Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 235



Mộc Thiêm càng nghĩ càng thấy không thể cứ tiếp tục bám trụ ở chỗ cũ mà không dời đi, nhưng ngày mai chắc chắn vẫn phải đến, nếu không sẽ làm những du khách đã lặn lội tới đây thất vọng, nhân tiện cậu cũng có thể thông báo một tiếng rằng sắp tới sẽ không bày hàng ở đó nữa.

Sau khi suy nghĩ thông suốt, đầu tiên cậu đăng thông báo vào mấy nhóm chat đồ nướng để báo cho những khách quen biết chuyện này.

Mọi người trong nhóm cứ ngỡ cậu đang nghĩ cho họ, muốn đổi địa điểm để né tránh khách du lịch, chỉ bán cho khách quen ăn thôi, thế là ai nấy đều cảm động khôn xiết. Họ vừa sụt sịt nhắn “Ông chủ ơi đời này tôi nguyện làm fan cứng của nhà anh”, vừa hỏi địa điểm mới ở đâu, thậm chí có người bắt đầu vào giới thiệu nhiệt tình khu vực gần nhà mình hoặc nơi làm việc.

Mộc Thiêm đã có dự tính khác trong đầu nên không đưa ra vị trí cụ thể trong nhóm. Nhưng khách quen lại tưởng cậu chỉ là chưa nghĩ xong, nên rất tâm lý bảo cậu cứ từ từ mà tính, khi nào xong thì thông báo một tiếng vào nhóm là được.

Thông báo xong trong nhóm chat, cậu nghĩ một chút rồi mở tài khoản video ngắn ra, đăng tải đoạn video thứ hai. Nội dung chỉ có một: biểu thị bản thân từ ngày kia trở đi sẽ không bày hàng ở cổng trường Đại học Q nữa, nhắc nhở các du khách nếu vì đồ nướng nhà cậu mà đến thành phố Q thì đừng đi, tránh để mất công chạy không.

Sợ hội khách hàng online trên mạng không vào xem video mới, cậu còn đặc biệt để lại bình luận ghim ngay dưới video đầu tiên để thông báo cho họ.

Sau khi đã hoàn tất việc thông báo ở tất cả những nơi có thể nghĩ đến, Mộc Thiêm buông điện thoại đi ngủ. Cùng lúc đó, dưới đoạn video ngắn, các fan theo dõi cậu đã bắt đầu nhìn thấy thông báo.

[Chuyện gì thế này? Tôi còn đang định mấy hôm nữa tới thành phố Q ăn đồ nướng, sao đột nhiên lại không bày hàng nữa rồi?]

[Cũng bình thường thôi mà, mấy sạp hàng ngoài cổng trường hình như đến kỳ nghỉ đông nghỉ hè đều đổi chỗ, chắc là nghỉ hè nên định đổi sang chỗ khác bày hàng thôi.]

[Các sạp khác đổi chỗ vì trường nghỉ học, nhưng nhà này tôi nhớ là đâu có phụ thuộc mỗi vào sinh viên đâu, nghỉ hè chắc không ảnh hưởng gì chứ? Hơn nữa cũng không nói địa điểm mới là ở đâu? Vậy rốt cuộc tôi có nên mua vé tàu nữa không đây?]

[Tôi nghi ngờ ông chủ định mở cửa hàng rồi? Thôi thì cứ đợi thêm chút xem sao, dù sao nghỉ hè còn dài, lúc anh ấy lo xong xuôi tự nhiên sẽ chia sẻ địa chỉ mới thôi.]

[Tôi vừa lướt thấy món bò viên nướng mới của nhà anh ấy, nhìn ngon dã man, thèm đi ăn ngay bây giờ quá. Ông chủ ơi rốt cuộc là anh đổi chỗ hay là mở tiệm, làm ơn thông báo sớm một chút để tôi còn mua vé.]

[Bò viên nướng tôi cũng mê lắm, rồi cả chân vịt nướng, khung xương gà nướng nữa, món nào cũng đúng ý tôi luôn. Ai mà hiểu được cảm giác của một người nghiện đồ nướng như tôi chứ, tôi bắt đầu muốn chuyển công tác tới thành phố Q luôn rồi đấy.]

Sau khi đưa ra quyết định, Mộc Thiêm trái lại thấy thoải mái hơn. Tất nhiên tối qua vì đã muộn nên cậu không nghĩ nhiều, sáng nay lúc ngủ dậy cậu mới chợt nhớ ra phải bàn bạc với hệ thống một tiếng.

Đừng thấy bình thường hệ thống ít khi lộ diện, nhưng thực ra nó rất hài lòng với ký chủ Mộc Thiêm này. Nó cảm thấy cậu hoàn toàn không giống một số ký chủ khác tham lam vô độ, hay mới phát hiện có hệ thống mà vẫn phải tự mình nỗ lực là đã bắt đầu chê bai đủ điều. Chính vì thế, hệ thống không hề có phản ứng gì trước việc cậu muốn thay đổi địa điểm bày hàng, chỉ bảo cậu cứ tự mình quyết định là được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Tôi muốn bày hàng ngẫu nhiên, như vậy có thể việc làm ăn sẽ không tốt như trước, hơn nữa sẽ gặp phải rất nhiều khách hàng không giải được đề...]

Đúng vậy, Mộc Thiêm quyết định trong thời gian nghỉ hè sẽ bày hàng ngẫu nhiên, nếu không việc chỉ đơn thuần đổi chỗ cũng chỉ giải quyết được phần ngọn chứ không trị được phần gốc. Nhưng bày hàng ngẫu nhiên sẽ nảy sinh một vấn đề: có thể mất đi lượng khách ổn định, và việc khách hàng giải đề sẽ không còn thuận lợi như trước.

Thực ra, việc cậu chọn bày hàng ngoài cổng trường trước đây là cực kỳ sáng suốt, bởi vì so sánh ra, hội sinh viên dù sao cũng giỏi giải đề hơn những khách hàng khác. Một khi rời khỏi môi trường cổng trường, trình độ giải đề của khách hàng bình thường chắc chắn sẽ rất bấp bênh, hơn nữa còn không tìm được người giải đề hộ.

Hệ thống nghĩ đến lượng cảm xúc thu hoạch được thông qua mỹ thực trong hơn nửa năm qua đã rất nhiều, khi nghe thấy vấn đề mà cậu đang đắn đo thì tỏ ra rất khoan dung, cho biết nếu nguyên liệu không bán hết thì có thể thu hồi. Còn về việc giải đề, có thể cho những khách hàng không giải được thực hiện một thử thách ngẫu nhiên.

[Cảm ơn nhé, hệ thống.]

Mộc Thiêm không ngờ hệ thống vốn trước đây luôn khăng khăng bắt khách phải giải đề đúng mới được gọi món nay lại chịu nới lỏng, tâm trạng lập tức càng thêm thư thái.

Còn về việc bày hàng ngẫu nhiên có khiến thu nhập giảm sút hay không, nói thật, số tiền kiếm được trong hơn nửa năm qua đã đủ cho cậu dùng rồi, cậu cảm thấy thỉnh thoảng thả lỏng một chút cũng tốt.

Chiều hôm đó, Mộc Thiêm mang khuôn mặt rạng rỡ nụ cười lái xe đến cổng trường bày hàng. Khi phát hiện người còn đông hơn cả hôm qua, nụ cười trên mặt cậu vẫn không hề biến mất, chỉ dùng giọng điệu ôn hòa nhắc nhở những vị khách đang hơi kích động khi thấy cậu tới rằng đừng chen lấn.

“Ai bảo ông chủ không biết cười đấy? Chẳng phải cười trông rất đẹp trai sao.” Một du khách tỉnh khác nhớ lại mấy cái video lướt thấy trên mạng trước đây, mọi người đều trêu chọc là ông chủ cứ thấy đông người là không cười nổi, liền nhịn không được giơ điện thoại lên hướng về phía xe mà quay phim.

Cùng lúc đó, có người phát hiện ra thông báo trên xe, vội vàng lên tiếng hỏi: “Ông chủ, anh không bày hàng ở cổng trường nữa à? Tại sao thế? Vậy ngày mai chúng tôi đi đâu để mua đồ nướng đây?”

“Vẫn chưa nghĩ xong.” Mộc Thiêm trả lời một cách lấp lửng.

Cậu thực sự vẫn chưa quyết định ngày mai sẽ bày hàng ở đâu, nên lời này cũng không hẳn là lừa người.

Các thực khách nghe xong, những người đã vào nhóm chat đồ nướng thì còn đỡ, những người chưa vào nhóm lập tức cuống cuồng cả lên, chỉ sợ sau này không tìm thấy sạp hàng nhà cậu nữa.

Truyện của -Gió-

Cũng may, khi mùi thơm của đồ nướng từ trên bếp tỏa ra, sự chú ý của mọi người nhanh ch.óng chuyển sang thức ăn, chỉ có một bộ phận nhỏ là vẫn đang bận rộn tìm những khách hàng đã có trong nhóm để nhờ kéo mình vào.

Mộc Thiêm nghe tiếng cãi vã ồn ào của thực khách, tay lật những viên bò viên tròn trịa, thấy bề mặt bò viên đã được nướng ra những vết cháy xém hoàn hảo, tâm trạng tức khắc càng thêm vui vẻ.