So với cậu, những khách quen ăn được đồ nướng nhà cậu hai ngày gần đây có tốc độ mạng nhanh hơn nhiều. Đã có người biết chuyện này và hỏi trong nhóm nhỏ xem có nên thông báo cho ông chủ không.
Tuy nhiên sau khi thảo luận, cuối cùng vì sợ ông chủ biết chuyện lại đổi chỗ trốn tiếp mà không nói cho họ, mọi người chọn cách giả vờ như không biết, cứ ăn xong bữa đồ nướng hôm nay rồi tính sau.
Họ tính toán rất hay, nhưng lại đ.á.n.h giá thấp sự rảnh rỗi của những người đã lâu không được ăn đồ nướng. Thậm chí có người sau ba giờ chiều đã đi dạo quanh mấy con đường gần đại học Q để cố gắng tìm kiếm chiếc xe.
Lấy đại học Q làm trung tâm để tìm kiếm xung quanh chắc chắn là hướng đi đúng đắn. Khoảng bảy giờ tối, thực sự có người phát hiện ra chiếc xe màu xanh trắng đó và lập tức đuổi theo.
“Cuối cùng cũng tìm thấy anh rồi, ông chủ anh đừng hòng chạy!”
Truyện của -Gió-
Trên đường cái không thể đùa giỡn được, Mộc Thiêm thấy có mấy chiếc xe nhắm thẳng vào mình thì lập tức tấp vào lề dừng lại. Sau khi biết đó là khách hàng đi tìm mình, để trấn an cảm xúc của họ, cậu trực tiếp tìm một chỗ gần đó đỗ xe ổn định và bắt đầu bày hàng.
Có lẽ vì tìm thấy xe đồ nướng quá phấn khích, những vị khách đầu tiên tìm thấy cậu đã trực tiếp chia sẻ vị trí vào trong nhóm và trên video ngắn. Chẳng bao lâu sau đã kéo theo rất nhiều người tìm đến, chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, trước quầy đồ nướng đã xếp thành một hàng dài.
“Ông chủ, muốn ăn đồ nướng nhà anh thật chẳng dễ dàng gì!”
“Ông chủ anh thật khiến người ta đau lòng, uổng công tôi ngày nào cũng lướt tài khoản video của anh để đợi thông báo địa chỉ mới, kết quả anh hay lắm, lại dám lén lút bán hàng mà chẳng thèm nói với tôi câu nào.”
Mọi người đều đã đoán được có lẽ cậu đổi chỗ là để trốn lượng du khách ngày càng đông, nên cũng không ai hỏi tại sao cậu lại đổi địa điểm nữa, chỉ là hơi giận vì cậu không thông báo.
Mộc Thiêm thầm nghĩ, nếu cậu mà thông báo thì việc đổi chỗ còn ý nghĩa gì nữa, thà cứ tiếp tục bán ở cổng trường kia cho xong.
May mà mọi người cũng không nhất thiết bắt cậu phải trả lời, họ nhanh ch.óng bị thu hút bởi mùi thơm tỏa ra từ bếp nướng. Ngửi thấy mùi hương, họ khẽ lắc lư đầu, lộ ra vẻ mặt say mê: “Chính là cái vị này, thơm thật đấy!”
Có người có lẽ sau khi ăn đồ nướng nhà cậu thì không còn muốn thử bất kỳ loại đồ nướng nào khác nữa, nhưng cũng có người không chịu nổi cơn thèm, khi không ăn được đồ nhà cậu thì vẫn sẽ tìm đến những quán đồ nướng khác.
Không phải tất cả các quán đồ nướng đều thất đức đến mức dùng nguyên liệu không tươi, cũng có những quán làm ăn có tâm với nguyên liệu khá ổn, nhưng tay nghề lại không thể sánh bằng Mộc Thiêm. Dù sao đi nữa, mọi người tìm thế nào cũng không thấy nơi nào đồ nướng ngon hơn nhà cậu. Thực ra nghĩ kỹ cũng thấy bình thường, nếu thực sự có quán nào ngon hơn, hay thậm chí chỉ cần ngon ngang ngửa nhà Mộc Thiêm, thì có lẽ đã nổi đình nổi đám từ lâu rồi.
“Chế độ thử thách hay đấy, dễ hơn giải đề.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Dễ á? Sao tôi thấy còn chẳng bằng giải đề nhỉ.”
Phát hiện ra hiện nay ngoài giải đề còn có thêm lựa chọn khác, thực khách cảm thấy khá thú vị. Tuy nhiên, các thử thách này cũng rất thử thách vận may; nếu không may bốc phải yêu cầu không thể hoàn thành, thà quay lại giải đề còn hơn.
“Khung xương gà nướng ngon quá, chính là cái vị cay cay lẫn chút ngọt thanh, giòn rụm đến mức nhai nát được cả xương này mới là đỉnh.”
“Thơm thật! Cắn một miếng mà cảm giác đời viên mãn luôn. Vẫn là móng giò nướng nhà ông chủ ngon nhất, lớp da cháy cạnh mà không cứng, thịt béo nhưng không ngấy. So với chỗ này, mấy quán khác nướng cái gì không biết nữa.”
“Cuối cùng cũng được ăn lại hàu nướng này rồi. Nói thật, khắp cả thành phố Q không tìm đâu ra hàu tươi và béo mọng thế này, ngon tuyệt cú mèo!”
Được ăn lại đồ nướng nhà Mộc Thiêm, thực khách vừa ăn vừa xuýt xoa, ăn một bữa đồ nướng mà cảm nhận được cả sự hạnh phúc.
Mùa hè vốn là thời điểm lý tưởng để ăn đồ nướng. Vị trí Mộc Thiêm bày hàng hiện tại bên cạnh có một tiệm trà sữa và một cửa hàng tiện lợi, không ít khách hàng sau khi lấy được đồ nướng đã trực tiếp vào hai cửa hàng này tìm chỗ ngồi.
Phía trước cửa hàng tiện lợi có bày vài bộ bàn ghế, những vị khách bưng đồ nướng cũng không ngồi không, họ vào tiệm mua thêm nước có ga hoặc bia, vừa nhắm đồ nướng vừa uống một chút, cảm thấy cuộc đời thế này là quá xứng đáng.
“Mì căn nướng này đậm đà thật, vừa thơm vừa thấm vị, cực kỳ hợp để nhắm rượu.”
“Công nhận ngon, trước đây chưa bao giờ thấy mì căn nướng lại có thể thơm thế này, quá đã! Không biết ông chủ học nghề ở đâu mà cảm giác nguyên liệu nào qua tay anh ấy nướng ra cũng thành mỹ vị hết!”
“Nào nào, cạn ly!”
Phía bên này khách đã bắt đầu ăn uống linh đình, thì những khách quen vốn đợi sẵn ở phía công viên mới cuối cùng cũng phát hiện qua các video mới nhất trên mạng rằng: ông chủ đã bị chặn đường giữa chừng, hoàn toàn không thể đến công viên được.
“C.h.ế.t tiệt! Muốn ăn miếng đồ nướng sao mà khó thế?”
“Chắc chắn là do mấy người khách mới làm lộ tin tức rồi, biết thế lúc nãy nên dựng cái biển cấm chụp ảnh quay phim trước quầy cho xong.”
Mới hưởng thụ được hai ngày đãi ngộ không phải xếp hàng quá dài mà vẫn được ăn no nê, kết quả đã bị người khác phát hiện, những khách quen đang đợi ở công viên tiếc hùi hụi. Nhưng giờ có tiếc cũng vô ích, muốn ăn thì chỉ còn cách chạy sang bên kia xếp hàng.
Họ tiếc nuối, còn Mộc Thiêm nhìn lượng khách ngày càng đông thì tâm trạng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Cậu vừa để hệ thống tính toán lượng nguyên liệu, vừa bảo thực khách hãy tự đếm số thứ tự, ai ở quá xa phía sau thì khỏi phải đợi.