Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 238



[@Thủy Mộc Ông chủ Mộc, tôi biết rồi! Anh cố ý lừa cái đám du khách đó đúng không? Mau lén nói cho chúng tôi biết, ngày mai anh định bày hàng ở đâu? Yên tâm đi, tôi đảm bảo không nói ra ngoài đâu.]

[Huhu, ông chủ ơi anh không được làm thế, tôi còn chưa được ăn món bò viên nướng nhà anh. Nếu mà không được ăn bò viên nướng nữa thì đời này chẳng còn ý nghĩa gì!]

[Ông chủ, ông chủ lên tiếng đi chứ! Không lẽ anh định nghỉ ngơi thật à? Có nghỉ thì nghỉ một ngày thôi chứ, mau cho tôi biết ngày kia anh định bày hàng ở đâu đi?]

Lúc mới bắt đầu, Mộc Thiêm chỉ có ba nhóm chat đồ nướng, nhưng giờ đây, trong điện thoại cậu đã có cả một hàng dài các nhóm chat. Nhìn thấy nhóm nào cũng có người hỏi mình, cậu hoàn toàn không dám lộ diện.

Nếu nói cho họ biết, sắp tới cậu sẽ bày hàng ngẫu nhiên, không tiết lộ vị trí cho bất kỳ ai, e là sẽ bị đ.á.n.h mất?

Mộc Thiêm thầm nghi hoặc, nhưng tay thì lại rất nhanh nhẹn chọn ngay chế độ ẩn thông báo nhóm, rõ ràng là quyết định trực tiếp giả c.h.ế.t.

Trong nhà có sẵn nguyên liệu, không ra ngoài mua thức ăn cũng chẳng lo thiếu cơm. Hai ngày tiếp theo cậu chỉ ru rú ở nhà không ra khỏi cửa, ngay cả rác cũng nhờ Khang Khang mang ra ngoài hộ.

Cậu không dọn hàng, cũng không lộ diện trong nhóm chat, khiến mọi người từ chỗ liên tục @ cậu, dần chuyển sang nghi ngờ: Hay là vì cậu làm đồ nướng ngon quá nên bị ai đó bắt cóc nhốt vào phòng tối để làm đầu bếp riêng rồi?

[Cười c.h.ế.t mất, trí tưởng tượng cũng phong phú vừa thôi chứ!]

[Nói đi cũng phải nói lại, nếu tôi là đại gia, tôi cũng muốn b.a.o n.u.ô.i ông chủ về nhà, chỉ nướng thịt cho riêng mình tôi ăn thôi.]

[Hay là ông chủ gặp chuyện gì thật rồi? Trước đây anh ấy nghỉ vẫn thường vào nhóm tán gẫu, sao hai ngày nay im hơi lặng tiếng thế.]

[Chẳng lẽ du khách đông quá nên ông chủ sợ không dám bày hàng, trốn kỹ rồi sao?]

Triệu Minh Dịch, chủ của chú ch.ó Golden và vài khách hàng quen khác có quan hệ khá tốt với Mộc Thiêm và có số điện thoại của cậu, thấy trong nhóm toàn những suy đoán quá đà, bèn gọi điện trực tiếp hỏi xem tình hình thế nào.

“Không có chuyện gì đâu, chỉ là kỳ nghỉ lễ bình thường thôi mà. Bận rộn cả học kỳ rồi, sinh viên được nghỉ hè thì tôi cũng phải được nghỉ vài ngày chứ.” Mộc Thiêm nằm trên sofa, giọng nói mang theo vài phần lười biếng của ngày nghỉ.

Xác định cậu vẫn ổn, những vị khách gọi điện vừa yên tâm vừa nhân tiện hỏi thăm địa điểm bày hàng lần tới. Sau khi không hỏi ra được gì, trong lòng họ có chút thắc mắc, không hiểu cậu đang định giở trò gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Vậy khi nào quyết định được địa điểm thì nhớ báo tôi một tiếng nhé.”

Mộc Thiêm không hứa hẹn gì, chỉ chào tạm biệt rồi cúp máy.

Vào kỳ nghỉ hè, thời tiết oi bức, bác của Khang Khang làm công việc giao nước với cường độ cao hơn trước rất nhiều, ngày nào cũng mệt đến mồ hôi nhễ nhại.

Mộc Thiêm nghĩ nếu sắp tới mình bày hàng ngẫu nhiên thì không tiện để bác ấy cứ phải đi đón Khang Khang khắp nơi, nên đề nghị cho Khang Khang buổi tối ở lại nhà mình luôn.

Khang Khang vốn thân thiết với cậu, nghe thấy buổi tối được ở lại nhà cậu thì không khỏi phấn khích.

Người bác ban đầu không muốn làm phiền Mộc Thiêm, nhưng thấy cả hai đứa nhỏ đều đồng ý nên đành chấp thuận, trước khi đi còn dặn dò Khang Khang phải ngoan ngoãn và hiểu chuyện.

Những ngày nghỉ ở nhà, Mộc Thiêm cũng không hoàn toàn nhàn rỗi, cậu còn vào không gian hệ thống để học món nướng mới - mì căn nướng.

Khỏi phải nói, cậu lại bắt đầu học từ khâu làm mì căn với thầy người que, quá trình làm cũng khá tốn công sức. Nhìn những dải mì căn đã hoàn thành, Mộc Thiêm cảm thấy rất có thành tựu, thậm chí bắt đầu tò mò không biết vị của nó khi ăn sẽ thế nào.

Làm xong mì căn thì bắt đầu nướng, nhưng trước khi nướng, thầy người que đã dạy cậu cách làm nước sốt dầu đỏ. Nước sốt dầu đỏ được làm từ đại hồi, lá nguyệt quế, hành tây, bột ớt và các nguyên liệu khác thơm nức mũi. Chỉ cần lăn mì căn qua một vòng, chưa cần nướng ngửi đã thấy vô cùng quyến rũ.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, cuối cùng cũng có thể bắt đầu lên lửa nướng. Lúc mới nướng, dầu đỏ trên mì căn nhỏ xuống than phát ra tiếng “tí tách” và mùi thơm nồng nàn. Theo thời gian, dầu đỏ thấm vào trong mì căn, đồng thời trên bề mặt bắt đầu xuất hiện những vệt cháy xém đẹp mắt.

Mộc Thiêm chăm chú lật dải mì căn trên tay. Dù là lần đầu nướng loại nguyên liệu này, nhưng nhờ kinh nghiệm từ những món khác, cậu nắm bắt độ lửa ngày càng tốt, hoàn toàn không giống hồi mới học thỉnh thoảng lại làm cháy khét thức ăn.

Nguyên liệu chính của mì căn là bột mì, mì căn được rửa qua nước đặc biệt dai ngon. Dưới sức nóng của lửa than, mùi thơm của lúa mạch quyện với vị cay nồng từ từ tỏa ra, khiến người ta chỉ muốn c.ắ.n ngay một miếng.

Ngày nghỉ thứ ba của Mộc Thiêm, không chỉ khách quen muốn biết khi nào cậu mới bày hàng trở lại và địa chỉ mới ở đâu, mà cư dân mạng tỉnh khác còn quan tâm hơn thế.

Truyện của -Gió-

Dưới tài khoản video ngắn của cậu, rất nhiều người để lại bình luận hỏi khi nào cậu mới khai trương lại, giục cậu mau khai ra địa chỉ mới để họ còn mua vé đến thành phố Q.

Đến ngày thứ tư, trong lúc các khách quen và cư dân mạng vẫn chưa hay biết gì, Mộc Thiêm nhân lúc trời sẩm tối đã lái xe đến công viên mà trước đó cậu từng đưa Khang Khang đến chơi.