“Ông chủ sao anh không chuẩn bị thêm nhiều nguyên liệu vào?”
“Ông chủ tôi nhớ trước đây anh toàn bày hàng từ bốn giờ, sao giờ lại muộn thế này?”
Những khách đang xếp hàng hiện tại cơ bản đều mua được đồ nên không làm khó Mộc Thiêm, chỉ cằn nhằn vài câu. Nhưng những vị khách đến muộn không mua được đồ thì mỗi người một chiêu, ồn ào đến mức khiến đầu óc Mộc Thiêm quay cuồng.
Khổ nỗi Khang Khang còn thấy vui, cứ đứng bên cạnh vỗ tay cười nắc nẻ.
Có vị khách chú ý đến anh, liền nói: “Khang Khang, bảo em trai chuẩn bị thêm nhiều đồ ăn được không?”
“Được.” Khang Khang miệng nhanh hơn não đồng ý ngay.
Những người khác thấy anh dễ tính hơn ông chủ nhiều, thế là đua nhau quay sang dặn dò, nào là bảo cậu mang thêm nhiều thịt ra, mang thêm nhiều rau ra, lại còn bảo cậu bày hàng sớm một chút.
Nhiều người nói tranh nhau như vậy, không chắc Khang Khang có nghe rõ không, chỉ biết là anh cứ gật đầu lia lịa nói “được”.
Lỗ tai cuối cùng cũng được yên tĩnh đôi chút, Mộc Thiêm nghĩ bụng lúc nãy anh cười vui như thế, giờ để anh gánh bớt sự ồn ào này cũng là lẽ đương nhiên, cuối cùng cậu cũng có thể yên lặng nướng đồ một lát.
Đến khi mẻ đồ nướng cuối cùng ra lò, quanh xe vẫn còn rất nhiều người chưa đi, họ muốn hỏi cho rõ từ miệng Mộc Thiêm xem ngày mai có thể mua đồ nướng ở đâu.
“Đau đầu quá, ngày mai tôi phải nghỉ một ngày đã.” Mộc Thiêm đã nhân lúc khách không chú ý mà dập tắt lửa than, vừa dứt lời liền vội gọi Khang Khang lên xe để chuồn lẹ.
Thính giác của Khang Khang bình thường, lúc đầu còn thấy một đám người vây quanh nói chuyện là vui, sau đó cũng thấy đầu óc lùng bùng, vừa nghe Mộc Thiêm gọi đi, anh hiếm khi lao lên xe với tốc độ nhanh như vậy.
Thực khách không kịp phòng bị, chỉ có thể trố mắt nhìn chiếc xe màu xanh trắng biến mất trước mắt, có người không nhịn được cảm thán: “Đây là xe hãng nào mà chạy nhanh thế không biết?”
Cuối cùng cũng về đến nhà, Mộc Thiêm thở phào nhẹ nhõm. Sau khi bảo Khang Khang đi tắm trước, cậu mở điện thoại lên mạng xem thử thì phát hiện ra hóa ra ngay từ sáng nay, việc cậu bày hàng ở công viên đã hoàn toàn bị lộ.
Dù là bày hàng ngẫu nhiên, cậu cũng không muốn đổi chỗ quá thường xuyên. Vốn tưởng ở phía công viên ít nhất cũng trụ được khoảng nửa tháng, kết quả giờ đừng nói nửa tháng, đến một tuần cũng không xong. Hơn nữa ai cũng biết rằng, khi thực khách đã biết cậu đã bắt đầu đi bán lại, thì lần sau đổi chỗ chắc chắn sẽ càng dễ bị phát hiện hơn.
Nghĩ đến việc đi bán hàng mà cứ như đi đ.á.n.h trận, lại còn chơi cả trò đ.á.n.h du kích, Mộc Thiêm cảm thấy hơi mệt mỏi, không nhịn được mà bàn bạc với hệ thống, hỏi xem liệu có thể trực tiếp nghỉ hè luôn không.
Hệ thống biểu thị: Cậu có thể nghỉ cuối tuần, nhưng không được nghỉ liền tù tì hai tháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cũng được vậy...”
Phía công viên rõ ràng là không thể đến nữa, Mộc Thiêm nghĩ ngày mai có thể nghỉ ngơi một ngày trước, để xem lần tới nên đổi sang chỗ nào bày hàng.
Trước khi đi ngủ, nghĩ đến việc chuyện đổi chỗ bày hàng đã bị phát hiện, cậu lấy ra phong thái như lúc viết văn thời trung học, đăng một bài viết lên tài khoản video ngắn của mình. Đại ý là cậu không phải không muốn tiếp đón đông đảo du khách, mà là năng lực có hạn, thực sự không thể tiếp đãi nổi quá nhiều người như vậy; đồng thời cũng bày tỏ rằng các món ngon khác ở thành phố Q cũng rất tuyệt, mong du khách khi đến chơi có thể nếm thử nhiều hơn.
Nói tóm lại, cậu chỉ có một ý duy nhất: đồ nướng nhà mình không đáng để du khách phải lặn lội đường xa đến một chuyến, nếu du khách thực sự muốn đến thành phố Q chơi thì có thể nếm thử thêm các món đặc sản địa phương khác. Đồng thời ở cuối bài, cậu nói rõ sắp tới mình sẽ bày hàng ở những địa điểm khác nhau, nếu gặp được thì là cái duyên, không gặp được thì mong mọi người đừng cưỡng cầu, và ngày mai sẽ nghỉ một ngày.
Lời lẽ của Mộc Thiêm rất chân thành, nhưng cậu đã đ.á.n.h giá thấp sự nghịch ngợm của cư dân mạng thời nay.
[Rất tốt, lý do để đến thành phố Q lại tăng thêm một cái nữa - thử vận may trên phố, xem nhân phẩm mình có tốt không.]
[Không muốn cho tôi đến? Thế thì tôi càng phải đi, cưỡng cầu thì sao chứ, tôi đây là thích cưỡng cầu đấy, khà khà khà.]
[Cười c.h.ế.t mất, nhìn đám người các bạn xem, đã ép ông chủ đến mức nào rồi. Tôi đã bảo rồi mà, sớm muộn gì ông chủ cũng bị đám ham ăn các bạn ăn đến mức tự kỷ thôi.]
[Được được được, ông chủ cứ đợi đấy, tôi thích chơi trò trốn tìm nhất, đợi tôi lái xe đến thành phố Q tìm anh.]
[Ha ha ha ha, buồn cười quá, lần đầu tiên thấy có quầy đồ nướng ngon quá mức, kết quả vì du khách đến ăn đông quá mà ăn đến mức làm ông chủ phải bỏ chạy luôn. Ban đầu tôi thấy đi xa thế để ăn đồ nướng hơi không đáng, giờ làm tôi cũng muốn đi nếm thử xem sao.]
[Ông chủ anh lú lẫn rồi, phú quý từ trên trời rơi xuống thế này sao anh lại không biết đường mà nhận? Vất vả hai tháng, vinh hoa phú quý cả đời đấy!]
[Ông chủ: Nướng không xuể, căn bản là nướng không xuể, so với tiền bạc thì mạng sống vẫn quan trọng hơn.]
[Có ai lập đội cùng đi thành phố Q “săn” ông chủ không?]
Truyện của -Gió-
[Ha ha ha, các bạn định coi ông chủ là NPC để săn đấy à?]
Mộc Thiêm đã chịu thiệt một lần nên sau đó không dám lơ là các diễn biến trên mạng nữa. Sáng sớm hôm sau, cậu phát hiện dưới tài khoản của mình toàn là những bình luận đầy tính phản nghịch.
Không hiểu sao, khi thấy hoàn toàn không khuyên nhủ nổi các du khách đừng đến, cậu lại chẳng thấy ngạc nhiên chút nào. Dù sao những gì cần nói cậu đã nói rõ ràng, tiếp theo cậu quyết định sẽ đường đường chính chính bày hàng ngẫu nhiên, nếu du khách có đi không công thì cũng không thể trách cậu được.
Ngày nghỉ, ban ngày Mộc Thiêm không tiếp tục ru rú trong nhà mà dắt Khang Khang ra trung tâm thương mại mua quần áo mùa hè. Giữa đường tình cờ gặp khách quen, đối phương đủ kiểu tìm cách dò hỏi xem lần tới cậu sẽ bày hàng ở đâu. Mộc Thiêm vừa cảm thán thế giới này thật nhỏ bé, vừa trực tiếp dắt Khang Khang chuồn lẹ.
Về đến nhà, buổi tối cậu suy nghĩ một lát rồi tiến vào không gian hệ thống. Vốn định luyện tập tay nghề nướng thịt, không ngờ lại mở ra món đồ nướng mới - Thịt nướng dứa.