Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 179



Lúc này tại tiệm làm móng, mẹ của Duyệt Duyệt có lẽ vì không yên tâm nên đã gọi video tới, kết quả phát hiện bối cảnh phía sau dường như là ở ngoài trời.

“Hai cậu cháu đang ở đâu đấy?”

“Con gái chị đói rồi, em đưa con bé đi ăn đồ nướng.”

Người cậu nhớ đến việc bị hai chị em họ lừa ra ngoài trông trẻ, đầu tiên liền cho họ xem cảnh tượng cô cháu gái đang ngồi bên cạnh ăn đến mức hai má phồng rộp lên, sau đó lập tức quay ống kính vào đống đồ nướng trên bàn.

Bàn ghế là do anh ta phát hiện ra trong chốc lát chắc chưa đi ngay được nên đã thuê của người ta. Sau khi mua xong đợt đồ nướng thứ hai, anh ta ngồi xuống bắt đầu tận hưởng. Phải nói rằng, so với việc lúc nãy bế cháu gái đi dạo khắp nơi, lại còn phải luôn đề phòng cô bé khóc, thì bây giờ được ngồi ghế, ăn đồ nướng, đúng là không gì thoải mái bằng.

“Quán nào thế? Nhìn ngon mắt quá, làm chị cũng thấy đói bụng theo đây này.”

Mẹ Duyệt Duyệt nhìn vào màn hình, thấy món khung xương gà nướng rắc vừng trắng, móng giò nướng đến mức lớp da bong lên, cùng với cà tím nướng, bắp nướng và xúc xích nướng đầy hấp dẫn, bỗng nhiên cảm thấy bụng đói cồn cào.

“Một quầy đồ nướng ở cổng trường Đại học Q, em nhớ hình như trước đây chị có lướt thấy video về quầy này rồi. Đừng nói nha, đồ nướng nhà này ngon thật sự, nguyên liệu lại cực kỳ tươi. Chị nhìn cái khung xương gà nướng này đi, đến xương cũng được nướng giòn rụm, có thể nhai vụn trực tiếp luôn, thịt thì khỏi phải nói, nướng thơm phức, giòn tan…”

Người cậu vừa xé một miếng khung xương gà nướng vừa ăn vừa khen, làm cho mẹ Duyệt Duyệt và dì ở đầu dây bên kia thèm đến không chịu nổi.

“Cậu mua mang về đây cho bọn chị ăn với.”

Thấy họ quả nhiên đã bị thèm, người cậu nhướng mày: “E là không được rồi, con gái chị không chịu đi.”

Mẹ Duyệt Duyệt không tin, lập tức gọi con gái qua điện thoại: “Bé cưng ơi, mẹ cũng muốn ăn đồ nướng, con với cậu đóng gói đồ nướng mang về đây ăn cùng mẹ được không?”

Duyệt Duyệt nuốt miếng thịt cánh gà nướng da dai thịt mềm trong miệng, ngẩng đầu chớp chớp đôi mắt to tròn nói: “Mẹ ơi, ở đây có mèo nhỏ nè, còn có cả ch.ó to nữa, mẹ với dì tới đây đi…”

Rõ ràng, cô bé đang ăn ngon chơi vui ở đây nên chẳng muốn đi chút nào, ngược lại còn muốn gọi mẹ tới.

“Nhưng một tiếng nữa mẹ mới đi được, bé cưng không nhớ mẹ sao?” Mẹ Duyệt Duyệt vẫn cố dỗ dành con gái mang đồ nướng về cho mình.

“Lúc nãy con nhớ mẹ đến phát khóc luôn, cậu mua thịt thịt cho con ăn rồi. Mẹ tới đây đi, con mua thịt thịt cho mẹ ăn.”

Cô bé rõ ràng đã qua cơn nhớ mẹ, đặc biệt là bây giờ còn thấy mẹ qua video nên nhất quyết không muốn rời khỏi quầy đồ nướng.

Đối với trẻ con mà nói, ở đây có ăn có uống có động vật nhỏ, lại còn rất náo nhiệt, quả thực còn vui hơn cả khu vui chơi, làm sao mà nỡ đi cho được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người cậu cũng thật “xấu tính”, rõ ràng biết họ làm móng còn một tiếng nữa mới xong mà vẫn cố tình ăn trước ống kính cho họ xem, vừa ăn vừa khen nức nở, thổi phồng từng món đồ nướng lên tận trời xanh.

Duyệt Duyệt không hiểu tâm tư nhỏ mọn của cậu mình, vẫn ở bên cạnh phối hợp gật đầu: “Mẹ ơi, cánh gà ngon lắm ạ! Mẹ mau tới ăn đi!”

Truyện của -Gió-

Trong tiệm làm móng không chỉ có mẹ Duyệt Duyệt và dì bị thèm, mà các thợ làm móng và nhân viên khi nghe thấy tiếng động tò mò nhìn sang cũng bị thèm lây qua màn hình.

“Quầy đó có giao hàng không ạ?” Người thợ đang làm móng cho mẹ Duyệt Duyệt không nhịn được hỏi.

Mẹ Duyệt Duyệt lắc đầu: “Không có, đây là quầy đồ nướng rất hot trên mạng ở cổng trường Đại học Q, nghe nói ngày nào cũng có rất đông người xếp hàng. Nhà này không những không giao hàng mà lúc đặt món còn phải giải đề nữa.”

Trước đây khi lướt thấy video, mẹ Duyệt Duyệt đã rất hứng thú với quầy đồ nướng này, chỉ là chưa có thời gian đi, không ngờ em trai lại dẫn con gái đi ăn trước.

Càng nói cô càng thèm, không nhịn được mà giục thợ làm móng nhanh tay lên một chút.

Trong khi các vị khách làm móng ở đây đều muốn nhanh ch.óng xong để đi ăn đồ nướng, thì tại quầy đồ nướng, Mộc Thiêm vừa mới đặt thêm nguyên liệu lên bếp nướng đã thấy Khang Khang hằm hằm chạy về.

“Sao thế Khang Khang?”

“Anh không thèm chơi với Đậu Đậu nữa!”

Mộc Thiêm hỏi nguyên nhân, thấy anh nói không ra ngô ra khoai, chỉ hậm hực lặp đi lặp lại câu không chơi với Đậu Đậu nữa, cậu thấy hơi buồn cười liền lấy một cái khung xương gà nướng từ trên bếp đưa qua.

Khung xương gà nướng vừa ra lò bốc khói nghi ngút, trên bề mặt ngoài gia vị còn điểm xuyết vừng trắng, trông cực kỳ ngon mắt. Khang Khang nhận lấy khung xương gà, ngay lập tức quên sạch chuyện đang bực mình, cúi đầu thổi phù phù rồi c.ắ.n một miếng lớn. Lớp da khung xương gà được nướng cháy cạnh nhưng không bị khét, đường trắng và giấm rắc ở giữa không chỉ giúp thịt gà thêm tươi ngon mà còn làm cho hương vị thêm phần đậm đà, đa tầng.

Cả cái khung xương gà tỏa ra mùi thơm hấp dẫn từ trong ra ngoài, không chỉ thịt gà ăn rất đậm đà mà ngay cả xương cũng thơm giòn vô cùng, nhất là phần sụn, c.ắ.n cùng với thịt vào miệng thì thực sự là tuyệt phẩm.

Khang Khang đứng ngay cạnh xe gặm khung xương gà nướng. Những khách hàng đang xếp hàng thấy anh ăn ngon lành như vậy thì chỉ hận không thể mua được ngay, mỗi khi giải đề lại muốn gõ vào cái đầu ngốc nghếch của mình để giải cho nhanh hơn.

Nếu họ muốn não giải đề nhanh hơn, thì Khang Khang vì đồ nướng quá ngon mà chỉ hận không thể để miệng mình ăn nhanh hơn. Nhưng miệng anh cũng chỉ có bấy nhiêu, cuối cùng gặm nửa ngày mới hết cái khung xương gà.

Mộc Thiêm vốn tưởng anh ăn xong cái khung xương gà là sẽ hết giận, không ngờ đến khi bác cả tới đón, anh vẫn còn dỗi, thậm chí không chịu theo bác về nhà.

Bác cả không biết Khang Khang tự dưng dỗi chuyện gì, định kéo anh về trực tiếp, nhưng có lẽ vì lỡ tay dùng sức hơi mạnh làm Khang Khang thấy đau tay, thế là cơn giận của anh lập tức bùng nổ to hơn.

Một số người mắc hội chứng Down tính tình sẽ đặc biệt nóng nảy, thậm chí còn ra tay với người thân, nhưng Khang Khang được bà nội dạy dỗ rất tốt, từ nhỏ đến lớn tính tình đều khá ổn, hầu như rất ít khi nổi cáu. Thế nhưng một khi thực sự tức giận thì tính khí cũng khá bướng bỉnh.

“Anh ấy vừa mới xảy ra mâu thuẫn với bạn, có lẽ đang không vui, tối nay cứ để anh ấy ở chỗ cháu đi.” Mộc Thiêm vội vàng nói.