Sau khi Khang Khang theo bác cả về nhà, Mộc Thiêm vẫn đang mải miết với các xiên nướng, nhưng khi cậu ngẩng đầu nhìn hàng dài trước mặt, bỗng thấy xây xẩm mặt mày.
Nướng không xuể, thực sự nướng không xuể...
Dù bình thường khách nhà cậu cũng rất đông, nhưng thường là rải rác kéo đến, hoàn toàn không giống như bây giờ tất cả đều vây kín trước quầy, nhìn thôi đã thấy áp lực. Hơn nữa so với khách quen, du khách rõ ràng phấn khích hơn nhiều, họ không chỉ ăn đồ nướng mà còn đủ kiểu chụp ảnh check-in, thậm chí có người còn liên tục hối thúc.
Mộc Thiêm sau vài tiếng đồng hồ, không chỉ nướng đồ đến mỏi nhừ mà nói cũng đến hụt cả hơi.
Vẫn là khách quen biết thương người. Một vị khách quen sau khi đặt món xong chú ý thấy vẻ mặt có chút “mệt mỏi đến mức chẳng muốn yêu đời nữa” của cậu, liền mở lời quan tâm: “Ông chủ vất vả quá, hay là anh nghỉ ngơi hai phút ăn chút gì đi?”
“Không sao đâu, tôi vẫn chưa đói.” Mộc Thiêm lắc đầu, giờ cậu chỉ muốn nhanh ch.óng nướng xong để về nhà nghỉ ngơi.
“Vậy anh uống cốc nước chanh đi, quán trà sữa bên kia đang có chương trình khuyến mãi mua một tặng một, tôi mua dư một cốc.”
Vị khách quen nói xong liền cắm sẵn ống hút vào cốc nước chanh đặt lên mặt bàn gần chỗ cậu nhất, còn nhắc cậu mau uống đi.
“Cảm ơn.” Mộc Thiêm thực sự cũng thấy khô cổ họng nên không từ chối, cậu nghiêng người kéo khẩu trang ra trực tiếp uống hết nửa cốc.
Uống xong cốc nước chanh, cả người dễ chịu hơn hẳn, nét mặt cũng dịu đi rõ rệt. Cậu đeo lại khẩu trang và tiếp tục rắc gia vị lên đồ nướng.
Giữa bếp nướng, bánh gạo đã được nướng đến mức bề mặt nổi lên nhiều bong bóng nhỏ, màu sắc chuyển sang vàng kim, nhìn thôi đã biết chắc chắn là ngon. Còn có đậu hũ khô, bề mặt màu nâu sẫm được nướng cháy cạnh, tỏa ra mùi đậu nành nướng cực kỳ mời gọi. Những món thịt thì khỏi phải nói, bề mặt đều xèo xèo chảy mỡ, theo những đợt rắc gia vị, món nào cũng hoàn mỹ đến mức khiến người ta muốn thốt lên vài tiếng “oa” để tỏ lòng tôn trọng.
Mộc Thiêm cũng không uống không cốc nước chanh của khách quen, khi đóng gói phần đồ nướng của người đó, cậu lén cho thêm một xiên chân gà nướng vào trong.
Vị khách quen lúc đầu không phát hiện ra, mãi đến khi ăn xong một chiếc chân gà nướng sống giòn sém thơm ngon, lại thấy trong hộp còn một chiếc chân gà nướng chín mềm dẻo róc xương và cực kỳ thấm vị mới nhận ra điều đó.
Gần tám giờ tối, khu vực quanh quầy đồ nướng vẫn còn rất đông người. Mộc Thiêm cảm thấy ngày mai phải mang thẻ gọi số ra dùng lại, nếu không để một số khách xếp hàng nửa ngày trời rồi mới phát hiện đồ nướng đã hết thì không hay cho lắm.
Hồi mùa đông nhà cậu vẫn dùng thẻ gọi số, nhưng vì nhiều lý do, thỉnh thoảng thẻ vẫn bị thất lạc vài cái, hoặc có khách mới không biết phải lấy thẻ, cứ đứng xếp hàng sau một hồi lâu mới phát hiện ra, gây ra không ít tình huống dở khóc dở cười. Vì vậy khi thời tiết ấm dần lên, cậu đã cất thẻ đi để khách xếp hàng bình thường.
“917, cậu ước tính xem số nguyên liệu còn lại đủ cho bao nhiêu người mua nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hệ thống vào thời khắc mấu chốt vẫn rất đáng tin cậy, trực tiếp thống kê xong rồi báo cho cậu. Nghe được đáp án, Mộc Thiêm ngẩng đầu hô to về phía cuối hàng: “Nguyên liệu chỉ còn đủ cho 130 người gọi món thôi, các bạn tự đếm đi nhé, ai xếp sau vị trí 130 thì đừng đợi nữa.”
Cũng may quán cậu có giới hạn số lượng, mỗi người chỉ được mua tối đa mười phần, cộng thêm việc hôm nay cậu đã chuẩn bị nhiều nguyên liệu hơn, nếu không thì thật sự chẳng đủ cho ngần ấy người mua.
Truyện của -Gió-
Giọng cậu không hề nhỏ, nhưng do xung quanh quá đông người, mà khách hàng xếp hàng thì không thể đứng yên lặng được, người thì tán gẫu, người xem video, người chơi game, lại có người đang livestream, tóm lại là làm đủ mọi việc, náo nhiệt không để đâu cho hết, chỉ có những người đứng hàng đầu mới nghe rõ tiếng cậu nói.
Mộc Thiêm khẽ nhíu mày, đang định hét lại lần nữa thì hệ thống nhắc nhở cậu rằng trên xe có chức năng khuếch đại âm thanh.
Cậu chưa kịp cảm thán chiếc xe nhà mình đa năng đến mức nào, liền cúi đầu nói vào chỗ thu âm, lặp lại lời nhắc nhở vừa rồi. Lần này âm thanh truyền đi xa đến mức ngay cả trong trường học cũng mơ hồ nghe thấy, chứ đừng nói là các khách hàng.
“Một, hai, ba... May quá may quá, mình ở hàng đầu.”
Nghe thấy thông báo truyền ra từ loa phóng thanh, thực khách trước quầy đồ nướng đầu tiên là đồng loạt im lặng trong hai giây, sau đó ai nấy đều bắt đầu vươn cổ đếm vị trí của mình.
Khách ở hàng đầu hoàn toàn không lo lắng, nhưng những người ở phía sau thì bắt đầu trở nên căng thẳng, tuy nhiên trong chốc lát vẫn chưa có ai rời đi.
Lúc này, nhân duyên tốt của Mộc Thiêm mới được thể hiện rõ, có vài sinh viên đã chủ động giúp đỡ kiểm đếm số người.
“Một, hai…”
Đếm xong, họ còn thay Mộc Thiêm nói lời xin lỗi với những khách hàng xếp sau vị trí 130, bảo họ ngày mai hãy quay lại.
“Tôi đã xếp hàng nãy giờ rồi, ông chủ không thể đi chuẩn bị thêm chút nguyên liệu sao?”
“Đúng đấy, cất công lặn lội đường xa mới tới được đây, bảo ông chủ bán thêm chút đi mà.”
Khách quen thì còn đỡ, nghe thấy không đủ nguyên liệu tuy có chút thất vọng nhưng vẫn trực tiếp rời đi, thầm nghĩ ngày mai sẽ đến sớm hơn, hoặc đợi qua dịp nghỉ lễ Quốc tế Lao động rồi mới ăn cho đỡ đông. Nhưng du khách từ nơi khác đến, ngửi thấy mùi đồ nướng quyến rũ quanh đây thì lại không cam lòng rời đi như vậy.
Mấy sinh viên đã giúp thì giúp cho trót, liền lên tiếng giải thích: “Ông chủ bày hàng từ chiều đến giờ, mấy tiếng đồng hồ không nghỉ ngơi rồi, anh ấy chỉ có một mình, thật sự làm không xuể đâu.”
“Ngày mai mọi người đến sớm nhé, quán của ông chủ đều dùng nguyên liệu tươi sống được sơ chế ngay buổi sáng, bán hết là thôi.”