Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 181



“Cái gì? Không còn khung xương gà nướng nữa á? Ông chủ sao anh không chuẩn bị nhiều thêm một chút?”

Mộc Thiêm vẻ mặt đầy bất lực, phân trần rằng mình đã chuẩn bị rất nhiều rồi.

Những vị khách chưa ăn được khung xương gà liên tục hối thúc cậu ngày mai phải chuẩn bị nhiều hơn, giờ thì đành phải ăn tạm các loại đồ nướng khác. May mà đã lâu không được ăn đồ nhà cậu, nên các món nướng khác đối với khách hàng vẫn có sức hấp dẫn cực lớn, rất nhiều người vừa nhận được đồ nướng đã không nhịn nổi mà ăn ngay lập tức.

“Vẫn là bắp nhà ông chủ ngon nhất. Đợt Tết tôi có ăn bắp ở một quán kia, họ chẳng để cả bắp đâu, ăn vào còn có mùi không tươi, tôi nghi lắm là họ cắt bỏ phần hỏng rồi bán tiếp.” Một tín đồ của bắp nướng vừa gặm bắp ngô nướng thanh ngọt vừa cảm thán, thậm chí đến cả phần lõi ngô non ở đầu bắp cũng không nhịn được mà gặm vài cái.

Cô vừa dứt lời, Mộc Thiêm còn đang mải lật đồ nướng trên bếp thì một vị khách đứng bên cạnh đã tiếp lời: “Chuyện thường ấy mà, trước đây tôi từng làm thêm ở quán lẩu cay, bắp thường bắt đầu hỏng từ phần đầu, quán đều cắt phần hỏng đi rồi bán tiếp. Loại bắp ngô có đầu có đuôi, trông hạt lại căng đầy như nhà ông chủ đây mới là bắp tươi vừa bóc vỏ, ăn vào vị tất nhiên là ngon rồi.”

“Học được một chiêu rồi, sau này cứ ngô không nguyên bắp là tuyệt đối không mua.”

“Nguyên bắp cũng phải chú ý đấy. Lần trước tôi mua một bắp ngô luộc bên đường, trông thì rõ là nguyên vẹn, nhưng c.ắ.n một miếng thì ôi thôi, chán không tả nổi, chẳng biết là ngô ế luộc lại từ bao nhiêu ngày rồi.”

Các vị khách thảo luận từ bắp nướng sang cà tím nướng, rồi lại nói đến sườn nướng, móng giò nướng nhà Mộc Thiêm, cuối cùng đưa ra kết luận: Sau này muốn ăn đồ nướng thì cứ phải đến nhà cậu, độ tươi ngon của nguyên liệu nhà cậu thì các quán khác hoàn toàn không theo kịp.

Những vị khách đến sau tám giờ tối đã không còn số thứ tự để lấy, Mộc Thiêm bảo họ ngày mai quay lại, nhưng có người vẫn không cam tâm, cứ nhất quyết đứng đợi, nói là lỡ đâu có ai mua ít thì biết đâu mình lại vét máng được chút gì đó.

Nếu là trước Tết thì đúng là sẽ có tình trạng này. Quầy đồ nướng phát thẻ theo định mức mỗi thẻ là mười phần, nhưng có khách chỉ mua năm sáu phần, cuối cùng sẽ dư lại nguyên liệu cho những khách đến muộn nhưng gặp may. Tuy nhiên hôm nay, ai nấy đều là sau một thời gian dài mới được ăn lại, về cơ bản khách nào cũng thấy mười phần là không đủ, làm sao có chuyện gọi ít đi được.

Quả nhiên, đến khi Mộc Thiêm dọn hàng thì ngay cả châu chấu nướng cũng bán sạch, những vị khách đợi vét máng hoàn toàn hết hy vọng.

“Ngày mai quay lại nhé.” Mộc Thiêm hơi ngại ngùng, nhưng lúc nãy cậu đã khuyên rồi, giờ chỉ đành bảo họ mai tới.

“Ông chủ, anh nướng giúp em mấy con nhộng tằm được không?” Chàng trai vừa lên tiếng tên là Đài Đại Lực, sinh viên trường Đại học Q. Vì chuyến tàu hơi muộn nên hơn tám giờ cậu ta mới về tới trường, thành ra không kịp lấy số. Trước khi trở lại trường, cậu ta nhớ ra quầy đồ nướng có bán châu chấu nên tiện tay mang theo một ít nhộng tằm từ nhà đi định tặng cho Mộc Thiêm, lúc này liền lôi ra, muốn nhân tiện ăn chực vài con được nướng chín.

Truyện của -Gió-

“Nhộng tằm cũng khá đắt đấy chứ? Tôi có thể nướng giúp cậu một ít, không cần tặng tôi đâu.” Mộc Thiêm nghe cậu ta định tặng nhộng tằm cho mình liền trực tiếp từ chối.

Đài Đại Lực: “Nhà cậu em bán cái này mà, Tết tặng nhà em bao nhiêu ăn không hết, em đặc biệt mang tới cho anh nếm thử đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mộc Thiêm đến cả châu chấu nướng nhà mình còn chẳng muốn ăn, nên với nhộng tằm cũng không có hứng thú, nghe vậy vẫn bảo cậu ta cứ giữ lấy mà ăn dần.

“Ông chủ đừng khách sáo, anh cứ nếm thử đi, ngon lắm, nếu thực sự không thích ăn thì anh có thể mang ra bán mà.”

Mộc Thiêm nhân lúc than hồng chưa tắt, tiện tay xiên vài xiên nhộng đặt lên lò. Trước đây cậu chưa từng nướng nhộng tằm, nhưng cảm thấy chắc cũng tương tự như nướng châu chấu, nên nướng theo cách đó.

Dưới sức nóng của than hồng, nhộng tằm dần chuyển sang màu vàng kim, sau khi phết dầu bề mặt còn bóng loáng, trông hấp dẫn hơn hẳn lúc mới đặt lên lò. Khi nướng đủ thời gian, bề mặt nhộng tằm như được khoác lên một lớp giáp vàng mỏng manh, nhìn thôi đã thấy nó giòn rụm đến mức nào.

Đồng thời, mùi thơm đặc trưng của protein khi được nướng chín hòa quyện cùng mùi khói than và gia vị tỏa ra, ngửi cũng khá mời gọi.

Đài Đại Lực vô thức nuốt nước miếng, cảm thấy so với món nhộng tằm xào khô ở nhà làm, nhộng tằm ông chủ nướng đúng là khiến người ta thèm nhỏ dãi.

“Oa, ông chủ vẫn chưa dọn hàng ạ?”

Có vài sinh viên khác bị mùi thơm thu hút chạy lại xếp hàng.

“Dọn hàng rồi, đây là nhộng tằm cậu ấy tự mang tới, tôi nướng hộ thôi.”

“Nhộng tằm nướng á? Cái này có ngon không nhỉ?”

Vì thấy nhộng tằm đã sắp nướng chín nên mấy sinh viên cảm thấy trông nó có vẻ không đáng sợ cho lắm.

“Nhộng tằm nướng ngon lắm, lại nhiều đạm và dinh dưỡng, có muốn nếm thử không?” Đài Đại Lực rất nhiệt tình.

Rất nhanh sau đó Mộc Thiêm đã nướng xong, định đưa hết cho cậu ta nhưng cậu ta nhất quyết bắt Mộc Thiêm phải nếm thử.

Thật khó từ chối tấm chân tình, Mộc Thiêm thử ăn một miếng, vị thực sự không tệ. Lớp vỏ bên ngoài khi c.ắ.n phát ra tiếng “răng rắc” giòn tan, vì cậu cố ý nướng hơi cháy cạnh một chút nên bên trong không có cảm giác bị b.ắ.n nước mà là sự tươi mềm pha lẫn chút dai giòn.

Bản thân nhộng tằm có một vị tươi ngọt đậm đà, vị tươi đặc trưng này hòa cùng hương khói và gia vị tạo nên một phong vị rất độc đáo.

Nhộng tằm nướng không hề khó ăn, thậm chí có thể khen một câu là ngon, nhưng Mộc Thiêm vẫn không hợp gu lắm, liền gọi Khang Khang lại và đưa phần nhộng tằm còn lại cho anh ăn.