“Em trai nấu mì, ngon thật đấy!”
Sáng sớm lúc mới ngủ dậy Mộc Thiêm chưa nhớ ngay ra anh ở nhà, đến khi nhớ ra thì cũng chỉ kịp đổi món mì trứng đang làm dở thành mì thịt sợi rau xanh, sau đó chiên thêm hai quả trứng ốp lên trên.
Tiết trời sau Tết vẫn còn hơi lạnh, bữa sáng có một bát mì nước nóng hổi thực sự rất tuyệt, nhất là khi cậu nấu mì khá cầu kỳ: thịt sợi xào rất mềm, rau xanh giòn ngọt, kết hợp với quả trứng chiên vàng sém cạnh, hương vị đúng là không gì sánh bằng.
Ăn sáng xong không lâu, khi nguyên liệu được giao tới, hai người bắt đầu bận rộn. Khang Khang thích giúp đỡ cậu, hơn nữa bây giờ anh ngày càng biết nhiều việc, cứ như một cái đuôi nhỏ chạy đôn chạy đáo quanh cậu.
Lúc họ đang chuyển nguyên liệu đã sơ chế vào tủ mát của xe đồ nướng, gã lười ở tầng trên vừa vặn đi xuống. Gã lườm nguýt sau lưng Mộc Thiêm một cái, không ngờ lại bị Khang Khang nhìn thấy, anh liền trợn to mắt lườm ngược lại.
Truyện của -Gió-
Gã lười nhớ lại lần trước bị anh đ.á.n.h khá đau, lập tức thu hồi ánh mắt, thậm chí còn mách lẻo với Mộc Thiêm: “Mộc Thiêm, cậu quản cậu ta đi, cậu ta lườm tôi kìa.”
“Mắt anh ấy vốn to, lườm anh chỗ nào chứ.” Mộc Thiêm nghe thấy tiếng gã nhưng cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Gã lười tức giận âm thầm nghiến răng, nhưng nhận ra hai người này một người gã nói không lại, một người gã đ.á.n.h không xong, nên cũng chẳng làm gì được, đành hậm hực bỏ đi.
Ngay khi định đi xa vài bước, gã chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nói: “Đúng rồi, có chuyện này cậu biết chưa?”
Gã còn định ra vẻ bí hiểm, nhưng Mộc Thiêm hoàn toàn không tiếp lời, gã đành phải nói tiếp: “Nhà ở tòa đối diện cũng bắt đầu học theo cậu bày hàng bán đồ nướng rồi đó, cậu cẩn thận kẻo người ta cướp hết khách đi.”
Gã lười nói xong, thấy Mộc Thiêm không phản ứng gì, cho rằng cậu chắc chắn đang giả vờ, liền đắc chí đi tiếp.
Mộc Thiêm nghe thấy tiếng cười hả hê của gã, chỉ thấy tên này quả nhiên có vấn đề. Đồ nướng đâu phải nghề độc quyền của nhà cậu, người khác muốn bán thì liên quan gì đến cậu? Còn việc cướp khách? Ngay cả khi trong khu tập thể không có ai bán đồ nướng thì thành phố Q cũng chẳng thiếu gì sạp đồ nướng hay quán đồ nướng, cậu không cướp khách của người khác thì thôi.
Nếu nói lúc mới bắt đầu bày hàng cậu còn có chút tâm lý bất an, thì bây giờ, những nhóm chat đồ nướng liên tục đầy thành viên và dòng người xếp hàng mỗi ngày đã khiến cậu trở nên tự tin. Cậu biết chỉ cần tay nghề không thụt lùi, nguyên liệu không thay đổi, thì tuyệt đối không lo thiếu khách.
Đến giờ chiều, cậu dắt Khang Khang ra ngoài. Trên đường đi đã có người nhận ra xe của cậu và đi theo một mạch đến cổng trường Đại học Q.
Mộc Thiêm vốn tưởng mấy vị khách đi theo mình suốt quãng đường là những người đến sớm nhất, không ngờ xe còn chưa dừng hẳn, lập tức có năm sáu người trẻ tuổi đeo ba lô lao thẳng về phía xe của cậu.
“Các bạn định dàn cảnh đụng xe ăn vạ đấy à?” Mộc Thiêm thấy động tác của họ mạnh bạo quá, liền mỉm cười trêu một câu.
Một cô gái trong nhóm tiếp lời: “Đúng ạ, chúng em tới ăn vạ đây, mau giao hết đồ nướng ngon nhất của nhà anh ra đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô vừa dứt lời, một chàng trai mặc áo khoác trắng đứng cạnh lên tiếng: “Ông chủ, chúng em đi xe từ tỉnh bên cạnh sang đây để ăn đồ nướng nhà anh đó, có được miễn giải đề không ạ?”
“Các bạn là sinh viên à?” Mộc Thiêm ngày nào cũng tiếp xúc với sinh viên trường Q nên dễ dàng nhận ra khí chất chưa bước chân vào xã hội trên người những bạn trẻ này.
“Vâng ạ, nể tình chúng em đã ngồi xe tám tiếng đồng hồ, anh cho miễn giải đề được không?”
Có thể thấy, sau khi khó khăn lắm mới kết thúc quãng thời gian giải đề khổ cực thời cấp ba, mấy bạn sinh viên này hễ không phải làm bài tập là sẽ không muốn làm. Thực ra đâu chỉ có họ, đám sinh viên trường Q hồi đầu cũng đủ mọi cách xin Mộc Thiêm miễn giải đề, thậm chí còn đòi nợ đề, về sau thấy mình giải đề thì đầy người khác sẵn sàng giải, lúc đó mới chịu thôi.
“Sinh viên tỉnh khác muốn đặt món thì phải giải gấp đôi đề nhé.” Mộc Thiêm vừa bắt đầu nhóm than vừa nghiêm túc đùa giỡn với họ.
Khang Khang ở bên cạnh không có việc gì làm, nghe thấy cậu nói giải đề liền cầm chiếc máy tính bảng phía trước đưa tới trước mặt mấy bạn sinh viên.
Cô gái đứng đối diện để ý đến ngoại hình khác với người bình thường của anh, nhưng không nhìn lâu, chỉ mỉm cười đưa tay nhận lấy: “Cảm ơn nhé.”
Khi Khang Khang lắc đầu bảo không có gì, bạn nam bên cạnh nhìn Mộc Thiêm hỏi: “Không thể nào, ông chủ anh nói thật đấy à?”
“Đùa thôi, chỉ cần giải một đề là được.” Mộc Thiêm nói xong nhớ tới số nhộng tằm mang theo, bổ sung thêm: “Nhưng các bạn đến rất đúng lúc, hôm qua có một sinh viên tên Đài Đại Lực tặng ít nhộng tằm nướng để chia sẻ với mọi người, các bạn có thể nếm thử.”
“Miễn phí ạ?”
Nhộng tằm nướng nghe có vẻ không phải món mà ai cũng dễ dàng chấp nhận, nhưng nghe thấy miễn phí, mấy sinh viên lập tức gật đầu lia lịa bảo muốn ăn.
“Đề hơi khó nha, ông chủ, giờ thì em tin tay nghề của anh thực sự giỏi rồi, nếu không sao dám ra đề khó thế này để làm khó khách hàng chứ!”
Mấy sinh viên tỉnh khác than vãn xong, nhưng đã ngửi thấy mùi thơm bay ra từ bếp nướng nên liền nhanh tay đặt món.
Đến khi cuối cùng cũng đặt xong và nhận được đồ nướng, đầu tiên họ bị mùi thơm làm cho thèm thuồng, sau đó bị diện mạo món ăn lôi cuốn, và cuối cùng là bị hương vị làm cho kinh ngạc. Trong phút chốc, họ cảm thấy việc ngồi xe tám tiếng đến đây ăn bữa đồ nướng này chẳng thiệt chút nào, ngược lại còn cực kỳ xứng đáng.
“Ngon quá đi mất!”
“Mấy người bảo chúng mình chạy xa thế này để đi ăn đồ nướng là ngớ ngẩn, giờ tôi thấy họ mới là kẻ ngốc vì đã bỏ lỡ món ngon thế này!”
Xiên thịt ngoài giòn trong mềm, cá nướng và tôm nướng tươi ngon đậm đà, hàu nướng béo mầm, cùng với món khung xương gà nướng mới ra hôm qua, đúng là món nào cũng ngon đến tận tâm can.