Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 173



Thực ra lúc đầu khi nghe thầy người que bảo rắc đường trắng và phun giấm trắng lên khung xương gà, Mộc Thiêm cảm thấy hơi kỳ lạ, nghĩ bụng làm vậy liệu có ngon không?

Nhưng khi đường và giấm được lửa than nướng thành màu cánh gián trên khung xương gà, tỏa ra hương vị chua ngọt, cậu thấy diện mạo món ăn có vẻ khá ổn.

Đến khi khung xương gà nướng xong, cậu há miệng c.ắ.n một miếng, phát hiện hương vị thực sự khá kinh ngạc. Ăn vào thấy thơm giòn, hương vị caramen và khói than khiến khung xương gà tỏa ra mùi thơm thịt độc đáo. Vị chua ngọt không quá đậm nhưng lại rất giải ngấy, khiến người ta ăn vào là không dừng lại được.

Sau khi thưởng thức khung xương gà nướng, bằng kinh nghiệm hơn nửa năm bày hàng, Mộc Thiêm tin rằng khách hàng chắc chắn sẽ thích món này.

Những ngày tiếp theo, ban ngày cậu tận hưởng kỳ nghỉ tại nhà, tối đến lại vào không gian hệ thống tiếp tục luyện tập nướng khung xương gà và các món cũ, cuộc sống trôi qua rất đủ đầy.

Tiền là lá gan của con người, lại càng là cái gốc của sự tự tin. Việc có tiền hay không mang lại sự khác biệt rất lớn. Những năm trước Mộc Thiêm cũng đón Tết một mình, nhưng so sánh lại, rõ ràng năm nay cậu cảm thấy thoải mái và vui vẻ hơn hẳn.

Trong khi cậu vẫn đang tận hưởng kỳ nghỉ, các khách quen của quầy đã sớm thèm đồ nướng đến phát điên. Dù ngày Tết ở nhà có mâm cao cỗ đầy, thịt cá ê hề, họ vẫn cứ nhớ nhung cái hương vị đồ nướng kia.

Mùng Ba Tết, tại một quán đồ nướng nọ.

“Ai từng ngắm biển xanh, khó còn gì đáng gọi là nước, trừ mây ở núi Vu Sơn thì chẳng nơi đâu gọi là mây…” Quan Vệ Thanh nhìn xiên thịt cừu vừa c.ắ.n một miếng trên tay, khẽ thở dài.

Bạn học cấp ba của cậu ta đang gặm chân gà rất ngon lành, nghe vậy liền ngẩng đầu hỏi với vẻ hóng hớt: “Thất tình à? Sao ăn đồ nướng mà tự nhiên lại đa sầu đa cảm thế?”

“Không có, chỉ là nhớ quầy đồ nướng ở cổng trường tôi thôi. Ăn đồ nướng nhà đó xong là cảm thấy đồ nướng nhà khác chẳng còn ngon nữa.” Quan Vệ Thanh thấy thực sự không phải do mình kén chọn, mà là xiên thịt cừu trên tay mỡ nhiều hơn nạc, nướng lại không đủ giòn, ăn vào thấy thực sự ngấy.

“Ông có đến mức thế không? Đây là quán đồ nướng chúng ta thích nhất hồi cấp ba đấy. Ông đi học đại học một cái là bắt đầu chê bai à? Tôi nói này Quan Vệ Thanh, sau này ông mà yêu đương chắc chắn sẽ là một gã tra nam có mới nới cũ cho xem.” Cậu bạn nói xong cầm một xiên thịt cừu từ đĩa lên c.ắ.n một miếng: “Chẳng phải vẫn ngon sao, vừa thơm vừa đậm vị.”

“Ông không thấy quá nhiều dầu à? Mà toàn vị gia vị thôi, chẳng nếm ra được vị của thịt cừu gì cả.” Quan Vệ Thanh sợ chủ quán đ.á.n.h mình nên hạ giọng rất thấp.

“Thịt cừu thì phải cho nhiều gia vị mới ngon chứ, nếu không sẽ nồng mùi gây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy bạn học vẫn không hiểu, Quan Vệ Thanh dứt khoát lấy điện thoại ra tìm video cho cậu ta xem.

Bây giờ chỉ cần tìm cụm từ Thi Mới Nướng trên mạng là có thể thấy ngay rất nhiều video liên quan. Cậu ta đặc biệt chọn một video bản “thưởng thức thuần túy” không biết do ai cắt dựng.

Video không có nhạc nền mà l.ồ.ng ghép tiếng lửa than, tiếng mỡ xèo xèo khi nguyên liệu được nướng, cả tiếng bàn chải phết qua nguyên liệu. Tay nghề nướng đồ của Mộc Thiêm cơ bản là ai thấy cũng khen, cả video mang lại cảm giác chân thực như đang có mặt tại đó, khiến người xem nhìn thấy từng loại nguyên liệu dưới tay cậu được nướng thành hình hài đủ sắc hương vị, cuối cùng còn có cảnh đặc tả thành phẩm.

Dù cách một màn hình không nếm được vị, nhưng chỉ nhìn diện mạo hấp dẫn đó dường như cũng ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, khiến người ta thèm chảy nước miếng.

“Đù, ông ở ngoài đó được ăn ngon thế này à!”

Bạn học cũng đâu có mù, tự nhiên nhận ra sự khác biệt giữa đồ nướng trong video và đồ nướng trên bàn. Những thứ khác chưa nói đến, chỉ riêng xiên thịt cừu, không so sánh thì không thấy gì, so sánh rồi mới thấy xiên thịt trên bàn trông cực kỳ ngấy. Không như trong video, xiên thịt cừu có tỷ lệ nạc mỡ hoàn hảo, nướng xong nhìn rất đẹp mắt, gia vị rắc lên cũng không hề bị quá đà.

“Thịt cừu nhà anh ấy mỡ nạc đan xen, vị thịt đậm đà lắm, gia vị không rắc quá dày nhưng thịt cừu căn bản chẳng thấy mùi gây gì cả, tóm lại là cực kỳ ngon.” Quan Vệ Thanh càng nói càng thấy thèm.

Truyện của -Gió-

Cậu bạn nghe miêu tả cũng thấy thèm, không nhịn được nói: “Biết thế hồi đó tôi cũng thi vào Đại học Q cùng ông rồi. Trường tôi không chỉ căng tin chán mà phố ăn vặt gần đó cũng vừa đắt vừa dở, cảm giác chẳng bằng trường cấp ba mình nữa.”

“Căng tin trường tôi ăn cũng được, nhưng ngon nhất quanh trường vẫn phải là đồ nướng. Không chỉ thịt cừu xiên ngon, mà nhà anh ấy còn…”

Quan Vệ Thanh nói về đồ nướng là không dừng lại được, khen từ món móng giò nướng da cháy thịt mềm ngon đến mức không nỡ nhả xương, cho đến món cà tím nướng mềm mướt thấm vị, đến cả vỏ cà tím cũng ngon, khiến cậu bạn cũ nghe mà nuốt nước miếng ừng ực.

“Trường tôi tận sau Tết Nguyên Tiêu mới khai giảng, hay là tôi lên trường ông chơi một chuyến trước, nếm thử món đồ nướng ông nói xem sao.” Cậu bạn cảm thấy trường mình chắc chỉ có mỗi việc được nghỉ lễ dài là đáng khen, còn khoản ăn uống thì đúng là không có gì để khoe.

“Được thôi.” Quan Vệ Thanh gật đầu đồng ý ngay, “Tôi mời ông ăn đồ nướng, nhưng để thì ông phải tự giải đấy.”

“Giải đề? Đề gì cơ?”

“Quầy đồ nướng đó không phải cứ muốn ăn là được đâu, trước khi gọi món phải giải đề, giải đúng mới có đồ nướng để ăn.”

“Thật á? Quầy đồ nướng nào mà lại đặt ra cái quy định quái đản thế, vậy mà các ông cũng chịu được à?”