Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 234



“Đừng mà ông chủ, tôi đặc biệt lặn lội từ nơi khác đến đây chỉ để nếm thử đồ nướng nhà anh thôi, tôi không kén ăn đâu, có cái gì tôi ăn cái đó.”

“Cầu xin anh đấy ông chủ, đồ nướng nhà anh thơm quá đi mất, nếu hôm nay không ăn được thì tối về tôi ngủ không ngon giấc đâu.”

Mộc Thiêm cảm thấy hơi đau đầu, vì đây căn bản không phải chuyện kén ăn hay không, mà là nguyên liệu chỉ có chừng đó, hoàn toàn không đủ cung cấp cho bấy nhiêu người.

Cậu cố gắng khuyên những vị khách đó sang các quán đồ nướng khác, nhưng họ chẳng thèm nghe, cuối cùng cậu cũng hết cách, chỉ đành tập trung nướng phần của mình.

Tối hôm đó, xe đồ nướng đặc biệt náo nhiệt, cho đến lúc dọn hàng vẫn còn không ít người quanh quẩn gần đó. Mọi người thấy ông chủ cuối cùng cũng được rảnh tay, vừa khen ngợi đồ nướng nhà anh đúng là mỹ vị nhân gian, vừa bày tỏ ăn thế này vẫn chưa bõ bèn gì, giục cậu ngày mai chuẩn bị nhiều nguyên liệu hơn nữa.

“Đặc biệt là món bò viên, ngon tuyệt cú mèo luôn. Ông chủ có bán loại thành phẩm chưa nướng không? Tôi muốn mua một ít mang về.”

“Tôi cũng muốn mua, loại chưa nướng này chắc là bảo quản được khá lâu nhỉ?”

Mộc Thiêm nghe khách ăn đồ nướng chưa đủ, giờ còn muốn mua cả nguyên liệu, cảm thấy vô cùng nhức đầu. Cậu tăng tốc dọn dẹp quầy hàng rồi nhanh ch.óng lái xe chuồn mất.

Về đến nhà, còn chưa kịp nghỉ ngơi lấy một lát, cậu đã nghe thấy tiếng chuông thông báo tin nhắn điện thoại kêu liên hồi. Mở ra xem thì thấy mấy nhóm chat đồ nướng đã nổ tung rồi.

[Hu hu, ngày tháng này thật sự không sống nổi nữa, cái đám người tỉnh khác kia sao lại kéo đến nữa rồi? Chỗ họ không có đồ nướng để ăn à? Hôm nay tôi chỉ đi muộn một chút thôi mà hoàn toàn không xếp hàng nổi! Tôi đã tính kỹ là hôm nay sẽ mua hai bộ khung xương gà nướng để tự thưởng cho mình rồi mà!]

[Khó khăn lắm mới tan làm, muốn đi ăn đồ nướng để xả stress, kết quả là hàng dài dằng dặc. Tôi đợi hơn một tiếng đồng hồ mới gọi được món, vậy mà món bò viên nướng mới của ông chủ đã bị tranh sạch bách, đúng là hộc m.á.u mà.]

[Anh dù sao vẫn còn được ăn đồ nướng, tôi đây chỉ đứng ngửi mùi một lúc, đến một miếng thịt cừu nướng cũng chẳng được nếm.]

[Bò viên nướng, tôi thích ăn bò viên nhất luôn. @Ông chủ, hoặc là anh chuẩn bị nhiều nguyên liệu hơn, hoặc là có thể ra quy định mới, chỉ bán cho người địa phương được không?]

[Tôi ủng hộ, tốt nhất là phải trình căn cước công dân địa phương mới được mua đồ nướng!]

[Thôi đi, tôi cảm giác làm thế ông chủ sẽ bị cộng đồng mạng ném đá cho c.h.ế.t mất. Nếu không được thì tiếp tục giới hạn số lượng, mỗi người chỉ được mua hai phần thôi.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Hai phần thì làm sao mà bõ dính răng...]

Mộc Thiêm nhìn thấy trong mấy nhóm chat đều là lời phàn nàn của những vị khách không ăn được đồ nướng, còn có người @ mình để đưa ra những tối kiến, khiến cậu vốn đã mệt nay càng thấy mệt mỏi hơn.

Cậu không muốn lên tiếng trong nhóm, đang định thoát ra thì lại thấy những phát ngôn còn vô lý hơn nữa.

[Xếp hàng mà cũng phải thi đua đúng không? Đợi đấy, trưa mai ăn cơm xong tôi sẽ ra cổng trường ngay, xem ai thi đua lại tôi.]

[Xì, anh còn phải ăn cơm trưa à, tôi sẽ bê luôn cái ghế đẩu ra đó ngồi từ sáng, cơm trưa tôi gọi ship tận nơi luôn.]

Truyện của -Gió-

[Ý hay đấy, mai tôi cũng đi sớm. Quốc tế Lao động thì thôi đi, vì dù sao cũng chỉ có mấy ngày, chứ nghỉ hè tận hai tháng trời. Bắt tôi hai tháng không được ăn đồ nướng thì thà g.i.ế.c tôi đi còn hơn. Lần này dù có là ông trời xuống đây cũng đừng hòng bảo tôi nhường nhịn du khách.]

[Các cậu đi sáng mai à? Thế thì tôi đi từ sáng sớm mai luôn!]

[Đều muốn thi đua chứ gì? Thế thì tối nay tôi không ngủ nữa, giờ ra quán net ngoài cổng trường ngồi thông đêm, xong là ra xếp hàng luôn.]

[Tôi cứ tưởng cậu định ra cổng trường trải chiếu nằm luôn chứ, hóa ra là đi net thông đêm...]

[Thủy Mộc: Mọi người đừng làm loạn nữa.]

Mộc Thiêm thấy họ càng nói càng quá trớn, sợ có người nói hăng quá rồi ngày mai lại đi xếp hàng sớm thật, cuối cùng không nhịn được mà phải lộ diện trong nhóm.

Thấy cậu xuất hiện, mọi người trong nhóm lập tức phấn khích hẳn lên, thi nhau kêu gào hôm nay chưa được ăn món bò viên nướng, nói rằng rất muốn ăn.

Mộc Thiêm thì có thể làm gì được đây, cậu không thể thật sự ra quy định bán đồ nướng theo căn cước công dân hay chỉ bán cho người địa phương. Hơn nữa, đối với cậu hiện tại, vấn đề không phải là bán cho ai, mà là cậu nhận ra cùng với kỳ nghỉ hè đang đến, không chỉ du khách tỉnh khác đổ xô tới, mà lượng khách địa phương cũng ngày một đông hơn. Cái xe đồ nướng nhỏ bé của cậu hoàn toàn không thể phục vụ hết bấy nhiêu người.

Cậu đã từng nghĩ qua, nếu kỳ nghỉ hè người quá đông, không ổn thì chuồn thôi, không bày hàng ở cổng trường nữa. Lý do thì có sẵn rồi: vì trường học đã nghỉ hè.

Thực tế, Mộc Thiêm không phải vì sợ mệt nên mới không muốn tiếp đón quá nhiều khách, mà là vì người đông thì trước quầy hàng rất dễ loạn. Khách địa phương thì còn đỡ, có thể khuyên họ lần sau quay lại, nhưng du khách từ xa đến thường hay nói những câu kiểu như “tôi vất vả lắm mới đến được một chuyến”, khiến cậu cảm thấy khá áp lực. Dù sao cậu cũng chỉ có một thân một mình với đôi bàn tay, khả năng tiếp đón có hạn, thực sự không cách nào thỏa mãn được nhu cầu của quá nhiều khách du lịch.

Hồi lễ Quốc tế Lao động, đã từng có du khách nóng tính vì không mua được đồ nướng mà gây chuyện ngay trước quầy, cũng may lúc đó có cảnh sát ở ngay gần nên đã trực tiếp đưa người đi. Nghỉ có năm ngày mà đã xảy ra chuyện như vậy, Mộc Thiêm không dám tưởng tượng hai tháng nghỉ hè quầy hàng nhà mình sẽ náo nhiệt đến mức nào.