Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 229



Nếu là trò chuyện bình thường thì không sao, nhưng thấy một nam sinh cao mét tám dùng ánh mắt thâm tình nhìn mình, Mộc Thiêm cảm thấy đôi khi khả năng phản ứng quá nhanh cũng không hẳn là chuyện tốt.

“Nói trước nhé, quầy đồ nướng nhà tôi thuộc về cá nhân, không thuộc về nhà trường.” Cậu vừa rắc gia vị lên nguyên liệu vừa lên tiếng, không cho đối phương cơ hội thốt ra những lời khiến mình nổi da gà.

“Ông chủ, anh...” Cậu sinh viên thấy cậu không cho mình nói thì càng muốn nói: “Thứ em muốn không phải là đóng gói đồ đạc trong ký túc xá mang đi, mà là muốn đóng gói cả anh và quầy đồ nướng này mang đi luôn.”

“Ông mơ đẹp đấy, ông chủ có đi cũng là đi với tôi.”

“Mấy người đến bản thân còn chăm sóc chẳng xong, ông chủ đi theo thì có ích gì? Nhà tôi có mặt bằng kinh doanh, ông chủ nên đi với tôi mới đúng.”

Thấy một người nói lời vô lý đã đành, những người khác còn tranh giành theo, trán Mộc Thiêm hiện ra ba vạch đen, cảm thấy họ chẳng giống sinh viên đại học sắp tốt nghiệp chút nào, mà còn trẻ con hơn cả học sinh tiểu học.

Lại nhớ đến trước đó có mấy tên ngốc chạy tới hỏi cậu xem ở đây có đóng được dấu thực tập không, Mộc Thiêm hoài nghi sâu sắc rằng, cứ để đám trẻ con này bước ra ngoài xã hội thì liệu có ổn không?

“Ông chủ, anh nói xem anh sẽ đi với ai?”

“Bắt cóc người là phạm pháp đấy.” Thấy họ tranh luận không xong còn quay sang hỏi mình, giọng Mộc Thiêm bình thản nhưng không giấu nổi vẻ bất lực.

Cậu quyết định không thèm để ý đến đám trẻ con này nữa, dù có ai khóc cũng mặc kệ. Cậu cúi đầu tập trung nướng đồ, xếp nguyên liệu, phết dầu, lật mặt, rắc gia vị, động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi, một mình cậu thực sự đã trở thành một dây chuyền sản xuất chuyên nghiệp.

Hệ thống dù có thể phán đoán xem khách hàng nào là sinh viên tốt nghiệp, nhưng nếu thực sự sử dụng năng lực này thì có hơi quá đà, vì vậy việc giải đề hôm nay chủ yếu dựa vào sự tự giác.

Biết sinh viên tốt nghiệp hôm nay có thể miễn giải đề, có người không phải sinh viên tốt nghiệp định đục nước béo cò, nhưng đã bị Mộc Thiêm phát hiện chính xác.

“Triệu Minh Dịch, cậu mà là sinh viên tốt nghiệp à?”

Triệu Minh Dịch thấy bị bắt quả tang liền cười hì hì: “Thì sớm muộn gì em chẳng tốt nghiệp, anh cứ coi em là sinh viên tốt nghiệp đi cũng được mà.”

“Dùng trước danh nghĩa sinh viên tốt nghiệp thì trừ của cậu một phần nướng, chỉ được gọi chín phần thôi.” Mộc Thiêm vừa nói tay vẫn không ngừng nghỉ. Mùi thơm ngày càng nồng nàn tỏa ra từ bếp nướng khiến người ta thèm nhỏ dãi, hận không thể ăn luôn cả cái bếp, làm sao ai nỡ lòng nào ăn bớt đi một phần.

“Đừng mà, thế em chọn giải đề vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Triệu Minh Dịch đã tính kỹ hôm nay ăn gì rồi, món nào cậu ta cũng không muốn bớt, liền vội vàng ngoan ngoãn bắt đầu giải đề. Khi thấy vận may hôm nay không tệ, bốc trúng đề đơn giản, cậu ta lập tức đắc ý ra mặt.

Mộc Thiêm nghe thấy giọng điệu đắc thắng của cậu ta, dù giải đề là quy định do chính quầy của mình đặt ra, cậu vẫn phải thốt lên rằng, thói quen quả là một thứ đáng sợ. Rõ ràng lúc mới bắt đầu phần lớn khách hàng đều bài xích việc giải đề, mà giờ đây lại vì đề dễ mà vui mừng khôn xiết.

Mùa tốt nghiệp đồng thời cũng báo hiệu kỳ nghỉ hè sắp đến. Những lúc rảnh rỗi Mộc Thiêm vẫn hay lên mạng, cậu thường xuyên lướt thấy những video liên quan đến quầy đồ nướng nhà mình.

Về cơ bản, trong phần bình luận đều thấy những cư dân mạng thèm đến phát khóc, hô hào sẽ đến thành phố Q ăn đồ nướng. Không chỉ vậy, cư dân mạng còn cực kỳ tài giỏi, mò đến tận tài khoản video của cậu để lại lời nhắn.

Mộc Thiêm bình thường không thích quay video, tài khoản của cậu chỉ có đúng một nội dung là video ghi lại những món quà kỷ niệm của du khách sau dịp Quốc tế Lao động.

Truyện của -Gió-

Bình thường cậu cũng chẳng rảnh vào xem bình luận, nhưng một buổi tối nọ buồn chán bấm vào xem mới phát hiện phần bình luận của video đó náo nhiệt vô cùng.

[Thành phố B chúng tôi đất lành chim đậu, ông chủ, thực sự không cân nhắc qua đây bày hàng sao?]

[Dù chúng ta chưa từng gặp mặt, nhưng anh đã lừa của tôi không biết bao nhiêu nước miếng rồi. Đợi đấy nhé, nghỉ hè tôi nhất định phải đến nhà anh ăn cho thỏa thuê!]

[Sắp nghỉ hè rồi, ông chủ anh đợi đó! Tôi nhất định sẽ ăn được đồ nướng nhà anh!]

[Đồ nướng nhà anh không thể đóng gói ship nhanh được sao? Hu hu hu hu, tôi thèm quá đi mất, đặc biệt là khung xương gà nướng và chân vịt nướng, đều là món tôi thích, muốn ăn quá trời.]

Mộc Thiêm thấy bình luận nhiều đến mức kéo không hết, toàn là kêu thèm hoặc nói nghỉ hè sẽ đến ăn. Cậu không chắc họ chỉ nói đùa hay là thật.

Nghỉ hè dù có du khách tỉnh khác đến thì chắc cũng không đông hơn đợt Quốc tế Lao động đâu nhỉ? Hơn nữa các trường đại học nghỉ rồi, nhiều sinh viên đã về quê mà…

Mộc Thiêm nhìn bình luận, trong lòng không khỏi suy tính. Cậu nghĩ chỉ cần không như đợt Quốc tế Lao động, lượng khách đông hơn bình thường chút đỉnh thì vẫn có thể chấp nhận được.

Cậu nghĩ rất hay, nhưng lại đ.á.n.h giá thấp việc học sinh, sinh viên cả nước đều nghỉ hè. Đúng là Đại học Q có vài sinh viên về quê, nhưng nhiều sinh viên khác lại có thời gian rảnh rỗi để đến thành phố Q chơi. Chưa kể học sinh cấp ba, cấp hai, thậm chí tiểu học ở địa phương cũng đều nghỉ hè, chỉ cần trong túi có tiền là đều có thể tự mình đến mua đồ nướng ăn.

Ngoài đám học sinh sinh viên, còn có những người vừa nghỉ việc đang trong thời gian thất nghiệp, và cả những người đi làm đang nghỉ phép năm hoặc rảnh rỗi vì lý do khác cũng có thời gian rảnh để ra ngoài chơi.

Thành phố Q không chỉ có đồ nướng nhà Mộc Thiêm mà còn có rất nhiều địa điểm vui chơi thú vị. Dù sao nghỉ hè cũng phải đi chơi, đến thành phố Q một chuyến vừa được ăn vừa được chơi, tuyệt đối không lỗ.

Trong lúc Mộc Thiêm vẫn còn ôm hy vọng may mắn, thì rất nhiều người tỉnh khác đã đặt vé tàu, vé xe trước, chuẩn bị đến kỳ nghỉ là thẳng tiến thành phố Q.