Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, quầy đồ nướng chủ yếu phục vụ khách hàng địa phương. Trước sáu giờ thì chủ yếu là các học sinh vừa được nghỉ hè, ví dụ như Triệu Tiền và đám bạn cấp ba của cậu ta, cuối cùng cũng có thời gian đến xếp hàng ăn đồ nướng, vui vẻ không để đâu cho hết.
“Ông chủ, vẫn là đồ nướng nhà anh ngon nhất. Trước nghỉ hè em bảo muốn ăn đồ nướng, mẹ em chê đi đến đây hơi xa, cứ bắt em ăn đồ nướng dưới chung cư, vừa dầu mỡ vừa mặn chát, dở c.h.ế.t đi được.” Triệu Tiền c.ắ.n miếng đồ nướng cháy cạnh thơm phức, gia vị vừa miệng, chỉ cảm thấy đây mới là đồ nướng dành cho con người ăn, còn cái đồ dưới chung cư nhà cậu ta bán, ch.ó cũng không thèm ăn.
Mộc Thiêm thấy dáng vẻ ăn ngốn nghiến của cậu ta, còn sợ bị nghẹn, nhắc cậu ta ăn xong hẵng nói.
Thực ra chẳng cần nhắc nhở, chỉ riêng cái sự ngon của đồ nướng nhà cậu thôi, nếu không phải Triệu Tiền thực sự muốn càm ràm vài câu xem đồ nướng dưới chung cư nhà mình dở đến mức nào thì cậu ta cũng chẳng rảnh mà mở miệng.
Đã lâu không đến, Triệu Tiền ăn món gì cũng thấy kinh ngạc như lần đầu ăn, đặc biệt là món sụn nướng và khoai tây nướng mà trước đó chưa từng thử. Thơm đến mức suýt c.ắ.n phải lưỡi mình, nhưng chút đau đớn đó cũng không ngăn được cậu ta tiếp tục ăn.
Bình thường ở nhà cậu ta khá thích ăn khoai tây, món tủ là khoai tây sợi xào chua ngọt, luôn miệng bảo khoai tây phải giòn mới ngon. Hôm nay ăn khoai tây nướng, lập tức kinh ngạc đến mức nhận ra chân lý, bỗng hiểu được vị ngon của khoai tây bùi bùi mềm mềm. Tất nhiên, bùi mềm không thôi thì không thơm thế, phải được nướng cháy cạnh lớp ngoài, cộng thêm gia vị đồ nướng mới ngon.
Còn về sụn nướng, trước đây cậu ta chưa từng ăn bao giờ, cảm giác kết cấu rất mới lạ và ngon, cái tiếng “răng rắc” khi nhai nghe rất đã tai.
Dùng số tiền tiết kiệm trước kỳ nghỉ mua mười phần đồ nướng, đứng trước quầy ăn một cách sung sướng, Triệu Tiền vẫn có chút không nỡ rời đi.
Khi phát hiện những khách hàng khác có nhu cầu giải đề hộ, mắt cậu ta sáng rực lên ngay, muốn kiếm chút tiền đó nhưng lại ngại không dám mở lời.
Trước đây quầy đồ nướng thường có các sinh viên giải đề hộ, nhưng nói thật, về khả năng giải đề, học sinh cấp ba ngày ngày cày đề thi bộ não thực sự sẽ linh hoạt hơn ở một vài khía cạnh.
Mộc Thiêm thấy thằng nhóc này nói chuyện với mình rất dạn dĩ, giờ lại ngượng ngùng nên khẽ cười lắc đầu, nhưng không xen vào. Dù sao là ông chủ, cậu không ép buộc mỗi khách phải tự giải đề đã là nể mặt rồi, nếu còn mở lời giới thiệu người giải đề hộ thì thật sự không hợp lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
May mà Triệu Tiền không phải người hướng nội, do dự một lát vẫn chủ động tiến lên bắt chuyện. Giúp người ta giải đề thành công kiếm được năm tệ xong, cậu ta vui mừng khôn xiết.
Sau sáu giờ, sinh viên ăn xong đồ nướng cũng tản đi gần hết, hội người đi làm bắt đầu tới xếp hàng để hưởng phần thưởng xứng đáng cho công việc vất vả trong ngày.
Có người khả năng tự chủ tốt hơn, biết đồ nướng không thể ăn thay cơm, nhiều nhất là mỗi tuần đến một lần, thỉnh thoảng thèm quá mới đến thêm lần nữa. Nhưng cũng có không ít người coi quầy đồ nướng nhà Mộc Thiêm như nhà ăn buổi tối, ngày nào tan làm cũng chạy qua xếp hàng mua đồ nướng ăn thay cơm.
Cũng nhờ Mộc Thiêm dùng nguyên liệu và than củi đều rất tốt, ngày nào ăn thì ngoài việc dễ bị nóng trong người ra, thì cũng không có vấn đề gì lớn. Nếu là tiệm đồ nướng khác mà dám ăn kiểu này, e là sớm đã rước bệnh vào người rồi.
Truyện của -Gió-
Nói về việc liệu có thể ăn hàng ngày hay không, thực tế ngoại trừ lúc đầu có người cảm thấy giá hơi đắt, thì hiện tại đã rất ít người nói lời này. Bởi vì nếu chỉ gọi một bắp ngô hoặc bánh nướng làm món chính, thêm vài cái chân gà nướng, đậu hũ khô, hoặc một bộ khung xương gà, tổng cộng cũng chỉ khoảng 30 tệ. Chỉ cần lương không quá thấp thì thực sự có thể ăn hàng ngày, mà nếu lương thực sự thấp thì họ cũng chẳng nghĩ đến chuyện ngày nào cũng tới ăn.
“Ông chủ, hôm nay tôi đặc biệt đến sớm, chắc là vẫn còn khung xương gà nướng chứ?”
“Yên tâm, khung xương gà vẫn còn nhiều lắm.” Mộc Thiêm nói xong liền cầm mấy bộ khung xương gà đặt lên lò, nướng sơ cho hơi cháy cạnh rồi mới quét thêm chút dầu một cách hợp lý.
Bản thân một số bộ phận của khung xương gà đã có mỡ, dưới sức nóng của lửa than, mỡ bị ép ra nên không cần quét quá nhiều dầu, chỉ cần quét một chút vào những chỗ thịt mỏng để tránh bị cháy khét.
“Thơm quá…”
Khung xương gà mới nướng chín đến bảy tám phần, chưa hề rắc thêm bất kỳ gia vị nào, nhưng mùi khói than quyện với hương vị thịt thuần túy đã khiến những vị khách vừa gọi món xong lộ ra vẻ mặt say mê.
Đợi đến khi Mộc Thiêm rắc đều một lớp đường lên, rồi xịt thêm chút giấm để bề mặt nướng ra màu caramen đẹp mắt, hương caramen hòa quyện cùng mùi thịt thơm nức mũi khiến thực khách ai nấy đều thèm chảy nước miếng.
“Ông chủ, nói thật lòng nhé, quầy đồ nướng của anh đã trở thành động lực đi làm của tôi đấy. Hồi mới hết kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, tôi thực sự rất muốn nghỉ việc để được nghỉ thêm vài ngày nữa, nhưng nghĩ đến chuyện nghỉ việc là mất lương, không có lương là không có tiền ăn đồ nướng nhà anh, nên tôi mới gắng gượng vượt qua được đấy.” Một vị khách ngửi mùi khung xương gà nướng ngày càng đậm đà, không kìm được mà cảm thán.