Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 237



Ngày trước khi chưa đông người như vậy, nếu chưa ăn đủ thì còn có khả năng xếp hàng lần thứ hai, nhưng bây giờ, giành được suất mua lần đầu tiên đã khó, hoàn toàn không có cơ hội mua lần thứ hai.

“Đồ nướng của mọi người xong rồi.” Mộc Thiêm không trả lời, thoăn thoắt xếp đồ nướng vừa ra lò vào hộp rồi đưa ra ngay, chặn họng mấy vị khách vừa nãy.

“Cảm ơn ông chủ.”

Khả năng ăn cay của khách địa phương đại khái ở mức trung bình, nhưng có rất nhiều du khách lại cực kỳ giỏi ăn cay. Chẳng hạn như vị khách này, khi đồ nướng của anh ta ra lò, bề mặt nguyên liệu được phủ một lớp bột ớt đỏ au, nhìn thôi đã thấy rất thèm ăn.

Phần mỡ của xiên thịt cừu nạc mỡ đan xen được nướng chảy ra, khiến cả xiên thịt bóng mượt, nhưng không quá nhiều dầu mỡ. Cắn một miếng, vị hơi cháy cạnh bên ngoài kết hợp với bột ớt vừa thơm vừa cay, cảm giác đó thì ai ăn rồi người đó biết.

“Ngon tuyệt!”

Trước khi ăn, vị khách mê cay nặng này còn sợ bột ớt khô này chỉ thơm mà không cay. Cắn miếng đầu tiên, vị cay lan tỏa trên đầu lưỡi, anh ta lập tức gật đầu hài lòng, cảm thấy đây là xiên thịt cừu nướng ngon nhất mình từng ăn. Cả độ cay lẫn độ chín đều hoàn hảo tuyệt đối, dư vị còn vương lại mùi khói than củi cây ăn quả và hương thơm thanh khiết của cành liễu đỏ khiến người ta nhớ mãi không quên.

Đồ nướng vốn dĩ là món ăn đậm đà, cho thêm nhiều ớt sẽ càng làm dậy mùi thơm. Hơn nữa vị cay còn kích thích vị giác, bột ớt thơm ngon kết hợp với nguyên liệu chín tới hoàn hảo, đúng là mỹ vị nhân gian.

Nhưng món đồ nướng đỉnh cao nhất của nhà Mộc Thiêm lại không phải là phiên bản thêm cay, mà là phiên bản không cay hoặc cay nhẹ vẫn ngon không kém. Nhờ nguyên liệu tươi ngon, cộng thêm khả năng kiểm soát nhiệt độ nướng tài tình của cậu, mùi thơm vốn có của từng món ăn được nướng ra tối đa. Dù không thêm gia vị gì cũng có một mùi thơm nguyên bản hấp dẫn, càng khỏi phải nói đến việc rắc thêm chút muối tiêu, chút bột thì là, đảm bảo sẽ làm đứa trẻ nhà bên thèm khóc ré lên.

“Mẹ ơi con muốn ăn nữa!”

“Cái này cay đó, con ăn không được đâu.”

“Con không sợ cay!”

Có một cậu bé ăn xong phần đồ nướng không cay của mình mà vẫn chưa đã thèm, nhón chân cố gắng đòi mẹ chia cho phần của mẹ. Thấy vậy, người mẹ cảm thấy mình còn ăn không đủ, thậm chí hơi hối hận vì đã dẫn con đi cùng.

Đứa bé cứ khóc đòi ăn, người mẹ hết cách đành cho con ăn thử một miếng, hy vọng nó bị cay mà không ăn nữa. Nhưng cô đã đ.á.n.h giá thấp mức độ ngon của đồ nướng, cậu bé dù mặt đã đỏ bừng vì cay vẫn muốn ăn tiếp, còn cứng miệng nói không cay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thực ra không thể trách đứa bé tham ăn, ai bảo đồ nướng thêm cay tuy cay thật đó, nhưng lại càng thơm ngon hơn, ngay cả người lớn cũng không thể từ chối, huống chi là một đứa trẻ.

Truyện của -Gió-

“Để lại cho mẹ một ít chứ!” Thấy cay cũng không ngăn được con, bà mẹ không đứng nhìn nữa mà giành ăn với con.

Vốn dĩ sau khi trường học nghỉ hè sẽ rất vắng vẻ, nhưng nhờ sự hiện diện của quầy đồ nướng nhà Mộc Thiêm, tối nay cổng trường lại náo nhiệt như thường lệ.

Khang Khang thích sự náo nhiệt, chạy lung tung quanh quầy đồ nướng. Thấy có đứa trẻ bị cay khóc ré lên, anh còn đứng bên cạnh cười. Cũng may khách hàng đa số đều biết tình trạng của anh nên không ai nghĩ đó là ác ý.

Thậm chí có đứa trẻ chỉ vào Khang Khang nói anh trông kỳ quái, còn bị phụ huynh vỗ nhẹ vào tay dạy dỗ là không được vô lễ.

Đối với những người quan tâm đến quầy Thi Mới Nướng, ban đầu có thể họ chỉ chú ý đến đồ nướng ngon. Nhưng khi các video liên quan trên mạng ngày càng nhiều, mọi người tự nhiên sẽ chú ý đến Khang Khang thường xuyên xuất hiện trong các video.

Lúc đầu phát hiện Khang Khang trong video, có người không hiểu, còn bình luận đùa cợt sao Khang Khang trông kỳ quái vậy. Sau khi được giải thích rằng đây là vẻ ngoài của người mắc hội chứng Down, cư dân mạng đó hối hận đến mức trực tiếp bình luận “Tôi thật đáng c.h.ế.t”.

Ai cũng có sự tò mò. Phát hiện Khang Khang hình như mắc hội chứng Down, mọi người đều tò mò anh có quan hệ gì với ông chủ. Khi biết từ các cư dân mạng địa phương rằng họ không có quan hệ huyết thống, chỉ là hàng xóm trong cùng khu tập thể, vì bố mẹ Khang Khang đều không có mặt nên mới được ông chủ đưa đi bán hàng cùng, ai nấy đều hơi sốc, khó mà tin được trên đời lại có người hàng xóm tốt bụng đến vậy.

Ở một khía cạnh nào đó, việc Mộc Thiêm muốn đổi địa điểm bày hàng thực ra cũng liên quan đến việc ngày càng nhiều người trên mạng chú ý đến cậu và Khang Khang. Cậu chỉ muốn bán đồ nướng kiếm tiền đàng hoàng, thực sự không thích chuyện riêng tư gia đình mình bị đào bới sâu hơn, càng không muốn Khang Khang bị ảnh hưởng.

Ban đầu Mộc Thiêm định ngày mai sẽ trực tiếp đổi địa điểm bày hàng luôn, nhưng vì quá nhiều khách hàng cứ hỏi dồn dập về địa chỉ mới, cậu đành phải nói tránh đi, bảo rằng muốn nghỉ ngơi vài ngày trước đã.

Đằng nào cũng đã nói ra rồi, Mộc Thiêm quyết định nghỉ ngơi vài ngày thật. Dù sao thì sinh viên còn được nghỉ hai tháng hè, cậu nghỉ ngơi mấy ngày cũng hợp lý mà.

Cuối cùng cũng bán hết lượng nguyên liệu trong ngày, Mộc Thiêm vội vàng dọn hàng về nhà. Nghĩ đến ngày mai được nghỉ ngơi, cậu có cảm giác nhẹ nhõm khắp người.

Cậu thì thoải mái rồi, nhưng mấy nhóm chat đồ nướng lại nổ tung.

[@Ông chủ, thế còn lời hứa đổi chỗ lén bán đồ nướng cho chúng tôi đâu? Sao đột nhiên lại thành nghỉ ngơi rồi?]