“Khang Khang, ngon không?” Đài Đại Lực cũng đang ăn rất ngon lành, vừa ăn vừa hỏi Khang Khang.
“Ngon.”
Mấy sinh viên đứng xem bên cạnh mãi đến khi thấy Khang Khang bảo ngon mới dám nếm thử. Họ phát hiện ra rằng, ngoại trừ việc cần chút dũng khí để nuốt xuống khi biết nguyên liệu là nhộng tằm, thì hương vị thực sự rất tuyệt, thậm chí ăn vào còn có chút gây nghiện.
Đồ ăn cao đạm không nên ăn quá nhiều một lúc, dưới sự nhắc nhở của Đài Đại Lực, mọi người đều chỉ ăn thử cho biết vị.
Về phần số nhộng tằm còn lại trong túi, Đài Đại Lực kiên quyết không cầm về, nói là tặng cho Mộc Thiêm.
“Vậy ngày mai tôi nướng rồi mời mọi người ăn nhé?” Mộc Thiêm cảm thấy đem đồ người khác tặng đi bán lấy tiền thì không hay lắm, nhưng để cậu tự giữ lại ăn, tính ra mỗi ngày chỉ ăn được ba năm con, thì không biết đến bao giờ mới hết.
Truyện của -Gió-
“Được chứ, tặng cho anh thì là của anh rồi, ông chủ cứ tự mình quyết định.”
Mộc Thiêm hỏi kỹ tên của cậu bạn, cuối cùng cũng có thể dọn hàng về nhà.
Sau khi làm hòa với Đậu Đậu, tâm trạng Khang Khang rất tốt, suốt dọc đường ngồi xe về nhà đều mỉm cười. Tất nhiên, anh vui còn vì tối nay được về nhà với Mộc Thiêm, đến khi vào khu tập thể vẫn còn lộ rõ vẻ phấn khích.
Trước đây Khang Khang từng ở nhà cậu rồi, phòng ốc đều có sẵn nên không có gì phiền hà, chỉ là về đến nhà anh không muốn đi rửa mặt đi ngủ ngay mà còn muốn xem tivi.
Mộc Thiêm nghĩ đến việc anh đã theo mình đi bán hàng từ chiều đến tận hơn chín giờ tối, suốt quãng thời gian đó chưa được xem tivi, nên cậu vặn nhỏ âm thanh rồi bảo: “Chỉ được xem một lát thôi nhé, đến mười giờ rưỡi là phải đi ngủ.”
“Ừm.”
Nhà có thêm người, tối nay Mộc Thiêm không vào không gian hệ thống. Đến giờ cậu liền giục Khang Khang đi ngủ, sau khi ổn định cho anh xong cậu mới đi ngủ sớm.
Chưa đến mười một giờ, đèn nhà cậu đã tắt hết, cả căn nhà chìm vào bóng tối. Nhưng đối với một số cú đêm mà nói, giờ này vẫn còn sớm chán, cuộc sống về đêm mới chỉ bắt đầu.
Trước đó có một cô gái suốt kỳ nghỉ Tết ngày nào cũng cắt ghép video “Tôi muốn ăn đồ nướng”, vô tình đã tích lũy được không ít fan, sau đó cô đổi luôn tên tài khoản thành “Tôi muốn ăn đồ nướng”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hôm nay tài khoản của cô cập nhật video mới. Ban đầu các fan còn muốn xem cô lại bày ra chiêu trò “gào thét” gì nữa, kết quả không ngờ bị một loạt ảnh cận cảnh các loại đồ nướng đập thẳng vào mắt. Nhìn lại tiêu đề, nó đã đổi từ “Tôi muốn ăn đồ nướng” thành “Cuối cùng cũng được ăn đồ nướng rồi”.
Nhạc nền video rất vui tươi, toàn bộ video ngoài các ảnh đồ nướng còn có tiếng pháo nổ và hiệu ứng pháo hoa, thể hiện hoàn hảo tâm trạng vui sướng của tác giả sau khi được ăn đồ nướng, nhưng các fan xem xong chỉ thấy ồn ào.
Lúc trước khi tác giả không được ăn mà thèm đến phát điên, các fan còn ở dưới bình luận hô hào “Cho cô ấy ăn đi”, “Xem đứa trẻ thèm đến mức nào kìa”. Nhưng hôm nay cô thực sự được ăn rồi, ngoại trừ một vài fan mừng cho cô, đa số fan đều lật mặt ngay tại chỗ.
[Tôi còn đang muốn xem cô ấy định cắt ghép video kiểu gì tiếp theo, sao lại được ăn nhanh thế!]
[Tiếng nhạc làm ồn tai tôi quá, hiệu ứng pháo hoa làm ch.ói mắt tôi quá, đáng ghét nhất là ảnh cận cảnh đồ nướng làm nước miếng tôi chảy ròng ròng.]
[Biết thế cô ấy được ăn thật rồi thì hôm nay tôi chẳng thèm xem, á á á! Nửa đêm nửa hôm, thèm c.h.ế.t tôi mất thôi!]
[Thành phố Q đúng không? Đợi đấy, dịp Quốc tế Lao động nhất định tôi phải đi một chuyến!]
[Cho tôi một suất với, tôi cũng muốn đi, cái khung xương gà nướng trong video đúng là gu của tôi, tôi phải đến thành phố Q ăn khung xương gà!]
[Giờ thì hay rồi, cô ấy được ăn rồi, đến lượt mọi người không vui.]
[Có độc à, sao tối nay tôi toàn lướt phải video liên quan đến đồ nướng thế này, mà mấy cái đều là cùng một loại khung xương gà.]
[Tôi biết tại sao, vì quầy Thi Mới Nướng hôm nay bày hàng lại, rất nhiều người đăng video, bạn chỉ cần xem một cái là thuật toán sẽ đẩy tới liên tục.]
Thuật toán đúng là rất “xấu tính”, những người quay video cũng rất “xấu tính”. Đêm nay không biết bao nhiêu người bị món khung xương gà nướng và đồ nướng nhà Mộc Thiêm làm cho thèm đến mất ngủ, hoặc là chọn cách nhẫn nhịn, hoặc là trực tiếp đặt đồ giao tận nơi. Cùng lúc đó, rất nhiều cư dân mạng ngoại tỉnh đã thêm thành phố Q vào danh sách kế hoạch, quyết định dịp Quốc tế Lao động này nếu có thời gian nhất định phải đi một chuyến.
Có người còn đang đợi đến Quốc tế Lao động, nhưng một số sinh viên có khả năng hành động cao thì không muốn đợi chút nào. Họ đã lên kế hoạch nhân lúc mới khai giảng chương trình học chưa căng thẳng, làm một chuyến “du lịch hành xác” 24 giờ tới thành phố Q.
Quầy của Mộc Thiêm bắt đầu mở cửa từ bốn giờ chiều, đối với sinh viên tỉnh khác, lịch trình này khá thoải mái. Chỉ cần đến thành phố Q trước buổi chiều, ăn xong đồ nướng thậm chí có thể không cần thuê khách sạn mà bắt xe về ngay. Tất nhiên, nếu thời gian cho phép thì cũng không đến mức phải vội vã như vậy.
Mộc Thiêm vẫn chưa biết có một nhóm sinh viên cực kỳ quyết tâm đang lên kế hoạch bắt xe đến thành phố Q ăn đồ nướng. Sáng dậy, cậu theo thói quen vệ sinh cá nhân rồi vào bếp làm bữa sáng. Làm được một nửa mới nhớ ra Khang Khang tối qua ở nhà mình, thế là làm thêm một phần nữa, xong xuôi mới đi gọi anh dậy ăn cơm.