Đồ ăn ở trường mầm non rất thanh đạm, bình thường cô đều ăn cơm cùng đám trẻ, miệng lưỡi sắp nhạt đến mức chim bay ra được rồi, nên khi thấy món ăn đậm đà như đồ nướng thì hoàn toàn không có sức kháng cự. Nhưng có lẽ do thói quen ăn uống thanh đạm lâu ngày khiến vị giác của cô trở nên quá nhạy bén, chỉ cần nguyên liệu bên ngoài hơi không tươi một chút là cô nhận ra ngay, sau đó sẽ mất sạch cảm hứng ăn uống.
Ví dụ như lần trước cô cùng bạn đi ăn gà rán, bạn cô ăn rất ngon lành nhưng cô cứ cảm thấy thịt gà có mùi lạ, không tài nào nuốt nổi.
Truyện của -Gió-
[Nhìn bề ngoài thì có vẻ ổn, vị có thực sự ngon thế không? Nguyên liệu thế nào?]
Lướt thêm vài cái video nữa, cuối cùng cô cũng không nhịn được mà để lại bình luận hỏi thăm dưới một video.
Tác giả video lúc đó đang xem bình luận nên lập tức trả lời cô, khẳng định đồ nướng vị cực kỳ ngon, hơn nữa nguyên liệu rất tươi, chỉ riêng việc ăn quầy đồ nướng này thôi đã khiến cô ấy cảm thấy xứng đáng với tiền vé xe đi du lịch rồi.
Thấy đối phương đ.á.n.h giá cao như vậy, Tiểu Ngọc bắt đầu xiêu lòng, đáng tiếc khi cô đi xem vé xe thì phát hiện chẳng còn một tấm nào. May mà chuyện không có vé chẳng làm khó được cô, cô lập tức đi tìm chị gái mình, dùng đoạn video dụ dỗ chị gái thành công rồi bảo chị lái xe đưa mình đến thành phố Q.
Cũng giống như Tiểu Ngọc, có không ít người vì xem video mà thèm thuồng muốn đến thành phố Q, nhưng nhiều người hơn là muốn đi mà không có thời gian hoặc không có tiền, chỉ có thể ghi lại địa danh thành phố Q và quầy Thi Mới Nướng, dự định khi nào rảnh rỗi và dư dả sẽ đến xem sao.
Ngày mùng hai, bất kể là du khách hay khách quen của quầy đồ nướng đều đã thông minh hơn, ai nấy đều đến từ sớm để đợi sẵn. Nhưng vì ai cũng đến sớm nên cuối cùng việc xếp hàng vẫn phải tranh giành, cảnh tượng người chen người còn kinh khủng hơn cả ngày hôm qua.
Rất nhanh sau đó, không chỉ bảo vệ trường học ra duy trì trật tự mà ngay cả cảnh sát giao thông gần đó cũng bị thu hút tới. Khi biết có bao nhiêu người lặn lội từ tỉnh khác đến đây chỉ để ăn đồ nướng, họ bắt đầu lên tiếng khuyên nhủ người dân địa phương hãy nhường cho du khách.
Cảnh sát giao thông không cưỡng chế người địa phương phải rời đi, nhưng những khách hàng bản địa cũng muốn để lại ấn tượng tốt cho du khách phương xa, cộng thêm việc thấy người thực sự quá đông, xếp hàng không biết đến bao giờ mới tới lượt, thế là không ít người đã nghe lời khuyên mà rời đi.
Đến khi Mộc Thiêm đ.á.n.h xe tới, các du khách đã xếp hàng trật tự, trông khá ngay ngắn, nhưng số lượng người đông đến mức khiến cậu thoáng có ý định quay đầu xe bỏ chạy luôn cho rồi.
Chạy trốn tất nhiên chỉ là suy nghĩ trong đầu thôi, nếu không cậu sợ đám người này sẽ đuổi thẳng tới tận nhà mình mất, thế là cậu hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu bày hàng theo lệ thường.
Năm nay kỳ nghỉ kéo dài năm ngày, Mộc Thiêm thầm tự an ủi bản thân, cộng thêm hôm nay nữa thì chỉ còn bốn ngày là kết thúc, cuối cùng cậu cũng tìm lại được động lực.
“Ông chủ, đề tôi có thể nợ trước được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng ai thích làm bài tập cả, những vị khách mới từ phương xa tới rõ ràng không quen với quy định muốn gọi món phải giải đề của nhà cậu, bèn tìm cách mặc cả.
“Được chứ, vậy đồ nướng tôi cũng cho nợ trước, bao giờ anh giải đề xong thì tôi trả đồ nướng.” Mộc Thiêm vừa nói vừa nhóm than, lần lượt xếp nguyên liệu lên bếp nướng.
Đồ nướng chắc chắn là không thể nợ được, thế là vị khách vừa hỏi chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu giải đề.
Anh ta thì ngoan rồi, nhưng du khách xếp hàng phía sau vẫn chưa từ bỏ ý định: “Ông chủ, tôi có thể để con gái mình giải đề hộ được không?”
“Được.” Mộc Thiêm nói xong ngẩng đầu nhìn sang, thấy đối phương trông còn rất trẻ, chẳng giống người đã có con chút nào: “Con gái anh đâu?”
“Con bé vẫn chưa được sinh ra, chờ lúc nào nó chào đời tôi nhất định sẽ bảo nó tới đây giải đề.”
“Thế thì đợi bao giờ con gái anh sinh ra rồi hãy đến xếp hàng, người tiếp theo.” Mộc Thiêm cảm thấy đám du khách này thật sự quá rảnh rỗi, dứt khoát ghi âm một đoạn rồi cho phát loa trên xe.
Nhà người ta bày hàng thì thường phát tiếng rao hoặc tự quảng cáo khen ngon, nhưng nhà cậu thì lại rất thú vị, loa phát đi phát lại câu: “Quầy đồ nướng này không chấp nhận nợ đề.”
Người ta thường chỉ nghe đến chuyện không cho nợ tiền, đây là lần đầu tiên nghe thấy cụm từ “nợ đề”, ai nấy đều thấy vô cùng hài hước. Không ít du khách đang xếp hàng rảnh rỗi bèn thi nhau cầm điện thoại lên quay video đăng mạng.
[Xếp hàng dài thế kia là để nhận trứng gà miễn phí à?]
[Quán không tiếp nhận x.á.c c.h.ế.t? Quái lạ, cái quán gì mà nghe kinh dị thế?]
[Rõ ràng là “không chấp nhận nợ đề, bị bạn nói lái đi nghe đáng sợ quá. Tôi biết quầy đồ nướng này, hôm qua vừa lướt trúng video xong, không ngờ hôm nay còn đông hơn.]
[Có thật là ngon đến thế không? Tôi ở ngay gần thành phố Q đây, để lái xe qua nếm thử xem vị nó ra làm sao mà thu hút được nhiều người xếp hàng đến thế.]
Cũng may Mộc Thiêm không biết rằng đám du khách này không chỉ ăn, mà còn ra sức chia sẻ video lên mạng, lôi kéo thêm càng nhiều người muốn đến đây ăn đồ nướng.
Hôm qua dọn hàng về nhà cậu đã mệt lử, đáng lẽ phải ăn vội chút gì đó rồi tắm rửa đi ngủ ngay, nhưng không biết có phải do mệt quá hóa cuồng hay không mà cậu lại trằn trọc không ngủ được. Thế là cậu vào không gian hệ thống một lát, cuối cùng học xong món sụn nướng với thầy giáo người que mới chịu đi ngủ.