Anh ta tính toán rất hay, nhưng lại đ.á.n.h giá thấp bản năng của một kẻ ham ăn. Cô bé trực tiếp ngọ nguậy tuột khỏi vòng tay anh ta, cứ thế lạch bạch chạy theo mùi thơm đến tận trước quầy đồ nướng, ngửa cổ lên hỏi lớn: “Có phải thịt nhà chú thơm thế này không ạ!”
Những khách hàng mới bắt đầu xếp hàng ban đầu không để ý đến cái nấm lùn này, đến khi phát hiện ra cô bé thì ai nấy đều bị vẻ đáng yêu làm cho tan chảy. Có một nữ khách hàng còn cúi xuống bảo: “Bé con ơi, có muốn cô bế lên xem không?”
Cô bé vừa nãy còn khóc oa oa trong lòng cậu giờ lại chẳng hề sợ người lạ, trực tiếp dang rộng hai tay để người ta bế mình lên.
“Oa~”
Trong vòng tay của nữ khách hàng, cuối cùng cũng nhìn thấy đống thịt trên bếp nướng, cô bé há hốc miệng kêu lên, cái vẻ mặt cường điệu đó đáng yêu không sao tả xiết.
Mộc Thiêm nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm, cậu vô thức nở nụ cười với cô bé.
“Anh ơi, thịt nhà anh có ngon không ạ?”
Truyện của -Gió-
Trẻ con nói câu này, thường có nghĩa là “em muốn ăn”.
Mộc Thiêm cười gật đầu: “Ngon lắm, em có muốn mua không?”
“Có ạ!” Cô bé gật đầu lia lịa, sau đó rút từ trong túi ra mấy cái bao lì xì: “Em có tiền tiền nè~”
“Phải xếp hàng đã nhé.” Mộc Thiêm mỉm cười nhắc nhở.
“Em biết rồi ạ, cô giáo dạy phải xếp hàng, không được đẩy, không được chen lấn…” Cô bé này cũng khá là lắm lời, nhưng đang nói dở thì có lẽ vì bị mùi đồ nướng xộc vào mũi thơm quá, nước miếng suýt chút nữa là chảy ra.
Người cậu đứng bên cạnh nghe thấy tiếng rít nước miếng không chút tiền đồ của cháu mình, vội vàng lại gần đón lấy bé: “Đi thôi, cậu đưa đi xếp hàng mua đồ nướng ăn.”
Nghe thấy chữ “ăn”, Duyệt Duyệt liền ngả người vào lòng cậu, giơ bao lì xì lên bảo mình muốn ăn thật nhiều thịt.
Người cậu tuyên bố chỉ cần cô bé không khóc, muốn ăn bao nhiêu cũng mua hết.
Hai cậu cháu đến cuối hàng chưa được bao lâu, Duyệt Duyệt đã nhanh ch.óng phát hiện ra gần đó có rất nhiều mèo và cả ch.ó to nữa.
“Mèo nhỏ ơi, bạn cũng muốn ăn thịt hả? Mình có tiền tiền nè, mình có thể mua thịt cho bạn ăn~”
Trẻ con hiếm có ai không thích động vật, phát hiện ra có ch.ó mèo để vuốt ve, Duyệt Duyệt vui mừng khôn xiết, sớm đã quên mất việc mình vừa mới khóc oa oa đòi tìm mẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Meo meo~”
Đa số lũ mèo ở đây đều rất hiền lành và biết quý trọng trẻ nhỏ. Chúng không hề bài xích khi bị cô bé xoa đầu, ngược lại còn chủ động cọ vào bàn tay mềm mại của bé, khiến cô nhóc cười nắc nẻ không thôi.
Đến khi xếp hàng tới lượt, người cậu cầm máy tính bảng lên nghiêm túc giải đề, còn cô bé vẫn đang mải chơi với mèo. Tất nhiên, vì mùi thơm quanh xe là nồng đậm nhất, nên vừa chơi cô bé vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, hỏi bằng giọng sữa: “Thịt xong chưa ạ? Mèo nhỏ muốn ăn thịt rồi!”
“Cậu thấy là con mèo ham ăn là cháu mới đúng đấy.” Người cậu nói xong cuối cùng cũng giải xong đề, sau đó ngồi xổm xuống hỏi cô bé: “Muốn ăn gì nào?”
“Ăn thịt thịt!”
“Ăn thịt nào?”
Thấy cô bé nhìn vào thực đơn món nào cũng muốn ăn, người cậu đành tự tay chọn cho một vài loại thịt phù hợp với trẻ nhỏ, vị thì đều chọn không cay.
Biết là làm cho trẻ con ăn, Mộc Thiêm không chỉ không cho bột ớt mà ngay cả dầu và muối cũng cố gắng giảm bớt, thậm chí mỗi loại nguyên liệu đều không nướng quá cháy.
“Xong rồi nhé.”
Khóe miệng vốn đã bị nước miếng làm ướt không biết bao nhiêu lần, tai cô bé thính vô cùng, nghe thấy thế là đòi cậu bế lên ngay, nhất quyết đòi tự mình đi lấy đồ nướng.
“Cẩn thận kẻo nóng đấy.” Người cậu không còn cách nào khác, đành tay trái bế bé, tay phải đỡ lấy hộp đồ nướng.
Cháu gái tuy rất đáng yêu, nhưng một mình trông trẻ thực sự rất mệt. Mua xong đồ nướng anh ta cũng chưa kịp ăn mà phải ngồi xổm bên cạnh cầm cho cô bé ăn, tránh để bé bị bỏng hoặc bị xiên đ.â.m trúng.
Duyệt Duyệt cầm ngay một xiên thịt cừu nướng, thịt cừu ngoài giòn trong mềm ăn vào thơm không tả nổi. Tỉ lệ nạc mỡ vừa vặn nên nhai không hề bị giắt răng, cô bé ăn ngon đến mức đầu cứ lắc lư liên tục.
Thấy trên mặt bé viết đầy hai chữ “ngon quá”, người cậu cũng thuận tay cầm một xiên lên ăn, lập tức nhận ra thịt này thực sự rất thơm, dù không cho ớt vẫn thấy ngon tuyệt vời.
Đừng thấy Duyệt Duyệt nhỏ mà lầm, trí nhớ của cô bé rất tốt, và chưa bao giờ nói suông. Vừa nãy bảo cho mèo ăn thịt, giờ vừa ăn vừa bắt đầu đút cho chúng luôn, mình ăn hai miếng lại chia cho lũ mèo một miếng.
“Tổ tông ơi, cậu còn chưa ăn đủ đâu!” Người cậu thấy cô bé vừa ăn vừa cho mèo mà vẻ mặt đầy bất lực, nhưng thấy bé vui vẻ như vậy nên rốt cuộc cũng không ngăn cản, chỉ dắt bé đi xếp hàng lần nữa, chuẩn bị mua thêm.
Sở dĩ Duyệt Duyệt bị cậu đưa đi chơi riêng là vì mẹ và dì của bé đang đi làm móng. Vì làm móng mất khá nhiều thời gian, biết cô bé chắc chắn sẽ không ngồi yên được nên họ mới bảo cậu dắt bé ra khu vui chơi trẻ em trong trung tâm thương mại.
Nhưng Duyệt Duyệt chơi ở đó chưa đầy hai mươi phút đã bắt đầu đòi tìm mẹ, người cậu không còn cách nào khác đành bế bé ra ngoài, dỗ dành là đi tìm mẹ nhưng thực chất là đi dạo loanh quanh khắp nơi.