Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 172



[Mùng 6 mới công tác đã là sướng lắm rồi, không như tụi tôi, mùng 3 đã phải lên công ty trình diện, sếp đúng là có bệnh mà.]

[Ông chủ ơi, ngày 16 thực sự rất muộn, mùng 10 đi anh, nếu vừa khai giảng đã được ăn đồ nướng nhà anh, em không dám tưởng tượng mình sẽ là một sinh viên lạc quan đến mức nào đâu!]

[Ông chủ ơi, ngày 16 thực sự rất muộn, mùng 6 đi anh, nếu vừa đi làm đã được ăn đồ nướng nhà anh, tôi không dám tưởng tượng mình sẽ là một nhân viên công sở lạc quan đến mức nào đâu!]

[Ông chủ ơi, ngày 16 thực...]

Quả nhiên, bản chất của con người là máy lặp lại, tiếp theo đó các khách hàng trong nhóm bắt đầu sao chép và dán theo thời gian họ hết kỳ nghỉ.

Mộc Thiêm cảm thấy có được đám khách hàng ham ăn này đúng là phúc khí của mình, một mặt thì mắng công ty khai xuân sớm, mặt khác lại giục cậu dọn hàng sớm hơn.

Tuy nhiên, trước những lời ngon tiếng ngọt của khách hàng, lại còn dẻo miệng nói đã chuẩn bị đặc sản quê hương muốn tặng cậu ngay từ buổi đầu, cuối cùng cậu cũng không trụ vững được mà đồng ý mùng 10 sẽ dọn hàng.

Còn những ngày sớm hơn như mùng 3 hay mùng 6, dù Mộc Thiêm không có nhiệm vụ đi chúc Tết ai, cậu vẫn cảm thấy quá sớm nên không muốn đồng ý.

May mà khách hàng đều biết chừng dừng lại, thuyết phục được cậu bày hàng sớm hơn sáu ngày đã là khá mãn nguyện rồi.

Ngược lại, Mộc Thiêm sau đó có chút hối hận, nghĩ bụng biết thế lúc đầu nên nói là quyết định đợi đến tháng Ba mới dọn hàng, như vậy khi họ khuyên nhủ, cậu có thể lùi bước về ngày 16 tháng Giêng là vừa đẹp.

Mặt trời lặn rồi lại mọc, chớp mắt đã đến ngày Giao thừa, trong khu tập thể vô cùng náo nhiệt, từ sáng sớm các hộ gia đình đã tỏa ra mùi hương nồng nàn.

Dịp Tết đến xuân về, ngay cả gã lười trên tầng nhà Mộc Thiêm và bà mẹ gã cũng hiếm khi không gây gổ, cả khu tập thể đắm chìm trong bầu không khí tết nhất rộn ràng.

Mộc Thiêm cảm nhận sự náo nhiệt này, dù ở nhà một mình cậu cũng không ăn uống qua loa mà bắt đầu bận rộn trong bếp.

Cậu nhớ lại ngày xưa mỗi dịp Đoan Ngọ hay lễ Tết, bà nội đều thích hấp màn thầu, gói bánh bao, nên cậu lấy bột mì ra bắt đầu nhào bột. Nhờ ơn thầy người que từng dạy cậu làm bánh nướng, tay nghề làm món bột của cậu giờ đây cũng rất khá.

“Hình như làm hơi nhiều rồi…”

Mộc Thiêm nhào bột rất khéo, chỉ là không khống chế được lượng, vô tình đã làm ra rất nhiều màn thầu và bánh bao.

Khi cậu vừa hấp xong l.ồ.ng bánh bao và màn thầu đầu tiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, cậu thấy anh cả nhà họ Hồ đối diện đang bưng đồ ăn nói: “Mẹ anh vừa chiên ít thịt viên và thịt heo chiên giòn, bảo anh mang qua cho cậu nếm thử.”

“Cho em gửi lời cảm ơn dì ạ.”

Mộc Thiêm và hàng xóm đối diện quan hệ khá tốt, sau khi nhận lấy đĩa, cậu bảo đối phương đợi một chút. Cậu trút đồ ăn ra đĩa nhà mình rồi xếp một đĩa bánh bao đầy vào để đáp lễ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Bánh bao cậu tự làm à?” Anh cả nhà họ Hồ hỏi xong thấy cậu gật đầu liền cầm ngay một cái ăn thử, phát hiện vỏ mỏng nhân đầy, hình như còn là nhân thịt bò, hương vị chẳng thua kém gì ngoài hàng bán, lập tức khen ngợi: “Ngon thật, tay nghề này của cậu có thể đi mở tiệm ăn sáng được luôn rồi đấy.”

Trước đây Mộc Thiêm chưa từng làm bánh bao, nhân bánh bao là cậu vừa học vừa pha chế theo trên mạng, chỉ có thể nói bản thân cậu có thiên phú, cộng thêm nguyên liệu sử dụng đều là loại tốt nên bánh bao mới ngon như vậy.

Có đồ chiên hàng xóm gửi sang, Mộc Thiêm cảm thấy mình chỉ cần gói thêm ít sủi cảo, tối xào thêm vài món là có thể coi như một bữa cơm tất niên hoàn chỉnh.

Cậu chỉ có một mình nên bữa tối không cần nấu quá sớm. Sau khi ăn bánh bao thay cơm trưa, cậu ngồi trước sofa vừa xem tivi, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn những tấm ảnh khách hàng chia sẻ trong nhóm.

Mãi đến khi Mặt trời bắt đầu lặn, từ các hộ gia đình tỏa ra mùi thơm nồng nàn của gà hầm, cá kho, Mộc Thiêm mới bật hết đèn trong nhà lên, đứng dậy vào bếp bận rộn.

Ngay lúc cậu vừa bưng thức ăn lên bàn, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa. Mộc Thiêm hơi thắc mắc giờ này ai còn qua đây, giây tiếp theo đã nghe thấy giọng nói quen thuộc gọi ngoài cửa:”Em trai ơi!”

Truyện của -Gió-

“Sao anh lại qua đây?”

Mở cửa ra, đúng là Khang Khang, phản ứng đầu tiên trong lòng cậu là lo lắng.

“Em trai ơi ăn sủi cảo!” Khang Khang không biết suy nghĩ trong lòng cậu, bưng bát sủi cảo trong tay đưa tới trước mặt.

Mộc Thiêm nhìn bát sủi cảo, bỗng nhớ lại trước đây khi bà nội còn sống, năm nào Tết đến bà cũng bảo Khang Khang mang sủi cảo, mang thức ăn sang cho cậu. Không ngờ bà nội không còn nữa, anh vẫn còn nhớ rõ điều này.

“Em trai ơi sao thế?” Khang Khang thấy cậu không nói gì, mắt dường như còn hơi đỏ, bèn ghé đầu tới trước mặt cậu quan tâm nhìn.

“Không có gì, anh sang đây có nói với bác chưa?”

Biết Khang Khang tự ý chạy ra ngoài mà không báo cho ai, Mộc Thiêm gọi điện báo cho bác một tiếng rồi không để anh về ngay mà giữ lại ăn cơm. Ăn xong, cậu còn gói thêm bánh bao và sủi cảo tự làm rồi đích thân đưa anh về nhà.

Tiễn Khang Khang về nhà bác xong, Mộc Thiêm thấy trong khu tập thể có không ít trẻ con đang chơi pháo hoa, cậu đứng lại ngắm nhìn một lát mới đi về.

Về đến nhà, cậu bật chương trình Xuân Vãn, vừa ăn trái cây và đồ ăn vặt đã chuẩn bị sẵn vừa xem. Đến mười hai giờ đêm, sau khi phản hồi đồng loạt lời chúc năm mới của khách hàng, Mộc Thiêm đi thẳng vào phòng ngủ.

Đêm Giao thừa của cậu đã trôi qua một cách bình lặng mà không hề tầm thường như thế. Ngày tiếp theo chính là mùng Một Tết.

Trong khi nhà người ta mùng Một Tết phải đi chúc Tết khắp nơi, Mộc Thiêm lại ở lỳ trong nhà vì rảnh rỗi chẳng có việc gì làm. Cậu chỉ lì xì ít tiền và đồ ăn vặt khi hai đứa trẻ lầu trên chạy sang chúc Tết mình.

Tối hôm đó, cậu thậm chí còn vào không gian hệ thống để học một tiết về đồ nướng - nướng khung xương gà.

Mộc Thiêm làm theo lời dạy của thầy người que, đặt khung xương gà đã được tẩm ướp khử tanh và tăng hương thơm lên lửa than. Sau khi nướng sơ cho hai mặt hơi cháy cạnh mới phết dầu, mùi thơm của thịt nhanh ch.óng tỏa ra. Đợi đến khi chín khoảng bảy tám phần, cậu mới rắc thêm đường trắng và phun giấm lên, bề mặt khung xương gà lập tức nhuộm một lớp màu cánh gián.