Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 197



Những vị khách ở cuối hàng thực ra cũng chưa xếp hàng bao lâu, họ không muốn đi chủ yếu là vì mùi hương quá hấp dẫn, cảm giác nếu không được ăn đồ nướng thì tối về nằm mơ cũng phải thèm c.h.ế.t mất. Nhưng người ta đã nói nguyên liệu chỉ có bấy nhiêu, họ chẳng lẽ lại giở quẻ bắt ông chủ biến thêm đồ ăn ra cho mình.

Nhận ra hôm nay chắc chắn không ăn được, một bộ phận du khách đành ngậm ngùi rời đi, nhưng vẫn có vài người không cam tâm, cố gắng bỏ tiền ra mua chỗ, hoặc nhờ người khác chia cho mình vài xiên.

Khách quen một là đã đến sớm mua xong rồi đi, hai là đến muộn thấy đông quá không muốn chen lấn nên bây giờ phần lớn người đang xếp hàng đều là dukhách, lặn lội tốn kém tới đây để ăn đồ nướng, hầu như chẳng ai chịu bán lại chỗ. Tất nhiên, chủ yếu vẫn là do người muốn mua chỗ trả giá chưa đủ cao, nếu không thì chẳng có chuyện có tiền mà không mua được chỗ ngồi.

Nói chuyện tiền nong không xong, có người bắt đầu chuyển sang nói chuyện tình cảm, tìm thấy đồng hương từ nơi khác đến, lân la vài câu cuối cùng cũng ké được hai phần đồ nướng. Tất nhiên chỉ là ké suất mua của người ta thôi, còn tiền thì vẫn tự mình trả.

“Sao lại có món sườn nướng ngon đến thế này? Ngon đến mức bùng nổ luôn!”

Sườn nướng nhà Mộc Thiêm là cả một dẻ sườn dài, bản thân nguyên liệu đã rất tốt, nướng ra lại càng đẹp mắt. Bề mặt sườn thơm phức, bóng bẩy mỡ màng, gia vị được rắc đều lên trên, ngay cả trên xương cũng thấm vị. Khi c.ắ.n vào, bên ngoài giòn thơm bên trong mềm ngọt, đặc biệt là phần thịt dính vào xương có độ dai sần sật, ăn cực kỳ thơm.

Cặp đôi trẻ nhờ tình đồng hương mà ké được hai phần đồ nướng, một người ăn sườn nướng, một người ăn móng giò nướng, ngon đến mức chỉ muốn nhảy cẫng lên tại chỗ.

Đến khi họ đổi cho nhau nếm thử một miếng, phát hiện món trong tay đối phương cũng ngon như vậy thì chỉ hận hôm nay mình đến quá muộn. Nỗi đau khổ nhất trên đời chẳng gì bằng việc đứng trước quầy đồ nướng mà không được ăn một bữa linh đình.

Truyện của -Gió-

Thậm chí khi họ định cảm thấy tủi thân, thì cũng vì đồ nướng trên tay quá thơm, ngon đến mức tâm trạng vô thức bay bổng lên, căn bản không thể buồn nổi.

Ăn sạch bách thịt, hai người vẫn còn đang gặm xương, đợi đến khi họ gặm xong, khúc xương đó đến cả mùi thịt cũng chẳng còn, sạch đến mức ước chừng ném xuống đất ch.ó cũng phải chê.

Cặp đôi nhỏ vẫn thấy chưa đủ đô, còn vị đồng hương vừa rồi mềm lòng cho họ ké mất hai phần đồ nướng, sau khi thưởng thức đồ nướng xong mới thật sự gọi là hối hận, hận không thể quay ngược thời gian về lúc gọi món để trực tiếp từ chối họ.

Du khách đến ăn đồ nướng hôm nay đều vô cùng hài lòng, cảm thấy quả không hổ danh là quầy đồ nướng hot rần rần trên mạng, hương vị đúng là miễn chê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khách khứa thì hài lòng rồi, nhưng Mộc Thiêm thì sắp mệt c.h.ế.t, cuối cùng cũng nướng xong mẻ cuối cùng. Nghe thấy những khách hàng chưa rời đi quanh đó vừa ăn vừa hét bảo cậu ngày mai đến sớm một chút, chuẩn bị nhiều nguyên liệu hơn, cậu đến cả quầy đồ nướng cũng chẳng buồn dọn, dập tắt than rồi trực tiếp lái xe chạy mất hút.

“Ha ha ha ha, xem ra hôm nay ông chủ mệt rã rời thật rồi, chạy nhanh thế không biết.” Một cậu sinh viên vừa quay video vừa cười, cười xong thì đăng đoạn video lên diễn đàn của trường.

Sau khi đăng video, cậu ta cứ ngỡ các bạn học sẽ cùng cười với mình, không ngờ nội dung các bài phản hồi lại không giống như cậu ta nghĩ cho lắm.

[Buồn cười lắm sao? Cứ nghĩ đến chuyện trưa nay thức dậy đến cơm còn chẳng thèm ăn để dành bụng chiều đi ăn đồ nướng nhà anh ấy, kết quả đến cổng trường thì căn bản không đến lượt xếp hàng, tôi cười không nổi luôn đây này.]

[Bình thường tôi toàn năm sáu giờ mới ra ăn, hôm nay nghỉ lễ nên đặc biệt đi sớm hơn, kết quả mọi người tin được không? Chưa đến năm giờ tôi ra đã thấy ít nhất cả trăm người đang xếp hàng, lúc đó tôi thấy trời đất như sụp đổ luôn.]

[Đám người tỉnh khác đáng hận, ở chỗ các người không có đồ nướng à? Tại sao phải tới đây giành đồ ăn với tôi? Các người có hiểu được nỗi đau của việc xếp hàng mười mấy phút đồng hồ xong nghe ông chủ bảo hết nguyên liệu không?]

[Dịp Quốc tế Lao động mẹ tôi vừa gửi tiền sinh hoạt phí, còn cho thêm mấy trăm tệ bảo kỳ nghỉ ăn món gì ngon ngon chút, kết quả là tôi chẳng ăn được cái gì ngon cả, chỉ có thể khổ sở ngồi trong ký túc xá ăn mì tôm.]

Có thể thấy, hôm nay rất nhiều sinh viên đều không ăn được đồ nướng, trong bài đăng mà chủ thớt cứ ngỡ sẽ đầy tiếng cười “ha ha ha” lại ngập tràn oán khí.

Theo định luật bảo toàn năng lượng, sinh viên không ăn được đồ nướng thì chắc chắn phải có người khác ăn được, dù sao đồ nướng cũng không tự nhiên mất đi. Khi các sinh viên đang than vãn trong bài đăng, thì rất nhiều du khách đến thành phố Q du lịch lại đang có tâm trạng cực tốt, thi nhau chia sẻ video lên mạng.

Trong thời đại thuật toán, chỉ cần người dùng lướt trúng một video về thành phố Q, thì ngay sau đó sẽ như chọc phải tổ kiến lửa, liên tiếp lướt trúng các video liên quan.

Tiểu Ngọc là một giáo viên mầm non, đang tận hưởng kỳ nghỉ tại nhà. Không ngờ tối ngày đầu tiên của kỳ nghỉ cô đã lướt phải rất nhiều video du lịch. Thấy các khu danh thắng người đông như nêm cối, cô còn thầm thấy may mắn vì mình không đi du lịch, nhưng khi lướt trúng vài đoạn video về đồ nướng ở thành phố Q, cô bắt đầu thèm đến phát điên.

Trông có vẻ ngon quá đi mất...

Rõ ràng buổi tối không thích hợp để xem video ẩm thực, nhưng cô không thể kiềm chế được bản thân, cứ lướt đến video nào là lại nhịn không được mà soi kỹ từng xiên đồ nướng, cảm giác như thèm đến mức xuyên qua cả màn hình.