ra một làn khói nhàn nhạt và mùi thơm thanh khiết đặc trưng.

Khi lửa than đã hồng, cậu lấy nguyên liệu từ tủ mát đặt lên bếp nướng, thuần thục phết dầu và bắt đầu lật mặt. So với lúc bày hàng ở cổng trường đại học Q, hiện tại không có nhiều khách hàng chờ đợi, động tác của cậu rõ ràng trở nên thong dong hơn.

Dưới tác động của nhiệt độ cao, những xiên thịt dần đổi màu, mỡ từ thịt ba chỉ chảy ra xèo xèo, bề mặt đậu hũ khô đã xuất hiện những vết cháy sém nhẹ. Mùi thơm của thịt quyện cùng mùi đậu và khói than bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.

Theo mỗi lần lật mặt nguyên liệu, các loại gia vị như thì là, bột ớt lần lượt được rắc lên. Hương thơm của thịt và gia vị đồ nướng hòa quyện vào nhau tạo nên những tầng hương rõ rệt, đủ sức đ.á.n.h thức mọi cơn thèm ăn trong bụng.

Người đã ăn no nghe thấy mùi này còn khó kìm lòng, huống hồ là một người chưa ăn gì, chỉ nốc đầy một bụng rượu. Người đàn ông vốn đang tựa vào trụ cầu với vẻ mặt sống dở c.h.ế.t dở, không biết từ lúc nào đã ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào những xiên đồ nướng đang tỏa hương trên lò, cổ họng vô thức nuốt nước bọt.