Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 252



Buổi chập tối mùa hè, trong không khí vẫn còn vương lại vài phần nóng nực, ngay cả gió thổi qua cũng mang theo hơi nóng.

“Đi thôi Khang Khang, bày hàng thôi.”

Trong xe có điều hòa, điểm này vào mùa hè thực sự rất dễ chịu. Mộc Thiêm ăn cơm tối xong, nghỉ ngơi một lát rồi gọi Khang Khang.

“Được.” Khang Khang vốn đang chơi đồ chơi trong phòng, nghe thấy cậu gọi liền ôm ngay chiếc xe đồ chơi chạy ra, rõ ràng là định mang theo đồ chơi đi ra ngoài.

Mang theo chút đồ để chơi cũng tốt, Mộc Thiêm tự nhiên sẽ không ngăn cản anh. Đợi anh ngồi vững trên xe, cậu liền trực tiếp lái xe đi.

Ban ngày do thời tiết nóng, phần lớn mọi người cơ bản đều ở trong nhà, mãi đến khi Mặt trời lặn mới lục đục kéo nhau ra ngoài hóng mát.

Mộc Thiêm đã bày hàng bán đồ nướng gần một năm, đáng lẽ ra cư dân trong khu tập thể phải quen rồi mới đúng, nhưng có lẽ do việc làm ăn của cậu quá hot đến mức cả mạng xã hội đều biết, nên khi mọi người nhìn thấy chiếc xe màu xanh trắng quen thuộc vẫn không nhịn được mà bàn ra tán vào.

“Không ngờ đấy, hai đứa nó tụ lại với nhau mà ngày càng khấm khá lên.”

“Chẳng phải sao, bà nội Khang Khang đúng là biết đầu tư, chẳng qua là quản cho vài bữa cơm, kết quả người ta vừa trả tiền viện phí, vừa giúp bà ấy nuôi cháu, đúng là hời to.”

“Nếu bà ấy sống thêm được vài năm thì mới thực sự gọi là hưởng phúc. Mộc Thiêm đối với cháu trai bà ấy còn tốt được như vậy, thì đối với bà ấy chắc chắn phải chăm sóc như bà nội ruột. Bà cụ này đúng là không có phước.”

“Cũng nhờ Mộc Thiêm không để bụng, chứ tôi còn nhớ bố mẹ Khang Khang đối xử với nó chẳng ra làm sao...”

“Hồi đó tôi đã đoán rồi, có phải vì cháu trai ruột của bà ấy đầu óc không lanh lợi nên mới muốn tìm một đứa cháu biết kiếm tiền không, đúng là để tôi đoán trúng thật.”

Năm đó khi bà nội Khang Khang bằng lòng chăm sóc Mộc Thiêm, đám người này đâu có nói như vậy. Lúc đó họ đều nói sau lưng rằng bà nội Khang Khang ngốc, rõ ràng điều kiện nhà mình đã như thế mà còn rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng. Giờ thì hay rồi, thấy Mộc Thiêm có năng lực, hối hận vì mình không chiếm được tiện nghi, lại bắt đầu nghĩ rằng bà nội Khang Khang lúc đầu là biết tính toán.

Cũng may là cùng với việc gã lười biếng trên tầng mấy lần định gây khó dễ cho Mộc Thiêm đều không có kết quả tốt, thậm chí còn bị Khang Khang đ.á.n.h cho một trận, mọi người biết hai đứa này không dễ chọc, nên cũng chỉ dám nói xấu sau lưng chứ không dám sáp lại gần. Dù sao với tình trạng của Khang Khang, bị anh đ.á.n.h cũng là bị đ.á.n.h không, bên Hội phụ nữ hay tổ dân phố có khi còn quay lại nói họ bắt nạt trẻ con.

Hôm nay Mộc Thiêm đặc biệt chú ý, cố gắng đi đường nhỏ, thậm chí còn nhờ hệ thống giúp cảnh báo, sợ lại bị khách quen phát hiện rồi bị chặn giữa đường.

“Em trai, chúng ta đi làm gì thế?”

Khang Khang phát hiện bộ dạng “mắt quan sát sáu hướng, tai nghe tám phương” của cậu, có lẽ cảm nhận được sự cảnh giác đó nên anh ôm c.h.ặ.t chiếc xe đồ chơi, hạ thấp giọng hỏi.

“Không có gì đâu, tìm chỗ nào ít người một chút để bày hàng thôi.” Mộc Thiêm nói nhỏ theo anh, bầu không khí trong xe lúc này không giống như đang đi bán hàng, mà ngược lại giống như đang đi ăn trộm vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cậu cảm thấy công viên lần trước đến vẫn còn quá lộ liễu, nên quyết định hôm nay sẽ đến một nơi có lưu lượng người qua lại ít hơn.

Vì không có điểm đến chính xác, Mộc Thiêm cứ nương theo cảm giác tìm đường nhỏ mà đi khoảng hơn hai mươi phút, chẳng mấy chốc đã đến một con phố cổ.

Mộc Thiêm có chút ấn tượng với con phố này, dường như hồi nhỏ từng đến đây. Lúc đó chắc cậu mới vài tuổi, trong ký ức con phố này rất nhộn nhịp, cậu còn được ăn một cái bánh nướng đường trắng cực kỳ ngon.

Còn bây giờ, cùng với sự phát triển của thành phố, các khu thương mại mọc lên khắp nơi, con phố cổ trông có vẻ hơi vắng lặng, phần lớn người ở đây đều là người lớn tuổi, hiếm khi thấy được người trẻ.

Mộc Thiêm quan sát khung cảnh xung quanh, phát hiện bên đường vẫn còn người bán bánh nướng đường trắng, chỉ là không biết có phải là tiệm hồi nhỏ cậu từng ăn hay không.

“Khang Khang, anh có muốn ăn bánh nướng đường trắng không?”

Khang Khang không kén ăn, cái gì cũng thích, nghe vậy liền gật đầu ngay: “Muốn ăn.”

Mộc Thiêm trực tiếp đưa tiền cho anh, chỉ rõ địa điểm bảo anh đi mua, còn mình thì tìm một vị trí thích hợp để đỗ xe chuẩn bị bày hàng.

Người bán bánh nướng là một cặp vợ chồng già, bếp nướng bánh trông rất có dấu ấn thời gian. Nhà họ có hai loại bánh: loại hình tròn là vị ngọt, loại hình dài là vị mặn có thể phết tương ớt.

“Mua bánh đường.” Khang Khang chạy chậm đến, đưa tiền ra ngay.

Truyện của -Gió-

Hai vợ chồng già không nhận thấy anh có điểm gì khác thường, vừa nhận tiền vừa hỏi: “Lấy mấy cái? Chỉ lấy loại ngọt thôi à? Có muốn nếm thử loại mặn không?”

“Lấy hai cái bánh đường.”

Anh nói xong liền chạy vắt chân lên cổ biến mất, khiến hai vợ chồng già có chút ngơ ngác, nhưng vẫn nhanh ch.óng lấy túi đựng bánh nướng đường, rồi đếm tiền lẻ trả lại.

Khang Khang là chạy về tìm Mộc Thiêm, vì lúc nãy em trai chỉ bảo mua bánh đường, anh không biết có nên mua loại mặn không, lúc nãy người ta hỏi nên phản ứng đầu tiên của anh là quay về hỏi em trai.

“Anh muốn ăn thì mua hai cái.”

Mộc Thiêm nói xong, Khang Khang lại vắt chân lên cổ chạy về phía quầy bánh nướng, người chưa đến nơi tiếng đã tới trước: “Em trai bảo cháu muốn ăn thì mua hai cái.”

“Mua hai cái mặn à?” Hai vợ chồng già cảm thấy người này nói năng hơi kỳ cục, nhưng vẫn khách khí hỏi lại.

Khang Khang gật đầu lia lịa: “Vâng ạ.”